Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 229: Gọi tôi là cẩn hành



"Anh..." Gương mặt Vy Hiên đỏ bừng, đôi mắt tròn xoe rồi nghiêm túc hỏi: "Anh Liên, anh đang làm gì đấy?"

"Cẩn Hành." Anh đặt đôi đũa xuống, ngẩng đầu lên, cầm tờ khăn giấy lên lau miệng một cách tao nhã, bàn tay kia vẫn nắm tay cô, lặp lại thêm một lần nữa: "Gọi tôi là Cẩn Hành."

Cô không chịu gọi, tỏ ra hết sức bướng bỉnh, muốn rút tay về, mặt bàn cũng rung lắc theo tay cô, Liên Cẩn Hành hờ hững nhướng mày, ra dáng cô không chịu gọi thì anh nhất quyết không chịu buông tay.

Vy Hiên dùng bàn tay còn lại đẩy anh ra, nhưng không suy xuyển được chút nào, cô tức đến nỗi giơ móng tay lên cấu anh thật mạnh, móng tay của con gái mỏng, gồng hết sức lên cấu vẫn để lại hai vết hằn đỏ ửng, dường như thấy máu rịn ra. Vy Hiên giật mình, lời xin lỗi suýt buông ra khỏi miệng lại bị cô nuốt ngược vào cổ họng.

Liên Cẩn Hành nhìn xuống mu bàn tay của mình, thấy hai vết lằn đột nhiên xuất hiện mới thấp giọng thì thầm: "Đúng là nóng tính thật."

Vy Hiên trố mắt, bắt đầu trở nên kích động: "Tôi... nóng tính à? Anh Liên, anh có biết lý lẽ là gì không?"

"Cẩn Hành." Anh nhìn thẳng vào cô, nhấn nhá từng câu từng chữ, giống như đang dạy con nít phát âm vậy, bắt bọn trẻ phải phát âm tên anh một cách rõ ràng.

Tựa như có một nhành cỏ mọc lên trong lòng Vy Hiên, liên cục cọ vào lòng cô, khiến cô cảm thấy hết sức ngứa ngáy. Cô biết rằng, nếu như hôm nay cô không chịu gọi thì có thể anh sẽ không chịu thỏa hiêịp.

Trừng mắt nhìn anh, cắn cắn môi, miễn cưỡng gọi thành tiếng: "Cẩn... Hành."

Thấy cô gọi tên mình ngắt quãng, anh bèn lặp lại một lần nữa: "Cẩn Hành."

Gò má Vy Hiên đỏ bừng, cảm giác tức tối nghẹn ứ trong lồng ngực, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cẩn Hành."

Mặc dù cảm xúc không giống với mong muốn của anh, nhưng dù sao cô cũng đã gọi tên mình, Liên Cẩn Hành cũng thấy tạm hài lòng, Vy Hiên quay mặt sang một lên, chỉ vào bàn tay bị anh nắm, tỏ ý bây giờ anh có thể buông ra được rồi.

Liên Cẩn Hành buông tay: "Lần sau nhớ gọi tên tôi."

Cô không lên tiếng, chỉ đặt tay trái lên trên mặt bàn, gồng sức siết thật chặt.

Dường như nghĩ đến điều gì đó, Liên Cẩn Hành lấy tấm danh thiếp từ trong túi ra, đẩy về phía cô: "Những vấn đề liên quan đến đăng quảng cáo thì liên lạc với trợ lý của tôi đi, tôi đã dặn cậu ta rồi."

Vy Hiên đỏ mặt, cảm thấy bối rối nhưng rồi vẫn lên tiếng: "Anh có thể từ chối... yêu cầu của tổng biên tập kia mà."

Liên Cẩn Hành vẫn thờ ơ: "Quảng cáo trong một năm mà thôi, cũng không khó khăn gì mấy."

Vy Hiên mím môi, ánh mắt dán chặt lên mặt bàn, nhíu mày thành đường thẳng như cọng dây: "Tôi không có nhờ anh làm thế."

Ý của cô là, anh tự nguyện làm như vậy, không thể tính rằng anh có ân với cô được, cho dù có tính thì cô cũng không thể báo đáp nổi, bởi vậy, những thứ liên quan đến lợi nên nói sớm một chút thì tốt hơn.

Liên Cẩn Hành ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Anh đổi sang tư thế khác thoải mái hơn, ít nhất thì cũng không còn lạnh lùng như mọi khi nữa, đường nét cơ thể được làm từ băng cũng bắt đầu tan chảy.

"Cô cảm thấy, tôi có thể kiếm lợi thế nào từ việc này?"

Vy Hiên im lặng, nhíu mày, cô không rõ chuyện làm ăn của bọn họ.

Anh không đợi cô trả lời mà tự mình nói tiếp: "Đăng quảng cáo trên một tờ tạp chí hạng ba trong suốt một năm ròng, đừng nói đến lợi nhuận, đến chi phí quảng cáo cũng không thu được, nói trắng cho rằng đây là một cuộc mua bán lỗ. Cô cảm thấy, vì sao tôi phải làm như thế?"

Vy Hiên muốn đáp lại rằng "đó là chuyện của anh kia mà", nhưng cô không cứng rắn, nói những lời độc địa vô tình ấy nổi, bởi vì đáp án đã rất rõ ràng rồi.

Nhưng mà...

Phải đó, tại sao? Cho dù đã biết đáp án nhưng tại vì sao kia chứ? Dường như anh muốn diễn kịch với cô thật lâu, cô ngạc nhiên nhìn anh, thật lòng rất muốn biết đáp án.

Lẽ nào, giống như chị Mạn Tinh đã nói với cô à?

Không, cô không tin.

Anh là tấm gương của cô, có thể soi hết một ngóc ngách từ đầu đến chân Vy Hiên, kể cả tất thảy những suy nghĩ và thắc mắc của cô trong lúc này.

Liên Cẩn Hành nhìn bộ dạng ngạc nhiên của cô, rồi ung dung châm một điếu thuộc lá, mùi hương bạc hà, không gắt mũi lắm, nhưng Vy Hiên vẫn né tránh trong vô thức.

Anh nhìn thấy, bèn dập điếu thuốc vào gạt tàn.

Nghĩ một lúc, dường như cảm thấy chưa đủ, lại đưa cả gói thuốc lá đến trước mặt cô. Vy Hiên ngạc nhiên nhìn hành động của anh, đôi mắt trừng to, màu trắng và đen hết sức quyến rũ.

"Sau này không hút nữa." Anh nói.

Vy Hiên sợ hết hồn, luống cuống đến nỗi nói năng lộn xộn: "Không cần đâu, thật sự không cần đâu... Hơn nữa, tôi cũng không có ý này! Đây là tự do của anh..."

Trước giờ cô chưa từng gặp người như anh ta, không nói hai lời, hết sức thẳng thắn, không để đối phương có thời gian suy nghĩ đã ép đối phương chấp nhận rồi. Thậm chí còn chưa rảnh để nghĩ coi nguyên nhân vì sao?

Cô nhớ đến câu nói của chị Mạn Tinh trước lúc ra về, cô ta nói, không ai có thể ép Liên Cẩn Hành làm bất cứ chuyện gì, trừ phi anh tự nguyện.

Liên Cẩn Hành nhìn cô, đôi mắt không gợn lên chút cảm xúc nào, vốn dĩ có đợt sóng nhỏ cuộn lên, nhưng rồi cũng tan biến.

"Sau khi cô làm chuyện đó với tôi..." Anh ung dung nói tiếp, dáng vẻ lại lạnh lùng như bị đóng băng, lạnh đến nỗi khó có thể đến gần.

"Lại nói tự do với tôi à?"

Lần này, Vy Hiên triệt để sững sờ, Liên Cẩn Hành nhìn cô, rõ ràng anh có vẻ rất bực dọc, muốn rút điếu thuốc theo thói quen, lập tức ngưng lại như chợt nhớ đến chuyện gì, nhìn bao thuốc trên bàn rồi dứt khoát quay đầu đi.

Vào lúc này, điện thoại chợt đổ chuông.

Anh nhận cuộc gọi: "Ừm... bây giờ tôi sẽ về..."

Sau khi tắt điện thoại, anh đứng dậy, nhìn gương mặt mờ mịt của người phụ nữ nọ, lông mày nhướng cao: "Buổi tối tan ca đừng đi theo người khác, tôi sẽ đến rước cô."

"Không cần..."

Lời từ chối còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, bị một điện thoại ấy cắt ngang.

Liên Cẩn Hành vừa nghe vừa đi ra khỏi nhà ăn, cô vẫn nghe mang máng giọng nói gắt gỏng của anh: Bảo bọn họ đợi, nếu không đợi được thì đi mà tìm công ty khác!"

Vy Hiên giật mình, quay đầu nhìn phương hướng anh đi. Mặc dù cô không hiểu rõ con người anh lắm, nhưng có lẽ anh phải là dạng người vui buồn không lộ ra mặt, nhưng tại sao cô lại có cảm giác anh đang giận dữ?

Vy Hiên ngạc nhiên quay đầu đi chỗ khác, cô nói sai chỗ nào à?

Vào lúc này, người ta ấy lại quay ngược lại như một trận gió, lúc anh đến trước mặt cô, Vy Hiên giật mình: "Không phải anh đã đi rồi hả?"

Vốn dĩ Liên Cẩn Hành luôn mặc đồ Tây phẳng phiu, bây giờ áo vest mở rộng, đứng trước mặt cô, lồng ngực khẽ phập phồng, nhẹ nhàng đến nỗi khó mà nhận ra được, nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, nói: "Tôi no rồi, cảm ơn cô."

Nói dứt lời bèn khẽ gật đầu với cô, rồi bỏ đi, không buồn ngoảnh đầu lại, điện thoại trong tay anh reo mãi không ngừng. Để lại một mình Vy Hiên ngơ ngác ngồi đây.

Một ngày bận rộn rốt cuộc cũng trôi qua.

"Vy Hiên, đi chung đi." Chị Trương nhiệt tình gọi cô.

"Dạ, em qua ngay."

Vy Hiên thu dọn đô đạc xong bèn vội vàng đi về phía thang máy, chị Trương và mấy đồng nghiệp đợi cô sẵn ở đó, cười hì hì nói: "Vy Hiên, nghe nói sáng nay em với anh Liên cùng nhau ăn bữa cơm tình yêu ha! Hai người hạnh phúc ghê!"
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
"Phải đó, dì Vương trong nhà ăn ở lầu hai nói, anh Liên ở đó một hồi lâu mới đi! Trẻ trung tốt thật, yêu đương cũng ngọt ngào chết người! Không ngờ nhà giàu rơi vào lưới tình cũng như thế!"

Vy Hiên cười gượng, không biết phải tiếp lời như thế nào.

May mà cửa thang máy mở ra vào lúc này, cô âm thầm thở phào một hơi, cúi đầu đi vào trong. Nào ngờ có người bước từ trong ra ngoài, hên mà người nọ phản ứng nhanh nhẹn, vươn tay đỡ cô.

"Xin lỗi xin lỗi xin lỗi." Cô cuống quýt xin lỗi.

Nghe mang máng có tiếng cười cất lên từ sau lưng.

Cô ngẩn người, ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt bình tĩnh của Liên Cẩn Hành.

"Đi đường cẩn thận một chút."

Anh quở trách, gương mặt không hề bộc lộ chút cảm xúc nào, nhưng trong mắt mấy chị đồng nghiệp thì rõ ràng anh thương cô nên mới trách móc.

Thế này, tiếng cười rộ lên.

Da mặt Vy Hiên mỏng, nhất là lúc ở bên cạnh Liên Cẩn Hành, tràng cười của bọn họ làm người cô cứng đờ.

Anh nhìn thoáng qua cô với đôi mắt trong trẻo, biết rằng không ứng phó nổi với tình huống như thế này mới vươn tay kéo cô vào thang máy, lịch sự nói với những người phía ngoài: "Chúng tôi muốn đi riêng với nhau, mọi người không để bụng chứ."

"Không để bụng đâu, không để bụng đâu! Chúng tôi đang muốn đi thang bộ ấy mà."

"Đúng vậy, đúng vậy, đi bộ tốt cho sức khỏe."

Mọi người đều hết sức vui lòng, híp mắt cười nhìn hai người trong thang máy. Nhất là lúc hai người ở bên cạnh nhau, không cần phải thật xứng đôi, chỉ cần nhìn vui mắt là được.

Mặc dù Vy Hiên không phải là người đẹp hút mắt, nhưng cũng trong trẻo ưa nhìn, da mặt mỏng, trắng ngần, thỉnh thoảng cô ngại ngùng sẽ nhìn thấy sắc hồng hồng lộ nổi lên trên nước da trắng, giống hệt như sinh viên nữ vừa mới ra trường. Đứng bên cạnh con người cao ráo như Liên Cẩn Hành, không những không bị lấn át bởi khí thế mạnh mẽ của anh ấy, mà còn làm tôn lên nét đẹp dịu dàng, mềm mỏng của cô.

Trông anh giống hệt như một bức tường, có thể che mưa, chắn nắng, cản gió dữ cho cô.

Cánh cửa thang máy khép lại, chị Trương vẫn còn chìm đắm trong bức tranh đẹp tuyệt ban nãy, nói thế nào nhỉ, hai người họ đều là mối tình đầu, cảnh tượng an cư lạc nghiệp đẹp đẽ được vẽ lên trong đầu chị Trương! Rất đẹp, nhưng cô ta vẫn cảm thấy... thiếu một cái gì đó.

Còn thiếu cái gì, chị Trương cũng không nghĩ ra nổi.

Trong chiếc thang máy khép kín, hơi thở của hai người bọn họ, một bên bình tĩnh một bên hỗn loạn vang lên không ngừng.

Khoảng cách an toàn giữa người với người, ít cần cần phải cách nhau một cánh tay, nhưng thang máy lại không cho cô không gian này. Thế là, cảm giác lúng túng, lo lắng, gò bò ùn ùn kéo đến.

Khó mà tưởng tượng nổi, một không gian chật hẹp như thế lại trở thành nơi làm bọn họ lúng túng nhất.

Vy Hiên ngẩng đầu nhìn con số đỏ thẫm giảm dần theo quy luật, trong lòng cũng đang thầm đếm ngược theo nó, còn ba tầng, hai tầng, một tầng...

Cửa thang máy mở ra, làn không khí ấm áp trong đại sảnh phả vào người, cô âm thầm thở phào.

Chỉ một động tác nhỏ nhặt đến nỗi khó mà thấy được ấy, lại lọt vào tầm mắt người đàn ông bên cạnh.

Gương mặt anh vẫn không thề thay đổi, độ dày của cánh mũi rất vừa phải, không nhìn ra được tần suất hít thở của anh, khóe miệng lạnh lùng, mím lại theo thói quen, giống như bảng hiệu từ chối người ngoài từ ngàn dặm.

Cô có một đôi mắt biết nói, có bình tĩnh, có hoang mang, thỉnh thoáng cũng sẽ ánh lên vẻ căm hận, bởi vì muốn nói điều gì, lại không thể mở miệng được, bởi vậy thỉnh thoảng lại liếm đôi môi khô khốc, vóc dáng không cao lắm, nhưng chân rất dài, trắng ngần thon thả, bước đi nhanh như bị ai đuổi...

Mỗi một sự thay đổi của riêng cô đều được anh phát hiện ra trong mấy ngày gần đây.

Người khác cảm thấy nhàm chán nhưng dường như Liên Cẩn Hành lại say mê tìm tòi, khám phá, coi đây là bí mật của mình, của riêng một mình bản thân mình.

Rồi lại cảm thấy vui vẻ bất ngờ.