Cố Chấp Đại Lão Vừa Sủng Vừa Liêu

Chương 36: Tôi không giống ba tôi



Editor: Kiều Tiếu

Không bao lâu, giữa lúc trên mạng đang sôi trào thì Nam Vũ gọi điện thoại cho Nam Tinh.

Lúc ấy, Nam Tinh đang ở trong lớp, đón nhận ánh mắt dò xét và âm thanh nhỏ giọng nghị luận của các bạn trong lớp.

Nam Tinh cứ xoay xoay cây bút bi trong tay, sợi tóc màu lục đậm rũ xuống một ít.

Một bàn tay khác ấn nhận điện thoại, "Sao vậy?" 

Nam Vũ vừa xuống sân khấu, có hơi mệt.

"Chủ tịch Lâm thị tới trường học tìm chị."

"Tìm chị?"

"Ừ, Lâm Kiều Kiều là con gái của hắn, giúp con gái lấy lại công đạo."

Trong giọng nói lãnh đạm của Nam Vũ hàm chứa ý cười cực nhạt.

"Giáo viên của chị gọi điện cho ba mẹ, kêu phụ huynh tới trường. Ba mẹ không ở Tế Thành, nên chị cả đi."

Nam Vũ nhiều lần nhắc tới chị cả, trong đầu Nam Tinh hồi tưởng một chút.

Nam gia kỳ thật có 3 người con.

Chị cả Nam Tình, chị hai Nam Tinh, em út Nam Vũ.

Nhưng trong sách , cơ hồ không có miêu tả gì về Nam Tình, cho dù nhắc tới cũng chỉ nhắc sơ lược.

Thậm chí nguyên ngày Nam Tinh được đón về nhà, người chị cả này cũng không về.

Từ đầu đến cuối, Nam Tinh cùng Nam Tình không có bất luận giao thoa gì.

Nam Tinh lên tiếng.

"Đã biết."

Nói xong, cúp điện thoại.

Điện thoại mới tắt đã nghe được một tiếng nói âm dương quái khí.

"Nam Tinh, lão sư tìm cô."

Nam Tinh ngẩng đầu, con mắt hạnh lạnh nhạt cực kỳ.

Hai tay Tần Tinh Tinh khoanh trước ngực, dựa vào cửa.

"Không cần tôi nói, cô cũng đoán được lão sư tìm cô vì chuyện gì rồi chứ, tự cầu phúc đi." 

Nói xong câu đó, Tần Tinh Tinh hừ cười một tiếng, tóc đuôi ngựa phe phẩy.

Động tác của các bạn học chung quanh nhất trí nhìn về phía Nam Tinh.

Nam Tinh đứng lên, từ trong túi lấy ra một chiếc kẹo que đưa lên miệng ngậm, lập tức lướt qua người Tần Tinh Tinh.

Tần Tinh Tinh bị làm lơ, tức giận nắm chặt tay.

"Hừ."

Nam Tinh đi tới cửa văn phòng thì phát hiện có rất nhiều học sinh đang vây xem ở cửa, đã vậy còn thấp giọng nghị luận.

"Uầy, nhà Lâm Kiều Kiều có tiền vậy a."

"Vô nghĩa, thiên kim đại tiểu thư của tập đoàn Lâm thị, đương nhiên có tiền!"

"Cậu nhìn xem, ba của Lâm Kiều Kiều tự mình tới tìm công đạo, xong rồi, Nam Tinh chết chắc rồi. Cô ta bắt nạt ai không bắt, cố tình lại đi bắt nạt cô con gái của Lâm gia."

"Chó má, ai dám bắt nạt Lâm Kiều Kiều? Đây rõ ràng là đang trả đũa Lâm Kiều Kiều được chứ? Người trên mạng không biết, chẳng lẽ mấy người cũng không? Ở trong trường Lâm Kiều Kiều kiêu ngạo ương ngạnh rõ rành rành luôn, ai dám chọc!" 

Lời vừa nói ra, nhận được không ít sự tán đồng của các học sinh khác.

"Cmn, cậu không biết chứ lúc tôi thấy đoạn video trên mạng, cảnh Nam Tinh cắt tóc Lâm Kiều Kiều, lòng tôi được giải hận bao nhiêu. Mẹ nó, rốt cuộc cũng có người đứng ra giáo huấn thiên kim đại tiểu thư ương ngạnh đó."

Có người thở dài.

"Ai, cho nên Nam Tinh bị thu thập, chế độ tư bản vạn ác a."

"Thật là, có tiền chính là đại gia."

"Nhưng mà trường chúng ta là trường cao trung trọng điểm, các lão sư đều rất sáng suốt biết lí lẽ. Hẳn sẽ không vì tiền tài mà cúi đầu đâu."

"Nhưng chứng cứ hiện tại đều cho thấy, là Nam Tinh bắt nạt Lâm Kiều Kiều a."

"Hơn nữa cậu nhìn tư thế của chủ tịch Lâm gia mà xem, như thể nếu không trừng trị được Nam Tinh thì hắn sẽ hủy đi trường học vậy á."

"Ai, dữ nhiều lành ít a."

Qua vài câu nói chuyện, Nam Tinh đứng ngoài vòng vây nhìn đám học sinh bàn tán, nhàn nhạt nói.

"Nhường một chút."

Đám học sinh vừa nghe có động tĩnh đằng sau, lập tức đều tránh ra, nhất trí im lặng.

Cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu.

Với khuôn mặt xinh đẹp này của Nam Tinh, dù trước đó không quen cũng sẽ thấy qua ảnh chụp trên diễn đàn trường học.

Nam Tinh một tay xách ba lô, bước vào cửa lớn văn phòng.

Vừa bước vào, liếc mắt một cái đã thấy được chủ tịch tập đoàn Lâm thị, Lâm Toàn Chấn.

Lâm Toàn Chấn mặc một bộ tây trang màu đen, hàng năm ngồi ở vị trí đại boss đã khiến ông ta rèn ra một khí thế áp bách.

Đi sau ông ta còn có hai trợ lý.

Lâm Kiều Kiều khóc sướt mướt đứng cạnh Lâm Toàn Chấn, thật như người bị hại.

Đối diện ông ta là hiệu trưởng trường Nhất Trung Tế thành và chủ nhiệm lớp của Nam Tinh, sắc mặt của hai người đều có chút co quắp và quẫn bách.

Trên mặt Lâm Toàn Chấn dữ tợn, đem đến cho người ta cảm giác thị giác bị đánh sâu, không dễ trêu chọc.

Ông ta hừ lạnh một tiếng.

"Nếu chuyện này không nháo lớn như vậy, tôi còn không biết, con gái của tôi sẽ phải chịu ức hiếp trong trường, đây không chỉ là vấn đề bên Nam Tinh, tất cả các giáo viên của Nhất Trung Tế thành mà có liên quan đều phải chịu trách nhiệm!"

Hiệu trưởng cố gắng duy trì hàm dưỡng, trầm ngâm một lát.

"Đã xảy ra chuyện lớn như vậy, chúng tôi cũng rất xin lỗi. Chỉ là chuyện này còn chưa điều tra rõ ràng ......"

Lời còn chưa nói xong, Lâm Toàn Chấn đã bang một tiếng đập bàn.

"Còn điều tra cái gì? Video trên mạng rành mạch, còn có bạn của Kiều Kiều làm chứng, chuyện rõ ràng như vậy còn cần điều tra? Hiệu trưởng đang muốn bao che cho một tên bạo hành sao??"

Một câu thôi đã khiến hiệu trưởng và chủ nhiệm lớp á khẩu không nói lên lời.

Giữa lúc không khí căng thẳng, Nam Tinh gõ cửa phòng. 

"Lão sư."

Sau đó, lực chú ý của mọi người trong phòng đều rơi xuống người Nam Tinh.

Lâm Kiều Kiều vừa khóc sướt mướt, vừa cho Nam Tinh một ánh mắt đắc ý khiêu khích.

Chủ nhiệm lớp vội vàng tiếp đón Nam Tinh.

"Nam Tinh, lại đây."

Chủ nhiệm lớp là nữ nhân, lúc này cũng bị dọa ngốc, tay cô ấy hơi run run.

"Nam Tinh, trò hãy nói cẩn thận với lão sư, tóc của Lâm Kiều Kiều là do trò cắt?"

Nam Tinh gật đầu:

"Đúng, là em."

Nói xong, ánh mắt của chủ nhiệm lớp lộ ra thất vọng, thở dài.

Lâm Toàn Chấn ngồi bên cạnh híp híp mắt, nhìn chằm chằm Nam Tinh, trên dưới đánh giá một vòng.

"Cô chính là Nam Tinh?"

"Là tôi."

Lâm Toàn Chấn lần nữa cười lạnh:

"Ba cô liên tục gọi điện thoại xin lỗi tôi, nói không cho tôi báo nguy, tôi cùng ba cô cũng coi như có chút giao tình. Cũng không muốn nháo chuyện này trở lên quá khó coi, tổn thương hòa khí. Cô nói xem, cô tính bồi thường thương tổn cho con gái tôi thế nào?"

Đang nói chuyện, ngoài cửa truyền đến một giọng nói của người con gái.

"Lâm chủ tịch, ông nói gì?"

Lộc cộc, một đôi giày cao gót màu đen đập vào mắt mọi người.

Một nữ nhân mặc một bộ đồ công sở màu đen, tóc được quấn cao, trong tay cầm chiếc túi xách đen cứ như vậy đi đến.

Không thể nghi ngờ, nữ nhân này lớn lên rất đẹp, nhìn kỹ, có ba phần tương tự với Nam Tinh.

Nam Tinh nghiêng đầu nhìn thoáng qua.

Đây là chị cả Nam Tình.

Nam Tình vừa bước vào, hai vệ sĩ và một trợ lý đi đằng sau cũng theo đó tiến vào.

Nháy mắt, văn phòng trở nên chen chúc chật hẹp không ít.

Vừa thấy Nam Tình, không biết vì sao mà biểu tình của Lâm Toàn Chấn trở nên không dễ nhìn.

Đầu tiên Nam Tình mỉm cười chào hỏi với hiệu trưởng và giáo viên, sau đó kéo lấy một chiếc kế dựa, ngồi xuống cạnh Nam Tinh.

Sau khi ngồi xuống, ý cười trên mặt lập tức thu liễm, giữa mày mang theo vẻ lạnh nhạt.

Kéo cổ tay áo, chậm rãi nói:

"Lâm chủ tịch, tôi là chị gái Nam Tinh, ba mẹ tôi bận rộn, không ra mặt được. Có chuyện gì thì nói với tôi, tôi sẽ làm chủ."

Lâm Toàn Chấn như suy tư gì, đáy mắt đè nén lửa giận.

"Nam Tình, cho dù ba cô có tới, cũng không dám nói chuyện ngạo mạn với tôi như vậy."

Nam Tình nhấc mí mắt, nhìn thoáng qua, sau đó cười khẽ.

"Lâm chủ tịch, tôi không giống ba tôi."