Cơn Bão Màu Cam

Chương 15: Chương 15





Thời học sinh là một thời rất vi diệu, ngày thường lên lớp, thời gian trôi qua rất chậm nhưng một khi gắn liền với các kỳ thi thì sẽ trôi qua nhanh chóng.

Giữa trưa thứ năm, số phòng thi và chỗ ngồi đã được dán toàn bộ ở cột thông tin trên tầng ba.

Phía trước có một nhóm học sinh mặc đồng phục trắng đỏ xúm lại, rón rén rón rén xem phòng thi và chỗ ngồi của mình.
Thứ năm còn một tiết, là tiết thể chất duy nhất trong tuần- Phương Hiệt ngạc nhiên khi trường Thiệu Giang chỉ sắp xếp 1 tiết thể chất trong tuần.
Mặc dù chỉ đến sân chơi để chạy hai vòng, sau đó thầy bảo ủy ban thể thao đến phòng thiết bị lấy bóng chơi bóng rổ và bóng chuyền.

Có những người muốn tiếp tục chơi trên sân, có một số ngươi không muốn quay lại lớp học, còn một số chỉ tranh thủ giờ học này căng tin để ăn cơm trước.
Bởi vì có quá nhiều người đứng xem phòng thi và chỗ thi nên Phương Hiệt không xuống xem.

Sau khi giáo viên bảo tự do hoạt động thì cậu với Từ Hàng cùng mấy người khác vận động một chút, cuối cùng thừa dịp ít người thì qua xem.
Phòng thi và số báo danh theo thứ hạng của đợt thi khải giảng, vì cậu chuyển từ trường khác sang lên bị xếp thẳng vào vị trí cuối cùng trong phòng thi cuối cùng.
Phòng thi thứ 24, số báo danh 717.
Phương Hiệt nhanh chóng xem rồi ghi nhớ.

Buổi tối là tự học môn Toán, thầy dạy Toán ước chừng đã ngoài 50 tuổi, sắp về hưu nhưng vẫn còn tràn đầy năng lượng, chắc vì hôm sau là thi rồi nên chông thầy khá lo lắng.

Giảng đề mà cảm xúc dào dạt, hơn một giờ còn chẳng thèm uống miếng nước.

Một số người kiểu [1] Phương Hiệt vẫn có thể theo kịp, nhưng một số kiểu như Từ Hàng lại theo không nổi, ngồi học 1 tiếng rưỡi trong tuyệt vọng.
Khi chuông báo tan học, giáo viên dạy Toán vẫn luyến tiếc không muốn ra về, chạy đua với đồng hồ để chữa một bài toán lớn.
“Tờ 11, câu hỏi bổ sung cuối cùng, tổng cộng có ba câu hỏi, hai câu hỏi đầu khá đơn giản, câu cuối hơi khó, các em cùng cố gắng.”
Giọng nam trung mạnh mẽ lấn át phần cuối sắc bén của chuông lớp: “Đề này có thể tự làm được hết, căn bản chả có gì khó khăn, còn hai tờ chuyên đề nữa lớp trưởng cùng tôi sang văn phòng lấy, lớp tan học đi.”
Khi thầy giáo rời khỏi lớp, có tiếng thở nhẹ nhõm vang lên khắp nơi, trong đó giọng của Từ Hàng là lớn nhất.
“Đm – bàng quang của tớ sắp nổ tung rồi!”
Cả lớp học cười vang.
Ít người có thể chịu đựng được sau khi nghe giảng toán một tiếng rưỡi không ngừng nghỉ.

Có tiếng kéo bàn ghế khắp nơi, Phương Hiệt nghe thấy Tưởng Hân Hinh ngồi trước mặt mình thì thầm với bạn cùng bàn: “Đi hóng gió đi, đầu tớ đau quá.”
Sau vài phút vật lộn, lớp học gần như trống một nửa, chỉ có bốn hoặc năm người ngồi trên ghế trò chuyện hoặc chơi điện thoại di động.

Phương Hiệt không cảm thấy mệt mỏi, cậu mở tờ đề xem câu hỏi bổ sung vừa được giao.
Nhìn một loạt câu, cậu thấy câu thứ nhất và câu thứ hai thật sự không khó, vận dụng ít công thức và điều kiện là ra.

Câu hỏi cuối cùng là chứng minh sự tồn tại của giá trị đặt “β” và tìm phạm vi.
Thoạt nhìn vẻ khá bình thường, nhưng sau khi giải vài bước ra nháp thì lại thấy hơi phức tạp.
Cậu nhìn chằm chằm câu hỏi một lúc lâu, cả người không nhúc nhích, cau mày như không cau, chỉ có tay phải đang ngoáy chữ không ngừng nghỉ vào tờ nháp.
Gặp được đề Phương Hiệt thường viết không ngừng, trừ khi nào cậu thật sự bế tắc không viết được gì, cậu sẽ sắp xếp mọi cách đến khi giải được thì thôi.
Đối với cậu, cách này rất tốt, sau khoảng năm phút, gần như cậu sắp xếp được suy nghĩ của mình và bắt đầu giải.

Khi gần viết xong, Từ Hàng cũng quay lại.
“Sao lại còn nhiều người thế nhỉ—— bạn cùng bàn ới, thi phòng nào vậy?”

Từ Hàng trời sinh lớn giọng, nói một câu vang đến khắp toà nhà, Phương Hiệt vừa đáp vừa viết: “Phòng cuối cùng 24, 717.”
“Thế tớ cao hơn cậu đấy.” Từ Hàng lập tức tự tin, giọng to gấp đôi: “Tớ đang ở vị trí 21, quá mạo hiểm, suýt nữa đã lọt vào đội hình 100 cuối cùng.”
Phương Hiệt viết xong câu cuối, nghe cậu ta nói thấy hơi buồn cười, Từ Hàng lại bắt đầu huyên thuyên: “Nhưng lần này tớ cảm thấy chắc tớ làm không được, thật sự luôn, tớ có dự cảm.

Tối nay tớ sẽ về nói chuyện trước với ba mẹ, để họ chuẩn bị trước.”
Bạn học đang tán gẫu phía trước cười ha hả, quay đầu lại nói: “Cậu thi mà ba mẹ phải chuẩn bị?”
“Chuẩn bị tâm lý thật tốt à?” Phương Hiệt nặng nề “Nếu khó quá thì giấu chổi lông gà đi, lần trước tớ cũng lấy chộm nó rồi ném vào thùng rác …”
“Bang !!!”
Một tiếng động lớn cắt ngang lời nói của Từ Hàng và tiếng cười vang của cả lớp.
Âm thanh quá đột ngột, nó trực tiếp lấn át mọi âm thanh, một cô gái sợ hãi đến mức hét lên, cả phòng học im lặng ngay lập tức.
Đúng lúc Phương Hiệt viết xong chữ cuối cùng, cũng bị âm thanh này khiến hơi cáu, theo mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh.
Là Đàm Trác ném sách.
Cậu ta nhìn Từ Hàng, lồng ngực lên xuống dữ lắm, sắc mặt khó coi kinh khủng, giọng điệu rất tệ.
“Cậu không nói nhỏ được à? Tôi muốn làm bài tập.”
Từ Hàng còn đang đùa giỡn [*] nghe xong thì ngạc nhiên, buột miệng nói “Rất xin lỗi, tớ không để ý——”
Sau đó cậu ta lại phản ứng: “Không … không phải đang là giờ tan học à đại ca?”
Giọng nói của Từ Hàng vẫn còn đang hơi đùa giỡn, Đàm Trác chế nhạo: “Cậu không muốn học nhưng người khác muốn học.”
Câu này hơi khó nghe, Từ Hàng đá văng ghế đứng lên, bước tới đối mặt với Đàm Trác: “Nói cái mẹ gì thế?”
Phương Hiệt cũng đi theo, kéo Từ Hàng sắp lao đến chỗ Đàm Trác.
“Ý gì? Cả giờ tan học tôi cũng phải xoay theo cậu à?”

“Được rồi.” Phương Hiệt dừng lại trước mặt Từ Hàng, quay đầu nhìn chằm chằm Đàm Trác.
“Có thể nói chuyện bình thường được không?”
“Sao mà nói chuyện bình thường được?” Đàm Trác
liếc cậu một cái đầy mỉa mai: “Không thấy tôi đang làm bài tập à? Ồn ào quá làm không nổi—— cậu ta không làm bài tập là chuyện của cậu ta, đừng làm ảnh hưởng tới người khác.”
Người này thật sự muốn bị tẩn à?
Phương Hiệt bị sốc bởi logic “Cả thế giới phải nghe tôi”, cạn lời không nói được gì.

Cậu chỉ có thể ngăn Từ Hàng đang chuẩn bị xông lên, liếc mắt nhìn xuống bàn của Đàm Trác.
Có một cuộn giấy trắng trên đó, tờ mở ra là bộ câu hỏi bổ sung thứ mười một, câu hỏi cuối cùng làm được một nửa.
Phương Hiệt nhìn vài giây, bảo: “Làm không nổi vì cậu làm sai rồi.”
Ánh mắt ban đầu của Đàm Trác đột nhiên quay lại, nhìn chằm chằm vào Phương Hiệt.

Cậu cũng nhìn thẳng vào mắt Đàm Trác, chỉ vào tờ giải.
“Với điều kiện 0.