Chiến Thần Tu La

Chương 443: Trên thế gian, hối hận cũng không thể làm lại được



Tiếp theo, đến lượt Thiêu Hồ Tử.

Nhìn thấy tình hình này, Thiêu Hồ Tử nghĩ lại những gì mình đã nói trước đây, ông ta biết Giang Nghĩa nhất định sẽ không bỏ qua cho mình.

Dù cho bây giờ ông ta có van xin tha thứ thì cuối cùng cũng sẽ không thoát khỏi kết cục như Răng Hổ.

Thiêu Hồ Tử nghiến răng nghiến lợi nói: "Giang Nghĩa, cậu rất lợi hại, tôi không thể phản kháng lại, cậu muốn làm gì thì làm!"

Giang Nghĩa vỗ tay.

"Rất tốt."

"Có khí phách."

Anh đứng dậy nhặt một con dao dưới đất, đi thẳng đến chỗ Thiêu Hồ Tử, hai người nhìn nhau khoảng chừng ba giây.

"Tôi muốn ông chết!!!"

Giang Nghĩa giơ tay chém xuống, khi con dao chỉ còn cách cổ của Thiêu Hồ Tử 1cm thì đột nhiên dừng lại.

Thực tế là anh chỉ muốn doạ Thiêu Hồ Tử chứ không muốn giết người.

“Khí phách anh hùng” của Thiêu Hồ Tử trước đó tan biến đâu mất, trong phút chốc ông ta run rẩy ngồi bệt trên mặt đất, nước mắt không ngừng trào ra, lớn tiếng khóc: "Tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi, đại ca Giang, anh tha cho tôi đi, tôi không muốn chết!"

Giang Nghĩa cười khẩy một cái.

Loại người này ăn nói ngang ngạnh, mới doạ một chút đã sợ đến mức mềm nhũn ra rồi.

Anh ném con dao sang một bên, thờ ơ nói: "Mục đích lần này tôi đến Long Dương Viên là để mua thép, không phải để giết người."

"Thiêu Hồ Tử, chỉ cần ông cung cấp đủ hàng cho chúng tôi thì cái mạng già của ông vẫn sẽ sống thêm được vài năm nữa đấy."

Thiêu Hồ Tử không biết nên khóc hay nên cười.

Ông ta rất muốn giữ mạng sống của mình, nhưng liệu có thể không?

"Đại ca Giang, tôi nói thật với anh, không phải tôi không muốn giao đủ hàng cho bên anh, mà do hàng tồn kho trong nhà máy của tôi không đủ! Cho nên tôi chỉ có thể đánh lừa bằng hàng loại hai."

"Tôi không có hàng, anh ép tôi thế nào cũng vô ích."

Giang Nghĩa cau mày, trong đầu nghĩ đến mấy chuyện không hay.

Không đủ hàng?

Haha!

Anh thờ ơ nói: "Tôi không quan tâm, nếu ông không đủ hàng thì đến nhà máy khác mà mua. Bây giờ là hai giờ chiều, tôi cho ông ba tiếng!"

"Đúng năm giờ chiều nay, nếu như ông vẫn không đưa đủ số hàng chúng tôi cần thì tôi sẽ lấy cái mạng già của ông.". Ra‎ chương‎ nhanh‎ nhất‎ tại‎ ﹟‎ Trù𝙢Tr𝑢𝐲ệ‎ n.VN‎ ﹟

Thiêu Hồ Tử sợ đến són tiểu ra quần.

"Đừng… đừng… đại ca Giang, bây giờ tôi đi gom hàng ngay đây!"

Vì sự sống, Thiêu Hồ Tử không màng đến việc lời lỗ, ông ta lấy điện thoại ra gọi cho một nhà máy thép khác yêu cầu lấy hàng ngay lập tức.

Hàng sẵn có rất hiếm và khó mua.

Nhưng chỉ cần có tiền thì mọi chuyện đều có thể.

Thiêu Hồ Tử chi ra hết số tiền mà Đinh Thu Huyền đã thanh toán cho ông ta, cắn răng cam chịu mua thép từ các nhà máy khác với giá cao gấp 3, 4 lần thị trường.

Ông ta yêu cầu bên nhà máy kia giao hàng ngay lập tức!

Thời hạn là ba tiếng nhưng tốc độ thực tế rất nhanh, trong vòng một giờ đồng hồ, tất cả số hàng đã được giao đến.

Giang Nghĩa nhận hàng mà không cần phải trả thêm một ngàn nào.

Anh gật đầu: "Nếu không ép buộc bản thân thì sao ông biết bản thân mình vượt trội đến mức nào đúng không. Nhìn xem, không phải hoàn thành công việc rất tốt sao?"

Thiêu Hồ Tử đau khổ trong lòng.

Để có được số hàng này, ông ta đã chi ra hết số tiền Đinh Thu Huyền thanh toán cho ông ta, đồng thời cũng phải tự móc ra một số tiền lớn nữa mới đủ trả!

Kết quả là ông ta không những mất hết số tiền được chuyển khoản, mà còn tiêu tiền của chính mình, cuối cùng số hàng đó lại bị Giang Nghĩa lấy đi.

Thiêu Hồ Tử vốn dĩ muốn chiếm lợi, thế mà lại bị tổn thất gấp đôi, mất cả chì lẫn chài.

Sau chuyện này, nhà máy của ông ta coi như tiêu đời rồi, thậm chí ngay cả đến lương của công nhân cũng không có khả năng trả được.

Tim Thiêu Hồ Tử đau như bị dao cứa vào, hối hận vô cùng.

Đường đường là một người đàn ông, vậy mà lúc này lại khóc oà lên như một cô bé.

"Huhuhu.”

"Tôi tính toán tham lam như vậy làm gì chứ?"

"Nếu biết kết quả như thế này, từ đầu nói không đủ hàng không phải tốt rồi sao?"

"Ôi!!!"