Chiến Thần Tu La

Chương 2128



Chương 2128

Những đồng nghiệp tại chỗ cũng á khẩu.

Ban nãy cả đám hùa theo trào phúng Giang Nghĩa, giờ thì mặt ai nấy cũng nóng phừng phừng cả lên.

Tô Cầm thì ngồi đó trong tâm trạng hả hê.

Đúng là ở đời khó lường nhất là chữ ngờ, thú vị thật đấy!

Bà như cười như không nhìn Tần Yên Dung, châm chọc: “Chị à, chắc hẳn chị đã biết chân tướng sự việc rồi nhỉ? Sau này ấy, đừng thấy có gì khác biệt là lại kêu người †a dùng hàng nhái nữa, bỏ cái thói ăn cướp còn la làng đó đi nhé.”

“Em trả lại câu kia, chọn con rể thì phải chọn đứa nào có nhân cách tốt vào.”

“Giang Nghĩa nhà chúng em tốt cực, rất biết điều, chưa bao giờ lừa lọc chúng em.

Ai như cậu con rể nào đó, mỗi tháng kiếm được mấy trăm triệu mà cuối cùng lại mua chai rượu nhái năm mươi ngàn để đối phó mẹ vợ thế này đây.”

“Em thấy ngại giùm chị luôn đó chị à.”

Cuối cùng, Tô Cầm nhìn Hạ Thu Trang, nói: “Hạ Thu Trang à, dì chân thành khuyên cháu, đừng thiết tha gì cái loại đàn ông như thế nữa, có ma mới biết mấy thứ cậu †a mua cho cháu có phải hàng nhái không?

Ai biết được cậu ta cầm tiền đi làm gì, có khi nào cậu ta ngoại tình không?”

“Bởi vậy cháu nghe lời khuyên của dì, ly hôn đi, dì sẽ tìm cho cháu một tấm chồng khác tốt hơn.”

“Sao nào?”

Trước đó Hạ Thu Trang châm chọc Đỉnh Thu Huyền thế nào, lúc này Tô Cầm trả lại cho cô ta thế ấy. Mặt Hạ Thu Trang đỏ như gấc, cô ta muốn phản bác nhưng lại không thốt nổi một câu.

Tâm trạng của Đinh Thu Huyền thoáng chốc tốt hơn hẳn.

Thấy dáng vẻ cứng họng của Hạ Thu Trang, cô không kìm được bật cười.

Đinh Thu Huyền ung dung xát muối vào tim: ‘Dương Hải Thành, hôm nay là ngày vui vậy mà anh lại tặng một chai rượu nhái để bịp nhân vật chính của bữa tiệc, không chỉ nhân cách kém mà còn không tôn trọng dì ấy nữa.”

“Ăn cùng một kẻ như anh làm tôi buồn nôn lắm, anh làm ơn biến khỏi đây được không?”

Dương Hải Thành ngây ra như phồng, đi không được mà ở lại cũng không xong, bởi một khi ra ngoài thì anh ta sẽ chẳng còn mặt mũi nào.

Hạ Thu Trang sốt ruột võ bàn, rống lên: “Đinh Thu Huyền, chị là ai mà dám bắt chồng tôi rời khỏi đây? Hôm nay là sinh nhật của mẹ tôi, phòng VỊP này là nhà tôi đặt, người đi phải là chị! Hiểu chưa?!”

Đinh Thu Huyền chẳng những không tức giận mà còn mỉm cười với Tần Yên Dung: “Dì à, cháu cảm thấy xót xa giùm dì đấy.

Dì bị con rể lừa, con gái dì chẳng những không giúp dì mà còn bênh vực người ngoài, bắt tay với con rể leo lên đầu dì ngồi, ôi chao…”

Hạ Thu Trang cuống quýt đến mức sắp bật khóc.

“Mẹ ơi, con không có ý đó đâu!”

“Chứ cô có ý gì?” Đinh Thu Huyền chất vấn “Chẳng lẽ cô nghĩ Dương Hải Thành dùng rượu nhái lừa dì là đúng đắn à?”

“Cái này…”

Hạ Thu Trang không trả lời được.

Định Thu Huyền thở dài, cầm túi xách của mình lên: “Xin lỗi dì, cháu thật sự không chịu đựng nổi một kẻ hèn hạ như Dương Hải Thành, anh ta không đi thì cháu đi.”