Chuyện Xứ Lang Biang (Tập 4: Báu Vật Ở Lâu Đài K'rahlan)

Chương 33: Chương 22 - Phần 2



Dưới ánh sáng rờn rợn tỏa ra từ cặp mắt của hàng trăm mảnh hổ khắc dày đặc trên nóc các tháp canh, Nguyên thấy rõ Yan Dran khẽ cựa quậy người, cố chịu đựng tia nhìn nóng bỏng của vị giáo chủ.

Ama Êban quắc mắt nhìn tên thuộc hạ một hồi rồi bất thình lình vỗ mạnh tay lên lưng cọp, ngửa cổ buông ra một tràng cười dài. – tràng cười khiến Nguyên đứng đằng xa cũng phải rợn tóc gáy.

- Hay lắm, Yan Dran. Ta sai. Ta sai vì đã tốn bao nhiêu tâm tư để tìm cách chấn hưng bổn giáo. Ta sai vì không muốn một ngày nào đó trùm Bastu dẫn người tới san bằng lâu đài Sêrôpôk và làm cỏ bọn ngươi. Phải rồi, ta sai.

Yan Dran tặc lưỡi, bối rối xộc tay vào mái tóc rối bù:

- Nhưng chúng ta không thể làm điều đó bằng mọi giá, thưa giáo chủ. Ngài không thể vi phạm lời thề của các giáo chủ đời trước. Chúng ta có thể đoạt báu vật từ bất cứ tay ai, ngoại trừ chiến binh giữ đền.

Giáo chủ Ama Êban tức đến sùi bọt mép. Ông uể oải gục đầu trên lưng cọp như thể sự ngang bướng của người thuộc hạ đối với ông là một gánh nặng ghê gớm.

- Chúng ta đi.

Bà Êmô nói khẽ, gần như thì thầm. Nhân lúc Ama Êban còn đang đắm mình trong nỗi buồn phiền chưa kịp ngước mắt lên, bà kéo Nguyên lướt ngang qua mặt sân, chạy thẳng về phía cửa thành ở phía sau lưng họa sĩ Yan Dran.

Hai người băng suốt chiều ngang sân, chỉ còn vài bước nữa là tới cửa thành, một tiếng quát to như sấm bất thần vang lên khiến Nguyên muốn rụng người xuống:

- Đứng lại!

Bà Êmô không những không dừng lại mà cố chạy nhanh hơn, Nguyên cảm nhận được điều đó qua cái kéo mạnh của bà.

Nhưng cả hai vẫn không kịp thoát ra cửa thành khi cùng với tiếng quát của Ama Êban, một luồng khói vàng có hình con cọp chờn vờn sà xuống trước mặt hai kẻ đào thoát.

- Hổ sát tinh.

Bà Êmô sợ hãi kêu lên, biết Ama Êban đã nổi sát khí.

- Ngươi cũng khá lắm đó, Êmô. – Giọng Ama Êban phẫn nộ và cay đắng. – Thế mà lâu nay ta cứ tưởng ngươi là người không bao giờ biết đến hai chữ phản bội.

Bà Êmô run rẩy đáp, đôi môi như bị ai kéo lệch đi:

- Tôi không phản bội, thưa giáo chủ.

- Dắt thằng bé chạy đi, Êmô. – Yan Dran hét lớn. – Bây giờ không phải là lúc thanh minh.

Nguyên lại thấy người mình bị kéo đi băng băng. Nó cố ngoảnh đầu lại, chỉ kịp thấy Yan Dran đã cầm thanh gươm ngắn trên tay và từ mũi gươm một con rồng bạc bay ra, bắn thẳng vào Hổ sát tinh.

“Loạn rồi!”, tiếng Ama Êban rít qua kẽ răng. Đó cũng là âm thanh duy nhất Nguyên còn nghe thấy trước khi nó bị bà Êmô lôi tuột ra khỏi cổng thành.

Bà Êmô và Nguyên ngồi xuống tảng đá cạnh bìa rừng, nghe trời đêm trở lạnh chung quanh.

- Con mặc vào đi.

Bà Êmô nhét vào tay Nguyên chiếc áo chùng nó vừa đánh mất, nói trong tiếng gió rì rào.

- Ôi, dì…

Nguyên cầm lấy chiếc áo, sửng sốt khi đụng phải chiếc hộp cồm cộm trong túi, thảng thốt kêu lên.

- Con đừng nói nữa. – Tiếng bà Êmô rầu rĩ. – Ta chẳng thoải mái chút nào khi đem chiếc hộp này ra khỏi lâu đài Sêrôpôk. Nhưng chuyện không thể không làm thì ta cũng chẳng có cách nào khác.

- Chắc giáo chủ Ama Êban sẽ trừng phạt dì? – Nguyên nơm nớp hỏi, nó nhìn bà Êmô bằng ánh mắt đầy lo lắng.

- Ta cũng không biết nữa.



Bà Êmô chép miệng đáp và đưa tay sửa lại vạt áo theo thói quen. Nguyên nhìn bà, nhận ra hôm nay bà khoác chiếc áo chùng đen đơn giản thay cho chiếc áo thụng trắng với những nếp gấp trông như chiếc áo dạ hội bà vẫn hay mặc.

- Dù sao thì ta cũng hi vọng là ta và Yan Dran sẽ thuyết phục đuợc ngài. Bọn ta làm vậy cũng vì tiền đồ và danh dự của bổn giáo.

Nguyên hiểu bà muốn nói gì, cuộc tranh cãi giữa Ama Êban và Yan Dran vẫn còn ong ong trong tai nó. Nó tin rằng cách tốt nhất trong lúc này là lái câu chuyện ra xa đề tài khó xử đó.

- Hóa ra từ lâu dì đã biết con và K’Brêt là hai chiến binh giữ đền?

- Ờ, ta đã biết. - Bà Êmô sờ tay lên chiếc nơ màu vàng thắt ngang cán quạt, bâng khuâng nói. – Cũng như ta biết Êmê và K’Tub luôn luôn có mặt bên cạnh hai đứa con trong những chuyến mạo hiểm, những cái trò mà nói thiệt là ta không khoái chút nào.

Giọng bà Êmô trở nên nghiêm nghị:

- Nếu giáo chủ Ama Êban không dặn dò, chắc là ta sẽ không để yên cho tụi con muốn làm gì thì làm. Cái hôm tụi con chui vô nhà ông Pirama, thú thiệt là ta sợ muốn chết…

- Ủa, – Nguyên kêu lên. – hôm đó…

- Hôm đó ta ở ngay sau lưng tụi con. – Bà Êmô ngắt lời bằng cái giọng không thể diễn tả bằng từ nào cho chính xác hơn là lạnh tanh.

Nguyên thu mình lại như để tránh một mũi tên. Nó cảm thấy thiệt là may khi bà Êmô không nói thêm một lời nào nữa. Ngay cả nó, nó cũng chẳng muốn mở miệng, sợ sẽ kích động cơn tức giận của bà.

Nhưng rồi Nguyên bỗng nghe sống lưng lạnh toát khi sực nhớ đến ông K’Tul.

- Thế… thế cậu K’Tul có biết gì về hành động của tụi con không hả dì? – Nó lắp bắp hỏi.

- Lúc đầu ta nghĩ là ông không biết. – Bằng chiếc quạt, bà Êmô phác một cử chỉ không rõ nghĩa, giọng đột nhiên trầm xuống. – Nhưng bây giờ thì ta tin chắc là ổng đã rõ mọi chuyện từ lâu. Hừm, chính ổng là người đã dẫn đường cho bọn ta đến khu rừng thau lau.

Một tia chớp lóe lên trong óc khiến Nguyên cảm thấy ôxy trong không khí như đột ngột ở giữa rừng. Nếu đúng như bà Êmô nói, rõ ràng tụi nó đã bị ông K’Tul cho vào tròng. Chắc chắn ông đã phát hiện ra sự có mặt của tụi nó trong cửa tiệm của lão Luclac, chỉ có điều ông vờ như không biết, hi vọng từ tụi nó ông có thể bí mật lần theo dấu vết của báu vật – điều mà ông gần như bất lực trong suốt một thời gian dài. Có lẽ ông cũng biết cả chuyện tụi nó đánh tráo chiếc gương trong phòng bà Êmô, chuyện tụi nó biến viên đá thành cục c-ứ-t mèo đặt trên ghế ông, thậm chí chuyện tụi nó bí mật lẻn vào bí thất của ông có lẽ ông cũng biết nốt. Càng nghĩ, Nguyên càng nghe tay chân lạnh ngắt, còn ruột gan nó rõ ràng đang bị ai đó thắt cho rối nùi. Ờ, Nguyên cắn môi muốn rướm máu, làm sao một người thâm trầm như ông K’Tul lại có thể làm ngơ trước sự kiện một tấm gương đang từ dưới nền nhà bỗng nhảy tót lên bàn? Và hôm tụi nó lục lọi trong bí thất của ông, nếu như không đoán ra tụi nó đang có mặt ở đó hổng việc gì ông phải hoảng hốt lao ra cửa khi phát giác mình đang đứng dưới ngọn đèn quả bí sáng trưng. Chẳng qua ông sợ tụi nó nhìn thấy điều mà ông cố che giấu: ông không có bóng. Tóm lại là ông K’Tul biết tỏng mọi thứ, ông cố tình vờ vịt để lợi dụng những nỗ lực của tụi nó và kết quả là ông đã theo chân tụi nó lần tới tận làng Ea Tiêu. Đầu Nguyên mỗi lúc một nặng như chì và khi nó bắt đầu thắc mắc không biết con người hiểm độc đó có còn biết thêm bí mật nào về tụi nó nữa hay không thì nó đã muốn ngạt thở lắm rồi.

- Đã đến lúc ta quay về lâu đài Sêrôpôk rồi. Ta mà về trễ có khi Yan Dran nguy mất.

Bà Êmô vừa nói vừa đứng lên.

Nguyên cố hít vào một hơi thật sâu và đứng lên theo:

- Bây giờ con…

- Con đi theo hướng tay trái. Đi khoảng năm cây số sẽ thấy một thác nước. Đằng sau thác nước là một hang động khá rộng. Các bạn con đang ở trong đó.

- Dì ơi…

- Con yên tâm đi. – Bà Êmô sửa lại chiếc nón chóp, hắng giọng trấn an thằng nhóc. – Có Tứ bất tử và cậu K’Tul canh gác ngoài cửa hang, tụi con sẽ không gặp nguy hiểm đâu.

Bà nhìn Nguyên, hoặc là Nguyên cảm tưởng bà đang nhìn mình, và nó nghe bà nói tiếp:

- Đợi mọi rắc rối ở lâu đài Sêrôpôk dàn xếp xong xuôi, sáng mai ta và Yan Dran sẽ đến đó đưa tụi con về. Nếu giáo chủ của bọn ta cũng cùng đi thì tụi con không còn phải lo ngại bất cứ điều gì nữa.

Có vẻ đó là câu nói cuối cùng của bà Êmô trước khi bà bỏ đi. Chỉ là có vẻ thôi, vì ngay sau đó, bà còn nói tiếp một câu nữa. Đúng ra là bà hét lên:

- Ai?

Nguyên ngạc nhiên chưa biết bà Êmô phát hiện ra điều gì, những tiếng lộp bộp liên tiếp đã thi nhau vọng vào tai nó. Giữa rừng khuya im vắng, những tiếng động vang lên rất rõ. Tổng cộng là bốn tiếng cả thảy. Những tiếng động đanh và gọn.

Bà Êmô đưa mắt nhìn bốn con vật đang xếp hàng ngang trước mặt, giọng lạc đi:



- Tứ bất tử.

- Đúng rồi. – Ở trong rừng vẳng ra tiếng đáp, cụt ngủn và ráo hoảnh.

- Sao ngươi lại đến đây? – Bà Êmô nắm chặt cán quạt. – Ta nghĩ giờ này ngươi phải ở bên cạnh pháp sư K’Tul…

- Bọn người của Balikem đã bỏ đi rồi. – Tiếng Tứ bất tử đong đưa trong gió. – Hơn nữa, lấy lại chiếc hộp này là nhiệm vụ quan trọng hơn chuyện lằng nhằng bám theo bọn nhóc.

Bà Êmô biến sắc:

- Ngươi vừa trở về lâu đài Sêrôpôk?

- Ngươi hỏi hơi thừa thải quá đấy. – Tứ bất tử hừ mũi sau những nhánh cây. – Nếu không gặp giáo chủ, làm sao ta biết ngươi đã cả gan đánh cắp báu vật đem đi.

- Tứ bất tử. – Bà Êmô rên lên. – Ta và Yan Dran làm vậy cũng chỉ vì bổn giáo.

- Ta hiểu, Êmô. – Giọng Tứ bất tử lạnh băng. – Ta đâu có tán thành hành vi của giáo chủ. Nhưng ta cũng không tha thứ cho hành động của ngươi. Hẳn ngươi biết thừa một báu vật bị đánh cắp khỏi lâu đài Sêrôpôk thì trách nhiệm thuộc về ai rồi chớ?

Lần này thì bà Êmô im lặng. Nguyên len lén nhìn bà, thấy bà lộ vẻ phân vân và có vẻ như đang cố xua đuổi sự bối rối bằng cách liên tục phe phẩy chiếc quạt lông chim trên tay.

Tứ bất tử cười khảy:

- Ngươi bôi tro trát trấu vào mặt ta như vậy là quá đủ rồi, Êmô. Muốn ta bỏ qua chuyện này, ngươi hãy lập tức lấy chiếc hộp trong túi thằng nhóc đưa cho ta. Hừm, nếu bữa nay mà ta không thu hồi được báu vật đã bị đánh cắp khỏi bổn giáo thì ta cũng không ngồi ở trên ghế tổng quản nữa làm gì.

- Tứ bất tử, ngươi phải biết nhìn xa hơn một chút… – Giọng bà Êmô nghe như năn nỉ.

- Lẹ lên. – Tứ bất tử gầm lên, không thèm nghe bà Êmô nói gì.

- Tứ bất tử…

- Ngươi quyết đối đầu với ta hả Êmô? Ngươi nghĩ Tử băng tâm đã bị phá hủy thì ta không làm gì được ngươi sao?

Nguyên run lên khi biết vị tổng quản đã bắt đầu nổi nóng. Nếu con người bí ẩn này đứng trước mặt nó, Nguyên tin là nó sẽ thấy ông phun khói có vòi qua lỗ mũi. Nó nhìn bà Êmô bằng cặp mắt ái ngại và bất giác sờ tay lên túi áo, hoàn toàn không muốn vì mình mà một phụ nữ đáng kính như bà lâm vào cảnh khó xử.

Cử chỉ của Nguyên thật khó nhìn thấy dưới ánh sao đêm nhưng vẫn không lọt khỏi đôi mắt tinh tường của bà Êmô.

- Con đừng áy náy, K’Brăk. – Bà nghiêm giọng, như thể đi guốc trong bụng thằng nhỏ. – Hãy ráng mà gìn giữ cẩn thận chiếc hộp đó. Ta hành động vì bổn giáo chứ không phải vì con đâu.

- Vậy thì ngươi đừng trách ta, Êmô.

Giọng Tứ bất tử rít lên ở đâu đó và bốn con vật đang nằm im trên cỏ bỗng đồng loạt ngóc đầu dậy, quay về phía Nguyên và bà Êmô, bắt đầu phun sương.

Từ trước đến nay, Nguyên đã nhiều lần trông thấy con cóc, con bọ ngựa, con dế và con nhện của Tứ bất tử xuất chiến, nhưng chưa bao giờ nó ở vào tư thế đối đầu với những con vật quái chiêu này.

Điều đầu tiên nó nhận thấy là cảm giác tê buốt trên da thịt. Trong làn sương trắng như sữa dường như có ẩn chứa vài triệu mũi kim châm làm từ một loại băng tuyết vô hình. Nguyên nghe đau nhói khắp mặt mày, chân tay và mỗi lần đám sương trắng trông hết sức đẹp mắt đó lóe lên những đốm sáng chớp nháy và vẳng ra những tiếng ì ầm thì vô số những mũi châm đang cắm trên da Nguyên giống như những quả mìn bị kích nổ. Nguyên có cảm giác da thịt trên người bị rách toạc và lục phủ ngũ tạng văng đâu mất.

Hình ảnh Buriăk ngồi bệt dưới đất, mặt mày đau khổ, quần áo rách teng beng khi trúng phải đòn của Tứ bất tử hiện ra trong tâm trí khiến Nguyên hoảng sợ thụt lui liền mấy bước. Cũng may mà ổng không sử dụng được pháp bảo Tử băng tâm. Nguyên sợ hãi nhủ bụng, bắt gặp mình đang run lên.

Nguyên hấp tấp nhấc tay lên, chĩa ra phía trước, nhưng trước khi nó kịp niệm chú, bà Êmô đã la lên:

- Con chạy đi, K’Brăk. Để ta cầm chân Tứ bất tử cho.

Tuy cơ thể đang đau nhức, Nguyên vẫn tin rằng nếu nó cùng liên thủ với bà Êmô, Tứ bất tử sẽ không thể nào chiếm phần thắng được dù tài nghệ của ông có tiến bộ đến đâu. Nhưng nó biết bà Êmô không muốn ăn thua với vị tổng quản của mình, bên cạnh đó có lẽ bà vẫn muốn nó chú tâm đến việc bảo vệ chiếc hộp hơn là sa vào những trận đánh vô bổ.

Nguyên lưỡng lự một thoáng, rồi băng mình chạy đi, mặc kệ lời dọa dẫm và tiếng thét bài hãi của Tứ bất tử rít lên giận dữ phía sau lưng.