Con Nhà Giàu

Chương 299



CHƯƠNG 299: TRẢ THÙ

“Trời ơi, chúng ta vừa nhìn thấy ai vậy kìa? Lại có thể đi cùng với cậu Trần ở Kim Lăng!”

“Anh Thanh, thật hay giả vậy?”

Mấy cô gái đồng thanh nói.

“Đương nhiên là thật rồi! Anh đi lừa các em à, nhưng có điều lão Trần từ trước đến nay luôn khiêm tốn, bọn anh cũng mới biết được thân phận của cậu ấy cách đây không lâu thôi!”

Dương Thanh cười nói.

“Chẳng trách, vừa rồi đi cùng anh Thần, luôn cảm thấy anh ấy rất thu hút, hóa ra anh ấy chính là cậu Trần ở Kim Lăng!”

Mọi người cười nói.

Trọng tâm câu chuyện tiếp theo đương nhiên là Trần Lạc Thần.

Dự định của Dương Thanh đầu tiên là đưa mấy cô gái đi dạo ở thư viện và hồ bơi trong khuôn viên trường, sau đó đến nhà văn hóa của trường.

Sau khi đi dạo một vòng, mấy cô gái không thể đi nỗi nữa.

Dù sao thì đại học Kim Lăng cũng khá lớn.

“Không được rồi, em phải nghỉ ngơi một chút, khát chết đi được!”

Mấy cô gái than vãn.

“Khát rồi à, dễ thôi, anh đi mua đồ uống cho mấy em!”

Dương Thanh nói.

“Anh cũng đi!” Lý Bân cảm thấy xấu hổ khi ở lại đây, nên cũng đi theo Dương Thanh.

Siêu thị gần nhất cách đây cũng phải mất bảy đến tám phút lái xe.

Dương Thanh mua sáu chai hồng trà.

Và đi ra khỏi siêu thị với Lý Bân.

Thì lại nhìn thấy hai chiếc xe Maybach sang trọng đang đậu ở trước cửa siêu thị.

Mà trước xe có bảy tám thanh niên đeo kính râm đang đứng đó.

Họ nhìn chằm chằm vào Dương Thanh và Lý Bân.

Thấy hai người bước ra, bảy tám thanh niên này chặn hai người lại.

“Các người muốn gì?”

Dương Thanh nói.

“Đi với chúng tôi qua bên đó!”

Thanh niên cầm đầu có mái tóc dài, đeo kính râm trông giống như phụ nữ, nhưng khí chất lạnh lùng khiến người ta cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Lúc này, anh ta chỉ vào bức tường phía sau siêu thị, lạnh lùng nói.

“Đến đó làm gì, chúng tôi không quen biết anh!”

Lý Bân nói.

Nói xong muốn cùng Dương Thanh rời đi.

Thanh niên tóc dài ngay lập tức nắm lấy vai Lý Bân.

Những người phía sau thậm chí còn xông tới, giữ Lý Bân và Dương Thanh ép vào bức tường phía sau.

Trong siêu thị đương nhiên có rất nhiều người.

Nhìn thấy cảnh này hơi hoang mang.

Dẫu sao trước mặt họ là xe Maybach, mà những tên này không trông giống như những tên côn đồ bình thường.

Vì vậy, không ai dám chuốc lấy phiền phức, đến chụp hình cũng không dám.

Mười phút sau.

Nhóm người này từ sau bức tường đi ra, lắc cổ và bẻ cổ tay của mình.

Người thanh niên đi đầu tóc dài đeo kính râm lấy khăn lau vết máu trên tay rồi thản nhiên ném chiếc khăn sang một bên.

Mà bọn chúng đều đi đến phía bên kia siêu thị.

Trước mặt là một cô gái đang ăn kem và cười khúc khích.

“Cô hai, xong việc rồi!”

Tên tóc dài thản nhiên nói.

Dường như nói chuyện với bất cứ ai, giọng nói của anh ta cũng lạnh lùng như vậy.

“Ha ha, cậu vất vả rồi, nhưng đáng tiếc, nếu tôi nằm vùng sớm hơn thì các cậu đã cản lại được Trần Lạc Thần rồi, mẹ kiếp, thật là khó chịu!”

Cô gái trước mặt không phải ai khác chính là Dương Lộ.

Đừng xem thường Dương Lộ chỉ mới đến trường có một ngày.

Nhưng bên cạnh cô ta đã có không ít đàn em.

Hơn nữa trong trường gần như không kiêng nể gì cả, nên không ai dám gây rối.

Bởi vì khi vừa mới nhập học, Dương Lộ đã mang cả đoàn xe đến, vô cùng phách lối.

Ai cũng đều sợ cô ta.

“Không vất vả, tôi rất vinh hạnh khi được làm việc cho cô cả và cô hai!”

Tên tóc dài nói.

“Được, vậy các cậu về trước đi, đợi điện thoại của tôi khi có yêu cầu!”

Dương Lộ xua tay, ăn kem rồi dẫn người rời đi.

Bên kia.

“Ai ya, sao lại lâu như vậy, anh Thanh và anh Bân sao vẫn chưa về?”

Mấy cô gái cảm thấy kì lạ.

“Không biết nữa, đã hai mươi phút rồi, hay là chúng ta đi tìm đi?”

“Được!”

Vào lúc này.

Một cô gái chạy về phía Dương Tiểu Như.

Vừa nhìn, hóa ra là bạn học ở ký túc xá bên cạnh.

“Tiểu Như, không ổn rồi! Vừa rồi tớ đi siêu thị mua đồ, anh của cậu bị người ta chặn đánh kìa!”

Rõ ràng, cô gái này biết Dương Thanh, hơn nữa cô ta cũng có mặt ở đó.

“Hả?” Dương Tiểu Như sửng sốt: “Anh trai tớ bây giờ đang ở đâu?

“Đi theo tớ!”

Các cô gái đều chạy theo.

Vừa đi qua, quả nhiên là Dương Thanh và Lý Bân, lúc này đang nằm trên mặt đất, chảy rất nhiều máu.

“Anh!”

“Tiểu Như, anh không sao, nhưng đám người đó thực sự rất hung dữ!”

Dương Thanh cũng là một người đàn ông, đánh nhau cũng không ít.

Nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, Dương Thanh không khỏi sợ hãi.

Đám người này vừa tới đã động thủ, Dương Thanh và Lý Bân chắc chắn sẽ đánh trả.

Nhưng lại bị tên tóc dài dùng một tay nhấc lên.

Chỉ một cú đá, Dương Thanh đã cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Lý Bân cũng không chống lại được cú đấm đó.

Sau đó thì bị đánh một trận.

“Ai đánh anh? Em đi báo cảnh sát!”

Dương Tiểu Như vừa khóc vừa nói.

Dương Thanh nắm lấy tay cô ta, nói: “Gọi lão Trần, đám người này dường như nhắm vào lão Trần!”

“Được, em sẽ gọi ngay lập tức!”

Dương Tiểu Như vừa khóc vừa nói.

……

“Trịnh Duyệt, không không không, bây giờ nên gọi là sếp Trịnh, haha, chúc mừng, bây giờ đã trở thành ông chủ của quán bar mới được hoạt động ở núi Vân Mông rồi!”

Lúc này, trong hầm để xe của một nhà hàng.

Lý Phi Hồng cùng với Trịnh Duyệt đi ra ngoài sau khi ăn xong.

Hiện tại, nhờ quan hệ giữa Trịnh Duyệt và cậu Trần mà địa vị cũng tăng lên nhanh chóng, bây giờ đã có thể được coi là ngang hàng với Lý Phi Hồng.

Cũng được xem là chị đại rồi.

Trong hai tháng qua, Kim Lăng thay đổi khá lớn, một số cửa hàng phố thương nghiệp ở núi Vân Mông đã bắt đầu chính thức được hoạt động.

“Cái gì sếp Trịnh chứ, sếp Lý, vẫn nên gọi tôi là Tiểu Trịnh thôi!”

Trịnh Duyệt cười nói.

“Tiểu Lý, lái xe tiễn sếp Trịnh về!”

Phía sau Lý Phi Hồng còn có năm sáu tên vệ sĩ, lúc này thản nhiên nói.

Tiểu Lý lập tức đi ngay.

Kết quả là đợi được năm sáu phút cũng không thấy ra ngoài, không có một chút động tĩnh gì.

“Sao vậy?”

Lý Phi Hồng hỏi.

Hai vệ sĩ đi đến góc quẹo và kiểm tra.

“A!”

Một người hét lên thất thanh.

Lý Phi Hồng ngay lập tức cảnh giác.

Đang muốn xông qua đó.

Lúc này, vài chiếc Maybach lao ra, chạy băng qua hai đầu phía trước và sau của hầm để xe.

Chặn đường của Lý Phi Hồng và Trịnh Duyệt.

Sau đó, có rất nhiều người mặc đồ đen đeo kính râm bước xuống.

Mà dẫn đầu là một thanh niên tóc dài.

Khuôn mặt của cậu ta cực kỳ trắng, thậm chí trắng như người chết.

Nhìn qua, càng giống như sương trắng.

“Đệch! Thú vị, thật sự thú vị, ở Kim Lăng không có ai dám đối xử với Lý Phi Hồng tôi như vậy. Nhìn các người đều là người lạ, từ đâu tới?”

Lý Phi Hồng bình tĩnh châm một điếu thuốc.

Dù sao cũng là côn đồ và vệ sĩ số một dưới quyền của Lý Chấn Quốc, Lý Phi Hồng chưa từng thấy một cảnh tượng nào như vậy.

Tên thanh niên tóc dài thản nhiên chỉ vào Trịnh Duyệt: “Anh là Trịnh Duyệt? Đi theo chúng tôi!”

Mà Lý Phi Hồng nhìn mấy tên thanh niên này hung hăng như vậy, hoàn toàn coi thường lời nói của ông ta.

Ngay lập tức ra hiệu cho hai tên thuộc hạ.

Hai tên thuộc hạ lập tức nhào tới, còn chưa kịp ra tay thì đã bị người phía sau của tên tóc dài xông lên đạp ngã xuống đất.

Lý Phi Hồng giật mình ném điếu thuốc xuống đất.

“Thật có bản lĩnh, nhưng muốn Trịnh Duyệt đi cùng các người thì phải bước qua Lý Phi Hồng này trước đã!”

Nói xong, Lý Phi Hồng xông lên.

Đấm vào mặt tên tóc dài.

Phịch!

Một âm thanh vang lên.

Trịnh Duyệt thấy Lý Phi Hồng xông đến trước mặt tên tóc dài dừng lại, sau đó hai chân mềm nhũn, chậm rãi quỳ xuống.

Lúc này tên tóc dài tung nắm đấm đánh thẳng vào mặt của ông ta.

Lý Phi Hồng cảm thấy trước mắt mơ hồ, máu trong miệng không ngừng chảy ra.

Vẻ mặt vô cùng khó tin.

Nhưng vẫn dùng toàn lực giơ bàn tay run rẩy kéo cổ áo tên tóc dài.

Chiếc cúc áo bị bung ra và nhìn thấy trên ngực của tên tóc dài in một chữ:

Long!