Chọc Ghẹo Người Yêu Ngây Thơ

Chương 39: Chương 39




Người yêu của cô – Tống Trọng Hi – đại suất ca đệ nhất thiên hạ sét đánh vô địch!
Kỳ Trâm đạp bước chân thoải mái, vui sướng đi vào vườn trường.
Trên thực tế, cô ở trong ký túc xá trường học, đường đến phòng học chỉ cần vài phút, đến trường đối với cô mà nói không có cảm giác dư thừa gì.
Nhưng, khi quen Tống Trọng Hi, xác định cùng anh kết giao, cô lại cảm thấy đến trường rất vui vẻ, bởi vì có thời gian anh dạy thế...
Bởi vì cô là sinh viên trợ giảng của anh, chỉ cần anh tới trường học, nhất định sẽ gặp anh.
Cũng bởi vì như vậy, cho nên cô thích tới trường học thích đi học.
“ Kỳ Trâm!” Tổ trưởng tổ phụ đạo Uông Truyền Đạo xa xa đã thấy cô, liền kêu to tên của cô, mãnh lực phất tay cùng cô.

“Chuyện gì?” Kỳ Trâm rất nhanh vọt tới trước mặt tổ trưởng tổ phụ đạo.
Uông Truyền Đạo mỉm cười, rõ ràng nói với cô chuyện chức vụ sinh viên trợ giảng của mình được giải trừ, muốn cô sau khi học xong không cần phải đến phòng làm việc của thầy giáo dạy thế, bởi vì gian phòng đó đã khoá, cũng không còn do Tống Trọng Hi sử dụng.
“Ừ?” Tin tức tới đột nhiên, Kỳ Trâm ngốc tại nguyên chỗ, không biết nên nói cái gì.

“Anh ta vừa mới bàn giao xong xuôi không bao lâu...!nếu cô có vấn đề gì, hiện tại đến bãi đỗ xe, hẳn còn tìm được anh ta...”
Không biết là cố ý hay là vô tâm, Uông Truyền Đạo tùy ý vạch phương hướng của Tống Trọng Hi.
Nghe được tin tức, Kỳ Trâm không nói hai lời, xoay người liền chạy.
“Này! Tôi còn chưa có nói xong đã đi, người trẻ tuổi thật sự rất nhiệt tình.” Uông Truyền Đạo nhìn bóng lưng Kỳ Trâm, gãi gãi đầu, không ngừng lắc đầu nói.
Nhưng bộ dáng đã đi xa kia căn bản nghe không được trêu chọc của anh...
Không tiếp tục dạy thế nữa?
Nghe được tổ trưởng tổ phụ đạo đề cập Tống Trọng Hi chấm dứt dạy thế trước thời gian, không còn đến Thanh Tâm, Kỳ Trâm liền vứt túi sách xuống, đuổi theo bước chân người yêu đang có mấy phút đồng hồ xử lý giấy tờ trước khi rời đi.
Vì cái gì? Sao chưa từng nghe anh nhắc tới?
“Học tỷ! Chạy nhanh như vậy...” Có việc gì gấp? Học muội chứng kiến Kỳ Trâm chạy như điên trên đường đi, đều quan tâm hỏi thăm cô.

“Nói chuyện với các em sau!” Hiện tại cô không rảnh giải thích! Chạy mau, chạy mau...
Chạy đến bãi đỗ xe nhân viên nhà trường thuê cho giáo viên trong trường sử dụng, quả nhiên thấy chiếc Fiat màu trắng của anh, Kỳ Trâm bước dài một bước, hai tay dang ra, ngăn trở cỗ xe ra cửa.
“Làm sao vậy?” Quay cửa kính xe xuống, Tống Trọng Hi mỉm cười nhìn Kỳ Trâm chăm chú.
Không ngờ tới bạn gái lại linh thông tin tức như vậy, anh mới xử lý bàn giao xong, cô đã đuổi theo sát.
“Anh đang bận rộn cái gì? Vì cái gì nói đi là đi, cũng không thông báo trước thời gian?” Chạy thở hồng hộc, Kỳ Trâm đi đến bên cạnh xe hơi, ngay cả khí lực tức giận cũng bị mất.
“Cái gì nói đi là đi? Thầy giáo chính quy đã trở lại, anh là người nên đi mà!” Tống Trọng Hi mở cửa xe, để cho Kỳ Trâm ngồi vào ghế lái phụ.
Nhìn bộ dáng đương nhiên của anh, Kỳ Trâm đột nhiên cảm giác mình đuổi theo có chút ngu xuẩn.
Nhưng, cô không có ngờ tới anh sẽ đi dứt khoát như vậy...
Hẳn là còn có một tia lưu luyến...!Ít nhất phải nói với cô, nói tạm biệt với cô chút! Nhìn xem thái độ điềm nhiên như không của anh, trong lòng Kỳ Trâm có chút tức giận.

“Quên đi! Em phải quay lại học.” Phiết quá mức, Kỳ Trâm cố gắng mở cửa xe.
“Em đang tức giận đúng hay không? Vì cái gì không nói? Em nói, anh biết rõ vấn đề ở nơi nào, mới có cơ hội có thể cải biến nha! Em hờn dỗi, đối với tình yêu của chúng ta có ích sao?” Tống Trọng Hi giữ chặt tay bạn gái, cố gắng phân rõ phải trái với cô.
Trầm mặc nửa ngày, Kỳ Trâm mới mở miệng, “Em nghĩ rằng anh sẽ nói cho em biết trước, để cho em biết rõ hành tung của anh...!Mà không phải người khác nói cho em biết bước tiếp theo của anh...” Có lẽ, cô không có quan trọng như vậy a?
Khi cô từ trong miệng người khác biết được hành tung của bạn trai thì cô chỉ nghĩ...!cô không phải người thứ nhất, cũng không phải người đặc biệt nhất...
Sự thật, hình như chính là như vậy; cảm giác anh cho cô, cũng là như vậy.
“Không phải! Anh chỉ là không có nghĩ đến...” Đi vội vã, đương nhiên là bởi vì việc trên tay làm không hết, anh không rảnh lãng phí thời gian dư thừa....