Chiến Thần Tu La

Chương 448: Anh là lá chắn vững chắc của em



Câu hỏi này quá đột ngột khiến Đinh Trung gần như không kịp phản ứng.

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên im lặng.

Sắc mặt Đinh Trung u ám như thể có mây đen che phủ, ông ta biết Đinh Thu Huyền chắc chắn đã phát hiện ra mưu kế của mình rồi nên mới tìm cách giải quyết vấn đề.

Nếu đúng như vậy thì kế hoạch lần này của Đinh Trung đã quá thất bại.

Đã không thể giải quyết được Đinh Thu Huyền mà còn khiến cho mối quan hệ của hai người xấu đi, có thể nói đây là một chiến thuật cực kì thất bại.

Đinh Trung cố gượng cười.

"Con đang nói gì vậy chứ? Con hoàn thành được nhiệm vụ, ông nội vui còn không kịp nữa là, sao lại thất vọng được?"

Những lời nói lịch sự ngoài mặt thì vẫn phải nói.

Còn tin hay không, đó là chuyện của Đinh Thu Huyền.

"Ông nội cảm thấy vui thì tốt rồi."

"Con mệt rồi, con về nhà nghỉ ngơi trước nhé ông nội, tạm biệt ông."

Đinh Thu Huyền không nói gì nữa, lạnh lùng quay người rời đi cùng với Giang Nghĩa, nếu như Đinh Trung đã không nể mặt thì Đinh Thu Huyền cũng không cần thiết phải dây dưa.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Đinh Hoàng Liễu bước lên nói: "Ông nội, nghe giọng điệu của Thu Huyền, hình như đã phát hiện ra được gì đó?"

Đinh Trung gật đầu.

"Mặc dù Thu Huyền hiền lành đơn thuần, nhưng nó cũng không phải con ngốc, chưa kể bên cạnh còn có Giang Nghĩa âm thầm giúp đỡ nữa."

"Những gì chúng ta làm lần này đã quá rõ ràng, muốn không bị phát hiện cũng khó."

Đinh Hoàng Liễu lo lắng nói: "Vậy sau này nên làm gì đây? Thu Huyền có lẽ sẽ đối đầu với chúng ta."

Đinh Trung cười khẩy.

"Đối đầu? Nó đối đầu với chúng ta như thế nào?"

"Chỉ cần nó có biểu hiện gì không tốt trong công ty thì ông có thể sa thải nó bất cứ lúc nào."

"Hơn nữa Thu Huyền dù sao cũng chỉ là một nhân viên, sống chết của nó vẫn nằm trong tay ông, cho dù có thoát được mùng 1 thì cũng không thể thoát được 15!"

"Chỉ là…"

Đinh Trung nhìn hàng chục chiếc xe tải với vẻ mặt khó hiểu: "Ông thực sự không thể nghĩ ra được Thu Huyền đã hoàn thành nhiệm vụ như thế nào? Chuyện này thật vô lý!"

Ông ta nói với Đinh Phong Thành: "Phong Thành, ngày mai con hãy đi đến Long Dương Viên tìm hiểu xem Thu Huyền đã làm cách nào mà mua được số hàng này."

Đinh Phong Thành nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi: "Ông nội, đừng có giỡn như vậy, con không đi Long Dương Viên đâu, mất mạng đấy!"

"Con... trời ạ!"

Đinh Trung vô cùng thất vọng, ông ta muốn truyền lại vị trí gia chủ cho Đinh Phong Thành. Truyện Khác

Nhưng xem ra anh ta không gánh nỗi trọng trách đó.

Một cô gái như Đinh Thu Huyền còn có thể đi đến Long Dương Viên, đường đường là đàn ông mà lại sợ cái gì chứ?

Nếu không phải bởi vì Đinh Hoàng Liễu cũng là con gái thì Đinh Trung đã truyền vị trí gia chủ cho Đinh Hoàng Liễu rồi, sao có thể nhẫn nại rèn luyện một tên vô dụng như Đinh Phong Thành chứ?

Anh ta khiến Đinh Trung tức điên người!

Ferrari lướt nhanh trong màn đêm.

Đinh Thu Huyền ngồi ở ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt đờ đẫn.

Sau sự việc ngày hôm nay, cô không muốn gặp lại ông nội, Đinh Phong Thành và Đinh Hoàng Liễu nữa, tình cảm giữa các thành viên trong gia đình cũng đã tan theo mây khói!

Đau lòng, buồn bã, chua xót.

Những cảm xúc phức tạp đan xen trong lòng Đinh Thu Huyền khiến nước mắt cô bất giác trào ra.

Giang Nghĩa nắm tay Đinh Thu Huyền.

Không nói lời nào.

Giang Nghĩa dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm tâm hồn cô, bất luận thế giới này thay đổi ra sao, bất luận người khác phản bội cô như thế nào.

Ít nhất thì cô vẫn còn có anh.

Anh sẽ luôn đứng trước mặt cô, che mưa che nắng cho cô, làm lá chắn vững chắc của cô.

Nếu không có Giang Nghĩa, có lẽ Đinh Thu Huyền đã không thể chịu đựng được sự đè nén nặng nề lúc này mà chọn cách tự sát.

Thật may mắn làm sao khi cô có thể gả cho một người đàn ông như anh.

Một người đàn ông đáng tin cậy.