Chiếm Giữ Có Thời Hạn

Chương 11: Chương 11





Edit: Dii
Beta: Chanh
________________________________________________
17
Sau khi kết hôn, Đồ Ngôn tạm ngưng hết tất cả công việc của bản thân.
Cũng không có gì, nếu phải giải thích thì chuyện này nên chia thành ba giai đoạn để nói.

Đầu tiên là do cậu không còn tâm trạng để làm việc, ai bị ép kết hôn mà lại có thể mỉm cười trước ống kính như chẳng có chuyện gì cơ chứ? Sau đó cậu và Cố Trầm Bạch gặp nhau, cậu bị anh làm cho lúng túng, cậu phải mất nửa tháng để tìm hiểu xem rốt cuộc anh là người thế nào, cho nên chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc nữa.
Hiện giờ cậu biết Cố Trầm Bạch là người tốt rồi, theo lý thì có thể quay về làm việc, nhưng cậu lại hơi do dự: Cậu ép Cố Trầm Bạch ký hợp đồng ly hôn đã là khinh người quá đáng, nếu quay về làm việc, tùy tiện đóng một bộ phim cũng phải mất hai ba tháng, đợi đến khi trở về, cuộc hôn nhân giữa bọn họ cũng không còn bao lâu, chẳng phải Cố Trầm Bạch sẽ thiệt thòi lắm sao?
Đúng là Cố Trầm Bạch có từng hỏi cậu, cậu trả lời là muốn nghỉ ngơi thêm, chưa muốn quay về đóng phim, ngoài miệng Cố Trầm Bạch đáp “Được, theo ý em hết”, nhưng trong mắt anh chứa đầy niềm vui vẻ khó giấu.
Đồ Ngôn nghĩ: Sao Cố Trầm Bạch lại ngốc như thế? Đã 26 tuổi rồi mà vẫn cứ như học sinh cấp ba, học đòi người ta cái kiểu yêu đơn phương ấy, chẳng biết anh đang có ý đồ gì.
Hôm nay trời đổ mưa lớn, mấy hôm mưa thế này Đồ Ngôn đều cảm thấy uể oải, cậu dựa vào giường chơi game, mí mắt sắp díu vào nhau nên dứt khoát bỏ điện thoại xuống rồi ngủ, đến lúc tỉnh dậy đã sáu giờ rưỡi, cậu cảm thấy đói bụng liền gọi một tiếng “Cố Trầm Bạch”, nhưng không ai đáp lại.
Cậu cảm thấy hơi lạ, bèn lê dép xuống giường, đẩy cửa phòng sách ra, phát hiện Cố Trầm Bạch không có ở trong.
Cố Trầm Bạch vẫn chưa về nhà, cũng chẳng gọi điện thoại cho cậu, theo lý thì sẽ không như thế, vì nguyên nhân đi đứng không tiện nên bình thường Cố Trầm Bạch sẽ không đến Hoa Thịnh, nếu như có việc cần anh, anh cũng sẽ về lúc năm giờ chiều, hơn nữa trước giờ Cố Trầm Bạch luôn xem Đồ Ngôn là bé con mà chăm sóc, về muộn mấy phút cũng sẽ báo cho cậu biết, không thể có chuyện đến cả một cuộc điện thoại hay một dòng tin nhắn cũng chẳng thấy như thế này.
Đồ Ngôn cầm điện thoại mở lịch sử cuộc gọi, xác nhận mấy lần, chắc chắn rằng không có cuộc gọi của Cố Trầm Bạch.


Mưa ngoài cửa rơi mãi chẳng dứt, Đồ Ngôn bỗng thấy hơi sợ hãi.
Cậu do dự hồi lâu, thấy vẫn nên gọi cho Cố Trầm Bạch thì hơn, kết quả “Tút… tút” nửa phút mà chẳng có ai nghe máy.

Đồ Ngôn cảm thấy có gì đó là lạ, nên lại gọi cho Cố Triêu Sính, hỏi hắn xem khi nào Cố Trầm Bạch mới tan làm.
Cố Triêu Sính tức giận nói: “Chồng cậu tan làm lúc mấy giờ mà cậu cũng không biết?”
Đồ Ngôn nghe thấy giọng của Cố Triêu Sính liền phát phiền, lại chẳng thể cãi cọ với hắn, dù sao hắn cũng là chủ nợ của Đồ Phi Hoành, lại là anh trai của Cố Trầm Bạch.

Cậu nuốt giận vào bụng, miễn cưỡng bình tĩnh hỏi: “Đến giờ mà anh ấy vẫn chưa về, điện thoại cũng không gọi được, vì thế tôi mới hỏi anh.”
Cố Triêu Sính sửng sốt: “Trầm Bạch vẫn chưa về nhà? Nhưng chưa tới năm giờ nó đã ra ngoài rồi mà, chính mắt tôi thấy nó vào thang máy.”
Đồ Ngôn cúp điện thoại, sau đó gọi cho tài xế của Cố Trầm Bạch, tài xế đáp: “Sếp Cố bảo muốn đến siêu thị mua chút nguyên liệu làm bánh ngọt, tôi vốn chờ cậu ấy ở bên ngoài, nhưng nhà tôi đột nhiên có chuyện gấp cần tôi phải trở về, sếp Cố liền bảo tôi đi trước, nói lát nữa sẽ tự gọi xe, sao thế? Sếp Cố vẫn chưa về à?”
Tới giây phút này Đồ Ngôn mới thật sự hoảng hốt, cậu ghi lại tên siêu thị mà Cố Trầm Bạch đến, sau đó cầm áo khoác và khẩu trang, lấy chiếc ô ở cửa rồi vọt vào màn mưa.
Đồ Ngôn chạy từ nhà đến cổng tiểu khu, dọc đường đi không quên nhìn ngó hai bên, chỉ sợ mình bỏ qua bóng dáng của Cố Trầm Bạch.

Cậu chạy rất nhanh, lại đeo khẩu trang nên có hơi khó thở, cậu dứt khoát tháo khẩu trang xuống, chẳng quan tâm xem có ai nhận ra mình không.
Cậu chạy vào khu bán thực phẩm của siêu thị tìm vòng quanh, rồi lại đứng chờ ở cửa một lúc, vẫn không thấy Cố Trầm Bạch.
Tim cậu lại chùng xuống.

Đột nhiên cậu thấy rất sợ, một nỗi sợ không tên nhanh chóng bủa vây.
Ngay khi cậu lại vọt vào màn mưa, chuẩn bị chạy về phòng an ninh của tiểu khu để xem camera giám sát, chợt cậu trông thấy một bóng người quen thuộc.
Cố Trầm Bạch ngồi ở một trạm xe buýt cách đó không xa, áo khoác của anh bị mưa thấm ướt, chiếc ô được đặt bên cạnh, trên trán có vài sợi tóc hơi rối rủ xuống, dáng anh ngồi rất thẳng, nhìn qua không hề nhếch nhác chút nào.
Mọi người xung quanh chạy hối hả, mưa rơi làm rối loạn nhịp sống của họ, tiếng còi xe và tiếng la hét đan xen, đâm vào màng nhĩ con người, chỉ có Cố Trầm Bạch vẫn yên lặng, tựa như anh bị cả thế giới này ruồng rẫy, lại tựa như một thước phim điện ảnh đầy cô độc.
Đồ Ngôn bước về phía anh.
Cậu che ô lên đầu Cố Trầm Bạch, anh phản ứng chậm nửa nhịp, khi ngẩng lên, ánh mắt anh chuyển từ hững hờ sang có sức sống, sau đó lại càng thêm nét sinh động, anh hỏi: “Thỏ con, sao em đến đây?”
Lúc này Đồ Ngôn mới thấy được mặt của Cố Trầm Bạch tái đi cỡ nào.
Đồ Ngôn lạnh lùng cúi xuống nhìn anh: “Điện thoại của anh đâu? Tại sao không nghe máy?”
Cố Trầm Bạch không trả lời ngay, anh rủ mắt, sau đó bị ánh nhìn cứng rắn của Đồ Ngôn ép cho ngẩng đầu.

Môi anh khẽ mấp máy, cuối cùng đành bối rối khai thật: “Điện thoại bị rơi xuống vũng nước rồi, anh nhặt lên chậm quá nên không mở được nữa.”
Sống mũi của Đồ Ngôn cay cay, ngoài miệng thì chê anh “Ngốc hết chỗ nói”, nhưng vẫn đưa tay ra trước mặt Cố Trầm Bạch, cậu bảo: “Về nhà thôi.”
Cố Trầm Bạch nắm tay cậu đứng dậy, cơ thể anh hơi lảo đảo, lúc này Đồ Ngôn mới chú ý rằng gậy chống của anh không có ở đây.
“Mới nãy đi ra khỏi siêu thị bị một đứa nhóc đụng phải nên rơi mất, khi ấy đông người quá, anh chỉ đành lùi về phía sau, vốn định chờ dòng người tản bớt rồi tìm lại, cuối cùng vẫn không tìm được.”
Lúc mở miệng nói, Cố Trầm Bạch vẫn luôn cúi đầu, giống như đang nhận lỗi vì làm sai.
Anh vừa dứt lời, Đồ Ngôn xoay người rời đi, Cố Trầm Bạch gọi cậu một tiếng, lại sợ người xung quanh chú ý khiến Đồ Ngôn bị nhận ra, thế là anh vội vàng im lặng.

Anh ngồi trở về, đang nghĩ xem khi nào mưa mới ngớt, đợi mưa tạnh rồi không chừng anh có thể đi bộ về.

Nhưng mấy phút sau, anh thấy Đồ Ngôn lái xe của mình tới, dừng ở giao lộ, cậu xuống xe mở ô đi đến, chẳng nói chẳng rằng đã kéo tay của Cố Trầm Bạch khoác lên vai mình, để Cố Trầm Bạch dồn trọng tâm lên người cậu: “Đi được chứ?”
Cố Trầm Bạch nói: “Được.”
Đồ Ngôn một tay cầm ô, một tay đỡ Cố Trầm Bạch, bước đi vô cùng khó khăn, Cố Trầm Bạch khó xử nói: “Thỏ con à, hay là đợi tạnh mưa…”
“Không được, anh im lặng đi, sắp tới xe rồi.”
Cố Trầm Bạch ngậm miệng, cắn răng bước từng bước đến xe, Đồ Ngôn nhét ô vào tay Cố Trầm Bạch, còn mình thì nghiêng người mở cửa xe, Cố Trầm Bạch gần như là ngã vào trong, suýt đụng phải khung cửa xe, tay Đồ Ngôn vốn định đưa ra đỡ cho anh nhưng hơi chậm.
Chờ đến khi sắp xếp cho Cố Trầm Bạch xong, Đồ Ngôn mới đóng cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Cậu có cảm giác người ở trạm xe buýt đang nhìn mình—— nhìn bằng ánh mắt tò mò.

Cậu đột nhiên bực bội không rõ nguyên do, ném một ánh mắt như dao qua, những người kia lập tức xoay đi.
Đến khi về nhà, Cố Trầm Bạch giục Đồ Ngôn mau đi tắm kẻo bị cảm, Đồ Ngôn lại lạnh mặt đẩy Cố Trầm Bạch đang ướt sũng vào nhà tắm, dữ dằn trừng anh: “Anh lo cho bản thân trước đi!”
Cố Trầm Bạch đỡ tường, vẻ mặt anh hơi phức tạp, giọng điệu cũng lạ, anh nhẹ giọng: “Thỏ con, anh xin lỗi, gây thêm phiền phức cho em.”
Đồ Ngôn sững ra, nhìn Cố Trầm Bạch với ánh mắt khó tin.
“Anh luôn quá tự tin, cho rằng mình có thể tự làm mọi thứ.” Dứt lời, Cố Trầm Bạch xoay người đi vào phòng tắm.
Đồ Ngôn nhìn túi hàng đặt trên tủ giày, bên trong là nguyên liệu làm bánh Tiramisu.
Hôm qua cậu chỉ thuận miệng nói thôi, hôm nay Cố Trầm Bạch đã đội mưa để mua đồ về làm, còn khiến bản thân trở nên chật vật như thế.
Thật ra Cố Trầm Bạch là người rất kiêu ngạo, sự kiêu ngạo của anh không thể hiện qua hành động và lời nói, cho dù là lúc anh nhún nhường lấy lòng Đồ Ngôn đi nữa, Đồ Ngôn cũng vẫn cảm giác được, anh chỉ đang dỗ cậu, anh xem cậu là trẻ con, chứ không thật sự buông được tự tôn của mình.
Nhưng bây giờ anh lại vì sự khiếm khuyết của bản thân mà nói câu xin lỗi.

Anh cảm thấy mình là phiền phức của Đồ Ngôn.
Đồ Ngôn cảm giác lòng mình như có một lon nước có gas vừa nổ tung, vừa chua vừa chát, trướng đau làm cậu khó chịu.
Cậu không biết nên nói gì, chỉ biết mạnh tay đẩy Cố Trầm Bạch vào phòng tắm, giục anh tắm rửa, sau đó chạy về phòng ngủ cầm đồ ngủ tới cho anh.
Đồ Ngôn đi ra từ phòng tắm của mình, đầu tiên là gọi hai phần đồ ăn ngoài, sau đó đi tới phòng Cố Trầm Bạch, trông thấy anh đang ngồi trên giường mày mò chiếc di động của mình.
Đồ Ngôn cầm khăn lông khô, đi về phía Cố Trầm Bạch.

Cảm nhận được Đồ Ngôn bước đến, Cố Trầm Bạch để điện thoại xuống, còn chưa kịp mở miệng, Đồ Ngôn đã nhét khăn lông vào lòng Cố Trầm Bạch, sau đó trèo lên giường anh, nhấc một góc chăn ngồi vào, thản nhiên ra lệnh: “Lau tóc cho em.”
Cố Trầm Bạch ngẩn ra, mấy giây sau mới hoàn hồn, mở khăn nhẹ nhàng lau tóc cho cậu.
Đồ Ngôn im lặng dựa vào Cố Trầm Bạch, cậu mặc áo ngủ, cẳng chân nhẵn nhụi vô tình chạm vào đầu gối Cố Trầm Bạch, cậu không rút chân về, Cố Trầm Bạch cũng không động đậy, bầu không khí trở nên mập mờ, khắp căn phòng thơm nồng mùi sữa tắm trên người Đồ Ngôn.
“Điện thoại vẫn không mở lên được à?”
“Ừm.”
“Chẳng phải Cố Triêu Sính bán di động hay sao? Kêu anh ta ngày mai mang một cái qua đây.” Đồ Ngôn ngẩng đầu lên, lông mi chớp chớp: “Trong cái điện thoại này có gì quan trọng à?”
Cố Trầm Bạch đáp: “Ừ, có rất nhiều ảnh của em.”
Đồ Ngôn cười khẽ, Cố Trầm Bạch thả khăn xuống, lẳng lặng đối diện với Đồ Ngôn, một hồi lâu mới mở miệng: “Thật ra anh chưa từng tự ti vì khiếm khuyết trên cơ thể mình, nhưng hôm nay, anh lại hi vọng em không xuất hiện ở nơi đó, bởi vì anh không muốn để em thấy dáng vẻ của anh lúc chật vật——”
Đồ Ngôn không đợi Cố Trầm Bạch nói xong đã ôm lấy anh.
Vòng tay của cậu không lớn, cũng chẳng đủ ấm áp.
Nhưng sự chủ động của cậu đã vượt qua tất cả ngôn từ..