Cực Đạo Thiên Ma

Chương 36: 36




Trong thành khắp nơi là phu nhân hài tử lão nhân khóc sướt mướt, rất nhiều nơi đều treo vải trắng, nhà nghèo không có tiền mua lụa trắng tiêu chuẩn thì tùy tiện kéo một đoạn vải trắng đeo, xem như vội về chịu tang.Không ít mặt đường mấp mô rất nhiều, không biết thứ gì đập lên mới có thể xuất hiện tình trạng bực này.Lộ Thắng nhìn trên đường một vòng, Cửu Liên thành qua chiến dịch này đã nửa tàn phế.Sau khi hắn nhìn trong thành, lại bái phỏng từng sư phó đi tập võ trước kia.

Còn tốt chính là, những sư phụ này đều là hạng người nhạy bén, bản thân bảo hộ rất không tệ, không gặp thảm kịch.

Thăm xong sư phó, hắn riêng phần mình đưa không ít ngân phiếu thì đi Trịnh gia.Ba.Trịnh Hiển Quý trùng điệp vỗ tay một cái.“Thắng ca, ta đi cùng người! Ta và Vũ nhi đi theo đội ngũ nhà ngươi cùng đi? Được không? Mụ nội nó, đây chính là quan binh hộ tống, là đãi ngộ quan huyện mới có!”Lộ Thắng im lặng, liếc nhìn nhà cửa khắp nơi một màu đen, hiển nhiên nơi này cũng phát sinh không ít phiền phức.“Chỉ ngươi và Vũ nhi?” Hắn thuận miệng hỏi một câu.“Ân, giống nhà ngươi, những người còn lại phân tán đi thành khác.

Lần này lão tử ta xem như nhìn ra, Cửu Liên thành chính là nơi thị phi, coi như về sau không có việc gì, vạn nhất xuất hiện chuyện như trước đó, chúng ta cũng không có vận khí tốt như vậy lại né tránh, lần này không phải Thắng ca ngươi giới thiệu Hoàn Dương Tử đạo trưởng, Trịnh gia chúng ta cũng phải tổn thất nặng nề.”Hắn hơi dừng một chút, thở dài: “Chỉ là đáng tiếc Khinh Khinh muội tử…”Lộ Thắng không nói gì.


Trầm mặc một hồi, hắn lại nói: “Nói như vậy, nhà ngươi không phát sinh chuyện gì?”Trịnh Hiển Quý bỗng chốc bị hỏi, hắn thấp giọng nhìn chung quanh, nhỏ giọng nói: “Đại ca ta không thấy….”“Được rồi… Chuyện này đối với ngươi là chuyện tốt.” Lộ Thắng im lặng: “Vậy các ngươi đã muốn cùng một chỗ với ta, ta chuẩn bị ngày mai lên đường, về sau ngươi tranh thủ thời gian chuẩn bị, cũng thông tri Vũ nhi.”“Được!” Trịnh Hiển Quý gật đầu.

Kỳ thật trong lòng hai người đều hiểu, sau chuyện lần này, người hai nhà đều có dự định di chuyển, nếu đổi thành một thành lớn khác, những người giang hồ kia cũng không dám hung hăng ngang ngược như thế.

Trận hỏa hoạn kia cũng không trắng trợn như thế.Đi ra từ Trịnh gia, Lộ Thắng bắt đầu cho Tiểu Xảo thu dọn đồ dạc, lần này hắn ra ngoài cầu học, Đông Sơn học viện là đại học viện cực kỳ nổi danh Duyên Sơn thành thậm chí rất nhiều thành trì phụ cận.

Viện quy tương đối nghiêm, tất cả học sinh không được phép mang nha hoàn thị nữ, cho nên Tiểu Xảo chỉ có thể tạm thời ở Cửu Liên thành.Vội vàng chuẩn bị một phen, Lộ Toàn An nhét một vạn lượng kim phiếu cho Lộ Thắng rồi để hắn và đội ngũ quan binh chuẩn bị sẵn xuất phát rời thành.Nhưng lúc Lộ Thắng gần đi loáng thoáng nghe nói, Tri phủ Tống Đoan Xích Cửu Liên thành, tựa hồ mấy ngày trước đột phát bệnh hiểm nghèo, bệnh tình rất nặng, hiện tại sắp tắt thở.Hắn liên tưởng đến Trân Châu phủ phát sinh nổ lớn, trong lòng cũng đoán được, có thể là chịu chuyện này tai bay vạ gió.

Tống Tri phủ kỳ thật là người đáng thương…Xuất phát lúc sáng sớm, trời có chút sáng lên.Lộ Thắng đứng trong đội ngũ, sắc mặt trắng bệch, trên thân mặc lấy áo khoác lông chồn thật dày, giống như một đầu áo lông chồn màu trắng bao trùm cả người hắn, rất ấm áp quý khí.


Riêng một chiếc áo khoác lông chồn này đã hao phí hơn một ngàn lượng.Hắn lẳng lặng nhìn qua Cửu Liên thành sau lưng, nơi này có lẽ hắn sẽ không trở về, ở trước khi đi, lão cha Lộ Toàn An đã minh xác nói cho hắn, muốn cả nhà di chuyển đến thành lớn.“Thắng ca? Làm sao?” Trịnh Hiển Quý mang theo Trịnh Vũ gương mặt đỏ bừng, đứng ở một bên.“Không có gì, có chút cảm xúc thôi…Khụ khụ…” Lộ Thắng lại bắt đầu ho khan, hắn lần này cố chấp luyện Hắc Sát công, thương tổn tới dương phổi, tăng thêm ăn nhiều dược liệu sinh âm mát tính nên có chút chịu không nổi.“Vẫn là về xe ngựa trước đi, chúng ta chuẩn bị lên đường, Thắng công tử.” Đội trưởng quan binh dẫn đội lần này tới nói câu.Lộ Thắng gật gật đầu, cuối cùng nhìn lại Cửu Liên thành lần nữa thì xoay người, dẫn đầu lên một chiếc xe ngựa.“Đi thôi đi thôi! Mọi người đi thôi!” Trịnh Hiển Quý nhanh chóng lớn tiếng hô, hắn đã sớm không kiên nhẫn đợi được nữa.Duyên Sơn thành tháng hai.Xuân ý dạt dào, bên ngoài Duyên Sơn thành mảng lớn cây đón xuân dần dần biến thành màu đỏ.

Vô số hoa màu đỏ rơi rồi lại kết, kết lại sinh, làm cây trên đất hiện đầy màu đỏ.Trong đó, một chỗ bờ sông nhỏ thành Nam, trong Bát Giác đình màu trắng nhạt mấy người học viện thư sinh ăn mặc sạch sẽ đẹp đẽ đang ngồi.“Lộ huynh? Lộ huynh??” Một giọng nói nhiệt tình lập tức kéo lại Lộ Thắng từ trong thất thần.Hắn quay đầu lại, thu hồi ánh mắt nhìn về phía hoa nghênh xuân khắp núi đồi, nhìn mấy người trong lương đình một chút.Người gọi hắn là Tống Chấn Quốc, từ thành trì Bắc địa đến đây cầu học giống hắn, nhà người này giàu có, từ nhỏ sống phóng túng tinh thông mọi thứ, đồng thời tướng mạo dáng dấp có chút anh tuấn, thường xuyên tổ chức người cùng chung chí hướng ra dạo chơi ngoại thành.Tống Chấn Quốc là Trịnh Hiển Quý giới thiệu Lộ Thắng nhận biết, người đang ngồi đây phần lớn là đồng hương, phần đông là học sinh học viện đi ra từ thành trì phương Bắc, lần này xuất hành du ngoạn, tự nhiên cũng tập hợp một chỗ báo đoàn.“Tống huynh, thứ lỗi, thứ lỗi, nhất thời thất thần.” Lộ Thắng cười cười.Từ lần trước đưa tiễn ba người Nhan Khai, đến bây giờ đã qua nửa năm.Trong vòng nửa năm, hắn từ Cửu Liên thành đi vào Duyên Sơn thành, một đường đi đến, lại sinh sống ở nơi này mấy tháng đều không gặp được bất kỳ chuyện gì không giống bình thường.Trị an Duyên Sơn thành vô cùng tốt, có Phi Liêm quân thay ca tuần tra mọi thời tiết, phương viên hơn mười dặm, đủ để đêm không cần đóng cửa.

Cùng Cửu Liên thành bắt đầu so sánh, đơn giản chính là một trời một vực.Nơi này không có tai họa, không có Yêu quỷ, thậm chí ngay cả án kiện chết người cũng không nhiều, trong thành ngoài thành bình dân đi lại quần áo đầy đủ, không giống quần áo rách rưới ở Cửu Liên thành.Hắn tới đây không bao lâu thì cùng huynh muội Trịnh Hiển Quý tìm được Đông Sơn học viện, làm thủ tục nhập học, lại sau đó nhập học đến giờ, đã có ba tháng.Trong ba tháng này, Lộ Thắng thật vất vả mới miễn cưỡng hồi phục thương thế lúc trước đề thăng Hắc Sát công, thân thể dần dần khỏi hẳn.Lấy lại tinh thần, Lộ Thắng nhìn mấy người trong đình một chút.Những học sinh học viện này đang chơi một loại trò chơi giống như khúc thủy lưu thương (do trò này bắt nguồn từ một lễ nghi ở Nhật nên mình không dịch nhé, vì cũng rất ít người biết nên thôi).Nâng chén đổ đầy rượu, để nô bộc đi xuống theo mặt suốt, sau đó chúng học sinh ở trong lương đình chờ đợi, nhìn chén rượu bị nước suối cọ rửa, dừng ở trước mặt ai, người đó nhất định phải uống hết chén rượu này, đồng thời trả lời một vấn đề riêng của mọi người.Trong lương đình, trừ Tống Chấn Quốc ra còn có năm sáu học sinh khác, đều là con em thương nhân.

Mặt khác có hai nữ tử, mặc váy trắng váy lam, ngồi một bên xem đám người chơi, nhìn thấy thú vị, thỉnh thoảng cũng che miệng cười khẽ.Trong hai nữ tử có một người là đồng hương với bọn hắn, diện mạo tú lệ.Một vị thiếu nữ khác thì bộ dáng con gái rượu, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, tên Trần Vân Hi, là người địa phương Duyên Sơn thành.Trần Vân Hi tướng mạo đoan chính, mặc dù nàng không có gương mặt xinh đẹp như không ít thiếu nữ trong học viện, nhưng làn da trắng nõn, dáng người số một số hai, chân dài eo nhỏ là bắt bắt nhất.Nhưng điều kiện như vậy, đối với người ở đây mà nói chỉ có thể coi là bình thường.


Mà từ góc độ Lộ Thắng đến xem, Trần Vân Hi được cho là tiêu chuẩn đại mỹ nhân.

Đặc biệt một đôi đùi ngọc thon dài, cân xứng chặt chẽ, hình dáng dị thường hoàn mỹ.Đáng tiếc…Người nơi này đều không thích chân dài, mà càng ưa thích dáng người xinh xắn lanh lợi, nhất là chân không thể quá dài.Thế là đại mỹ nữ Trần Vân Hi ở trong mắt Lộ Thắng trờ thành phong thái trung hạ không người chú ý.Nghĩ tới đây, Lộ Thắng chú ý tới ánh mắt Trần Vân Hi lại bất tri bất giác rơi vào trên người mình.

Trong lòng hắn không khỏi gượng cười một tiếng.Hắn chỉ cùng đối phương hơi nói chuyện phiếm mấy lần, hoặc bởi vì có Tống Chấn Quốc dẫn tiến.

Không nghĩ tới trò chuyện còn ngoài ý muốn hợp ý, hai người chủ đề không ngừng, rất nhanh thì trở thành hảo hữu khác phái.

Đáng tiếc tiệc vui chóng tàn, không biết thế nào, ánh mắt Trần Vân Hi nhìn hắn dần dần khác biệt, trong đó mang theo một chút hương vị không giống bằng hữu.Ánh mắt Trần Vân Hi không ngừng rơi trên người Lộ Thắng, hào quang trong mắt, mặc cho ai đều nhìn ra.“Lộ huynh, con mắt Vân Hi luôn luôn treo ở trên người ngươi nha.” Một bên một học sinh trêu ghẹo nói.“Lọt mắt xanh giai nhân, mọi người nói có nên phạt một chén không!” Một người khác ồn ào.“Vân Hi cô nương tính tình tốt, gia tài bạc triệu, phụ thân lại là cự phú Duyên Sơn thành thậm chí mười mấy thành chung quanh, nếu Lộ huynh không tranh thủ thời gian nắm lấy cơ hội, sợ là sẽ mất cơ hội tốt!” Tống Chấn Quốc nhỏ giọng nói bên tai.Lộ Thắng lắc đầu, ở mọi người ồn ào, từ trong suối nước cầm lên một chén rượu, uống một hơi cạn sạch.Uống xong hắn nhìn đám người bày ra đáy chén.Hắn động tác tiêu sái, tướng mạo không kém, tăng thêm không giống học viên khác, dáng người cường tráng cân xứng, bởi vì võ nghệ cao cường, nội ngoại kiêm tu, thần quang trong mắt càng trầm tĩnh, thấy một lần sẽ để người khác khắc sâu ấn tượng.Cho nên mặc dù hắn tới từ thành nhỏ biên thùy Cửu Liên, gia thế không sánh bằng những đại phú trong thành ngồi ở đây, khí chất thần thái lại là một người bắt mắt nhất.Đám người một phen ồn ào, dưới sự trợ giúp của Tống Trấn Quốc, Lộ Thắng rất nhanh được an bài ngồi cùng Trần Vân Hi.Nữ tử ở đây phần lớn là cởi mở, chỉ cần không phải loại quá mức bại lộ như Đoan Mộc Uyển, tất cả mọi người sẽ không có ánh mắt khác thường gì.Trần Vân Hi nhỏ giọng nói vài câu với hảo hữu, mới ngồi một lát, rất nhanh bị đám người giật dây, cùng Lộ Thắng bị ‘Đuổi’ ra đình nghỉ mát.Hai người chậm rãi tản bộ trên đồng cỏ gần đó, có chút không gian riêng tư.Lúc sáng sớm, chim hót hoa nở, hoa nghênh xuân đầy khắp núi đồi nhuộm toàn bộ dãy núi thành hồng vân mỹ lệ.“Bọn họ… Luôn luôn thích gây chuyện như thế.” Trần Vân Hi một đôi mắt to không che giấu chút nào nhìn Lộ Thắng.


Hai người bị ‘Đuổi ra’ như vậy đã không phải lần đầu tiên.Hai người dạo bước trên đồng cỏ xanh tươi, vượt qua một cái đồi nhỏ thì che khuất ánh mắt mọi người thỉnh thoảng nhìn qua.Lộ Thắng nhìn Trần Vân Hi bên cạnh, nàng mặc một thân váy liền thuần trắng, váy chỉ che khuất đùi, lộ ra đầu gối, còn dùng một đôi giày thật dài che lại bắp chân lộ ra ngoài.

Thân eo nhẹ nhàng, trước ngực không túi, hai chân thon dài, tóc dài tới eo, thấy một lần thì có thể làm hắn liên tưởng đến đủ loại từ ngữ thanh thuần Thu Nguyệt, Bạch Lan…“Mấy người họ cũng có ý tốt.” Lộ Thắng cười cười.

Hắn không phải ngụy quân tử, cũng không phải ngồi trong lòng mà không loạn, có cô gái xinh đẹp chủ động truy cầu, bản thân mình cũng chưa kết hôn.

Hắn cũng không có tâm tư mâu thuẫn, bèn ôm ý nghĩ thuận theo tự nhiên.Đặc biệt cô bé trước mắt này rõ ràng có đôi chân dài là chỗ tốt nhất, trong mắt người ở chỗ này lại thành địa phương kém nhất.

Nghĩ tới đây thì hắn có chút tiếc hận..