Chiến Y Của Tôi Có Thể Siêu Thần

Chương 5: Cái Bóng Trong Tòa Nhà Giảng Đường



Kết quả cuối cùng Tô Diệu vẫn là không có cùng Trương Tường đi về với nhau.

Khoảng mười mấy phút sau khi tan học là náo nhiệt nhất, sau khoảng thời gian đó cả tòa nhà giảng đường về cơ bản đều không còn bất cứ người nào.

Vào tối thứ sáu, học sinh không bao giờ phải học vào buổi tối và các giáo viên cũng không bao giờ họp thêm giờ vào thời gian này, tiếng chuông tan học vang lên, trong vòng hai mươi phút tất cả mọi người bên trong tòa nhà giảng đường cơ bản đều đi về sạch sẽ.

Qua sáu giờ tối trong tòa nhà giảng đường càng là cơ bản không có đến nửa cái bóng ma nào, kể cả là những học sinh phải ở lại trực nhật quét dọn vệ sinh cũng sẽ không ở lại đến muộn như vậy. Căn bản các học sinh quét dọn vệ sinh cũng không có bao nhiêu khả năng là dọn dẹp nghiêm túc, đa số người bình thường đều chỉ đối phó qua loa một chút để hoàn thành nhiệm vụ, những người quét dọn đến năm giờ năm mươi phút còn chưa về đã được coi như là tương đối nghiêm túc có trách nhiệm rồi.

Nhưng lúc này đồng hồ treo tường phía trên bảng đen của lớp học đã chạy tới vị trí sáu giờ mười phút tối, vậy mà Tô Diệu vẫn còn ở lại trong phòng học cần cù chăm chỉ làm việc.

Nhưng điều này không phải vì hắn ta có ý thức cao như vậy, tự nguyện dành thời gian cuối tuần quý giá cống hiến cho lớp, mà bởi vì hắn ta có tồn tại một người giám sát nhỏ cực kỳ nghiêm túc và có trách nhiệm, hắn muốn chạy cũng chạy không được..

Công việc trực nhật bình thường đều là hai người một tổ. Tô Diệu vận khí không tệ, người được phân công đến làm cùng hắn là một người tướng mạo rất xinh đẹp ngọt ngào, gọi là Nguyệt Khả Tuệ, chiều cao không đến một mét sáu, thân thể yêu kiều thịt dễ (á đù chắc ý tác giả bảo ẻm này dáng ngon mà thôi ^^). À không đúng, là để dễ dàng ở chung giúp người tạo niềm vui.

Có câu nói nói rằng nam nữ sẽ không mệt mỏi khi làm việc cùng nhau, và thật hợp lý khi nói rằng nhóm này có vẻ như rất là may mắn, nhưng Tô Diệu lại không cảm thấy như vậy.

Bởi vì cái cô Nguyệt Khả Tuệ này, là ủy viên ban lao động của bọn hắn, vẫn là người nghiêm túc không thể tưởng tượng nổi phụ trách cái loại công việc kia..

Mỗi thứ sáu ở lại cùng với cô ấy dọn dẹp, có điều khẳng định là quá sáu giờ tối cũng không được đi về.

Nếu như bạn mà muốn chuồn sớm cô ấy ngược lại cũng sẽ không buồn ngăn cản bạn, chỉ là sẽ mở to một đôi con mắt sáng như tuyết, nói một cách ngạc nhiên "Này? Cậu thế mà muốn đi rồi sao?"

Sau đó đợi đến khi bạn trả lời chắc chắn cố ấy sẽ thất vọng phất tay với bạn nói bái bai, sau đó tự mình một người lẻ loi trơ trọi ở lại trong phòng học tiếp tục ra sức lau bảng đen, quét rác, lau nhà. Cái bóng lưng nhỏ nhắn xinh xắn kia sẽ làm cho bạn không tự chủ được sinh ra một loại hổ thẹn cùng cảm giác áy náy.

Cho nên bạn không thể không ở lại theo cô ấy tiếp tục hoàn thành công việc một cách nghiêm túc.

Sáu giờ mười phút tối, nhiệm vụ hôm nay cuối cùng cũng kết thúc. Nguyệt Khả Tuệ tươi cười ngọt ngào "Vất vả rồi! Hiện tại làm phiền cậu cầm cây chổi cùng đồ lau nhà đi cất đi thôi, còn tớ sẽ đi giặt khăn lau."

Tô Diệu gật đầu, nhấc cái chổi cùng đồ lau nhà lên ra khỏi phòng học.

Phòng học bọn hắn ở trên tầng bốn, mà phòng lưu trữ đồ chỉ ở tầng số lẻ mới có, cho nên hắn phải đem dụng cụ cất trả lại ở tầng ba.

Lúc hoàng hôn chiều tà treo lơ lửng trên bầu trời bên ngoài tòa nhà giảng đường, mặt trời lặn giống như một đĩa ngọc bích trên những đám mây. Hoàng hôn tối dần, ánh nắng xuyên thấu qua mấy cửa sổ trên hành lang chiếu lên sàn gạch.

Thiết kế tòa nhà giảng đường của trường trung học số hai thành Bắc này cực kém, đó là một vấn đề mà phụ huynh của mỗi học sinh đã phải chửi bậy rất nhiều lần. Mỗi ngày vào buổi chiều, lối đi gần như tối tăm, và không thể nhìn thấy mặt trời, chỉ có một mảnh hoàn chỉnh ánh nắng chỗ góc cua mỗi tầng.

Tô Diệu chậm rãi bước trên bậc nghỉ cầu thang giữa tầng ba và tầng bốn trong bóng tối, chuẩn bị tiếp tục xuống tầng ba dọc theo cầu thang, nhưng bước chân chợt dừng lại giữa đường.

Hắn cảm thấy có thứ gì đó.

Đó là một loại cảm giác thật kỳ diệu, giống như có người lặng lẽ thổi hơi lạnh vào cổ của hắn, khiến cho toàn thân lông tơ dựng đứng.

Hắn cảm thấy toàn thân mỗi một tế bào cũng giống như đang liều mạng nói với chính mình thứ gì, một âm thanh nào đó tại đáy lòng liều mạng nói cho hắn biết mau trốn đi.

Hắn nhìn thấy một cái bóng đen sì xuất hiện từ chỗ góc rẽ phía tầng của tầng bên dưới. Vật kia đang ẩn náu ở vách tường trong bóng tối, gần như ló ra khỏi cái góc tường hẻo lánh kia.

Tô Diệu phát hiện mình đối mặt với một đôi mắt không phải người, con mắt đáng sợ tràn ngập đói khát.

Đó là một vật thể đen sì sì, với thân thể cùng cánh tay, cũng dùng hai cái chân đứng thẳng trên mặt đất, nhưng bạn cũng rất khó đem nó gọi là một con người.

Nó có hàm răng trắng sắc nhọn lởm chởm như cá mập, hình thể gầy như củi khô -- nếu như dùng tiêu chuẩn của con người để nhìn nhận. Nhưng cái nhìn này không ảnh hưởng chút nào đến việc nó đem lại cho người ta cảm giác được sức mạnh thân thể. Ngoài ra còn có cái đôi con mắt đó, như thể nó đã chịu đựng cơn đói khát trong nhiều ngày khi nhìn thấy thịt ngon.

Tô Diệu nuốt ngụm nước miếng.

Hắn rất không may nhận thức ra rằng, cái món "thịt tươi ngon" trong con mắt sinh vật này. Chỉ sợ sẽ là mình.

Tô Diệu cũng rất nhanh biết được đối mặt mình là cái gì, con quái vật kia chỉ sợ là một con đến từ Dị Thứ Nguyên.

Đúng vậy, cái thế giới này không chỉ có tồn tại Siêu Năng Lực cùng Dị Năng Giả mà thôi, còn tồn tại rất nhiều Thứ Nguyên ở giữa vết nứt. Vết nứt Thứ Nguyên sẽ đem Trái Đất kết nối liên hệ tới chiều không gian khác, nhân loại có thể thông qua vết nứt tiến về các vĩ độ không gian khác, trái lại các sinh vật sống ở các chiều không gian khác cũng có thể đi ra từ phía bên kia.

Con người đã chiến đấu cùng với quái vật đến từ từng các Thứ Nguyên trong nhiều năm, bây giờ mỗi quốc gia đều đã có một đội quân chuyên môn ứng phó vết nứt Thứ Nguyên cùng quái vật Dị Giới.

Khi các vết nứt xuất hiện ở bất cứ đâu, quân đội đều sẽ tới hiện trường trước tiên tiến hành khống chế, ngăn cản quái vật từ trong cái khe nứt xâm nhập tiến vào thế giới này tập kích dân chúng, đồng thời mau chóng đem vết nứt phong bế.

Nhưng mọi thứ luôn có điều bất ngờ, thỉnh thoảng quả thực vẫn sẽ có cá lọt lưới tránh thoát khỏi sự phong tỏa của quân đội, xuyên qua vết nứt Thứ Nguyên tiến vào thế giới nhân loại, gây ra rắc rối trong xã hội loài người.

Loại sự tình này không coi là nhiều, nhưng quả thực không phải là không có tiền lệ như vậy.

Tô Diệu không khỏi co giật cơ mặt.

Chết tiệt, thật là trúng giải độc đắc rồi.

Nhưng Tô Diệu gặp nguy không loạn, đầu nhanh chóng chủ động phân tích tình hình thế cục.

Đối phương là sinh vật Dị Thứ Nguyên không rõ lai lịch, thực lực đẳng cấp cùng năng lực hoàn toàn là ẩn số, mà lại ánh mắt kia nhìn rõ ràng là không tốt đẹp gì.

Bản thân mình thì? Một tên học sinh lớp mười một, sức mạnh hệ Dị Năng Giả, nguyên năng đẳng cấp F, chưa từng tiếp thu qua bất luận phương pháp chiến đấu huấn luyện liên quan nào.

Có điều hắn cũng có ưu thế. Nơi này là tòa nhà giảng đường mà hắn quen thuộc, mọi lối đi, mọi góc cạnh cùng cầu thang hắn đều vô cùng quen thuộc, có thể tính là thuận lợi.

Mà bây giờ hắn nhất định phải đem tối đa hóa ưu thế duy nhất này của mình, cho nên dường như chỉ có một chiến lược để chọn rồi.

* * * Đó chính là tranh thủ thời gian chạy thật nhanh.

Tô Diệu hoàn toàn không có nửa điểm do dự, cũng không có bất kỳ suy nghĩ gì "Tôi là nhân vật chính tôi phải giả vờ", lòng bàn chân như bôi dầu quay đầu mà chạy.

Tô Diệu không cảm thấy mình có thể ỷ vào khí thế gì và BGM (không biết là chiêu thức gì của tác giả @@) để có thể bạo phát ánh hào quang của tiểu vũ trụ, vào thời điểm này liều mạng lao vào cũng không phải tự dâng đầu lên sao?

Đáng tiếc sự tình cũng không như mong muốn của hắn.

Hắn vừa mới leo lên được hai bậc cầu thang, chợt cảm thấy không ổn, theo bản năng nhanh chóng cúi đầu xuống.

Một giây sau một cơn lốc lạnh thấu xương gào thét xoáy qua đầu hắn ta, và cơn gió lạnh làm cho hắn tê cả da đầu.

Là móng vuốt.

Quái vật kia lấy tốc độ cực kỳ kinh người từ chỗ góc rẽ cầu thang lầu ba mà vọt lên, giơ lên móng vuốt màu đen từ phía sau hắn chộp tới. Cũng may Tô Diệu trực giác kinh người, phản ứng cũng rất nhanh, hết sức mạo hiểm tránh được.

Những móng vuốt đen kịt mang theo âm thanh "Keng" giòn vang tóm tới, trên bậc thang ba cây hàng rào sắt thép ngay bên cạnh thắt lưng Tô Diệu chặn ngang gãy đứt.

Tô Diệu lông tơ dựng đứng, cổ họng khô khốc giống như muốn bốc khói.

Nếu như bị một trảo này tóm được, cũng không phải là chuyện đùa nha.