Công Chúa Trọng Sinh Chỉ Yêu Tiểu Ám Vệ

Chương 36: Chương 36




Thời tiết hôm nay rất tốt, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người khiến làm cho người ta cảm thấy dễ chịu.Mùi thơm ngào ngạt của đồ ăn tràn ngập trên đường trong cung, Khương Linh tự mình mang theo bánh quy cuộn vừa mới được làm xong, khuôn mặt và đôi mắt đều tràn đầy ý cười.

Khi đến nơi ở của Nhị hoàng tử thì lại thấy cửa đóng chặt, thì ra sáng sớm hắn ta đã bị Khang Vương đưa đi rồi.Khương Linh có chút ngơ ngác, lần trước đến tìm nhị ca thì hắn ta đã đi ra ngoài với tiểu hoàng thúc, lần này lại giống như thế, quan hệ giữa bọn họ thân thiết như vậy sao?Không hiểu sao mà trong lòng nàng có chút lo lắng.Trong phủ của Khang Vương, hai thúc cháu đang dùng bữa.cùng với ca hát và nhảy múa mừng hòa bình.Khang Vương Khương Hi là đệ đệ ruột của hoàng thượng hiện tại, nghe đồn hắn là người rất hiểu biết về việc ăn chơi và hưởng thụ, một bữa ăn ít nhất phải tốn trăm lạng bạc, rượu ngon hảo hạng vô cùng đắt đỏ.

Hằng năm, phủ của hắn nuôi một nhóm nhạc sĩ và vũ công và mỗi ngày đều ca hát và nhảy múa không giống nhau.Sự thật cũng không chênh lệch bao nhiêu, tiếng đàn sáo du dương không nhanh không chậm, bảy, tám cô gái có thân hình uyển chuyển, vẻ ngoài xinh đẹp đang múa theo tiếng nhạc, rất hào phóng và tự do.Khương Yến không có tâm trạng ngắm nhìn, và không có hứng thú với một bàn đồ ăn ngon.“Không thấy ngon miệng sao?” Khương Hi thờ ơ giơ ly rượu lên, trời sinh hắn cực kỳ đẹp đẽ, khuôn mặt có chút nữ tính, nhưng không ai dám bỏ qua khí thế trên người của hắn.Khương Yến hơi gật đầu, đáp: "Đã làm cho hoàng thúc tốn công rồi."“Không sao cả, chúng ta là thúc cháu, không cần để ý mấy chuyện nhỏ nhặt này.” Khương Hi đặt ly rượu bằng ngọc lưu ly trong suốt xuống, giơ tay để người ta gắp thức ăn cho rồi chậm rãi nói: “Ta có nghe nói về chuyện ngày hôm qua, A Yến, trong lòng ngươi cảm thấy khó chịu sao?"Những lời này khiến cho Khương Yến sững sờ.


Tối hôm qua hắn ta và đại ca đều bị phụ hoàng trách mắng, nếu bảo khó chịu thì cũng không có nhiều, chỉ là dần dần lớn lên, bọn họ sẽ nghĩ ra nhiều chuyện hơn một chút.Lâm Cảnh Diệu và Trần Cao Khác gặp nhau trước Chiêu Dương Cung có phải là tình cờ không? Từ xưa đến nay, hai người bọn họ đã không hợp nhau, nhưng cũng không có can đảm đến mức không cho thái tử và hoàng tử thể diện.

Tại sao đột nhiên lại đánh nhau chứ?Ngoài ra còn có thái độ của phụ hoàng, dường như ông không muốn bọn họ gần gũi với Trần phủ và Lâm phủ."Vậy là có rồi." Khương Hi thấy hắn ta không nói chuyện một lúc lâu thì nói tiếp: "Khương Kình là đại ca của ngươi, lại còn là thái tử của đất nước, hầu như không có khả năng lung lay nền tảng của nó.

A Yến, đối với nó, ngươi là đệ đệ và cũng là nhị hoàng tử.”Trong mắt Khương Yến nổi lên một đợt sóng lớn, hắn ta hơi cúi đầu, giống như muốn che giấu sự khác thường của mình.Bọn họ là huynh đệ ruột thịt thân nhất trên đời, nhưng lại phải sinh ra từ hoàng thất.

Trong lòng Khương Yến biết rõ rằng đại ca không hề đề phòng mình, nhưng nếu thật sự nổi lên lòng nghi ngờ thì hắn ta không có năng lực gì để tự vệ.Đúng là còn nhỏ tuổi nên không thể nghe được sự thật dù chỉ một chút.

Khương Hi mỉm cười và nói: "A Linh là muội muội của ngươi, mặc dù tuổi của hai người các ngươi không cách xa nhau lắm nhưng từ nhỏ, cơ thể nàng đã yếu ớt, có đầu óc thông minh và đáng yêu nên nhận được nhiều tình yêu thương và cưng chiều là chuyện bình thường."Khương Yến đột nhiên siết chặt nắm đấm, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng, chính vì họ gần bằng tuổi nhau và gần như lớn lên cùng nhau nên hắn ta càng hiểu rõ về vị trí của A Linh trong lòng phụ hoàng.Nàng ngoan ngoãn đáng yêu, lại thông minh bẩm sinh, giống như sinh ra để cho người ta chiều chuộng.

Khương Yến cũng rất thích nàng, nhưng mỗi lần nhìn thấy phụ hoàng đối xử tốt với nàng như vậy, trong lòng hắn ta vẫn có chút đau lòng.A Linh không phải là người duy nhất mất mẫu hậu từ nhỏ, tại sao phụ hoàng luôn không để ý đến mình.Khương Hi mỉm cười và lau tay: "A Yến, có rất nhiều thứ không phải ngươi muốn là có được, nhưng...""Hoàng thúc, người đừng nói nữa." Khương Yến đứng lên: "Trong lòng của ta không thấy khó chịu, chỉ là có chút tiếc nuối mà thôi.

Phụ hoàng làm cái gì đều có lý do của mình, ta, ta tin tưởng phụ hoàng."Khương Hi nhướng mày, trên khuôn mặt nữ tính lộ ra một vẻ thích thú, nụ cười vẫn không thay đổi.


Hắn ta vỗ tay mà gọi hai thị vệ tiến vào.“Hoàng thúc muốn nói rằng ngươi muốn cái gì thì hoàng thúc đều có thể cho ngươi.” Khương Hi cười nói.Khương Yến sững sờ tại chỗ, có chút bối rối.

Khương Hi nói: "Khi ngươi chưa đến mười hai tuổi, hoàng thượng sẽ không cho ngươi thị vệ, nhưng đại ca của ngươi và A Linh đều có, hoàng thúc sẽ không để cho ngươi không có.

Hai người này rất mạnh mẽ.

Từ nay về sau, họ sẽ chỉ nghe theo lời của ngươi..."Hắn lắc đầu và nói với vẻ tiếc nuối: "Chỉ là không thể vào cung mà một cách dễ dàng được, cho nên vẫn kém hơn một chút.""Vậy là đã tốt rồi, cám ơn Hoàng thúc!” Khương Yến nghiêm túc và cung kính hành lễ: “Cháu trai đã để cho Hoàng thúc tốn công sức rồi.”Trong mắt Khương Hi lộ ra ý cười, đúng là hắn đã tốn khá nhiều công sức, cho nên đừng để cho hắn thất vọng.Khương Linh ở trong Dưỡng Tâm Điện một lúc lâu, cuối cùng Khương Chiếu cũng buông tha cho nàng và cho phép nàng ra khỏi cung hóng gió một chút.


Nhị hoàng huynh và tiểu hoàng thúc thân thiết với nhau cũng không có gì không ổn, nhưng trong lòng nàng có chút không lo lắng.

Tiểu hoàng thúc sống rất xa hoa và lãng phí, chỉ thích hưởng thụ và cũng có một chút kỳ quái.

Hy vọng nhị hoàng huynh không bị hắn làm cho trở thành hư hỏng.Bao phủ bởi một bộ lông cáo thật dày còn chưa hết, Hồng Lăng lại bỏ thêm một lớp thảm trên xe ngựa, nóng đến nỗi lòng bàn tay của Khương Linh đổ mồ hôi..