Chí Tôn Chiến Thần

Chương 433: Mặt trận Sương Mù Đỏ? 



Sức mạnh của Giang Sách vượt khỏi sức tưởng tượng của bọn họ, bọn họ hoàn toàn không đủ sức để đối phó với anh.

Giang Sách bước đến trước mặt của một tên côn đồ rồi thản nhiên nói: "Cho anh một cơ hội cuối cùng, chỉ cần nói kẻ đứng phía sau thì tôi sẽ tha mạng cho các anh."

Tên côn đồ cắn răng đáp trả: "Nhóc con, mày cho rằng mày đánh giỏi lắm sao? Mày có biết bây giờ mày đã đắc tội ai không?"

Advertisement

"Ồ, ai vậy?"

Tên côn đồ vui vẻ nói: "Nói cho mày biết chỉ sợ mày bị dọa tới mức tiểu ra quần đấy, bọn tao chính là người của mặt trận Sương Mù Đỏ."

Mặt trận Sương Mù Đỏ?

Giang Sách suy nghĩ một lát mới cảm thấy hình như có chút ấn tượng, anh nhớ lại lúc ở công viên Hoa Hải, anh đã nhờ Kim Ngưu dạy dỗ bọn họ một chút, sẹo lành quên đau cũng mau quá nhỉ?

Thấy Giang Sách ngẩn người, tên côn đồ đứng lên phủi phủi bụi dính trên người: "Bây giờ mới biết sợ sao?

Anh ta còn chưa kịp đứng vững đã bị Giang Sách đạp một cước khiến tên côn đồ trực tiếp bay ra ngoài.

Anh ta nằm trên mặt đất lấy điện thoại ra: "Mày dám đánh lại hả? Được lắm, mày chờ đó cho tao, bây giờ tao sẽ gọi cho đại ca Giả ngay, mày ở đó chờ chết đi."

Giang Sách mỉm cười cũng không vội vàng nữa, trực tiếp ngồi trên lan can lặng lẽ chờ.

Gần hai mươi phút sau đã có một nhóm côn đồ khác chạy đến, nhìn thoáng qua có hơn hai mươi xe máy, hơn nữa lần này trên mỗi xe đều ngồi ít nhất hai người, thậm chí có xe còn tống ba.

Rất rõ ràng, bọn họ đến đây để trợ uy.

Tên côn đồ lúc nãy vội chạy tới nói với tên cầm đầu: “Đại ca Giả, chính là thằng đó, nó biết chúng ta đến từ mặt trận Sương Mù Đỏ mà vẫn dám đánh trả."

Đại ca Giả chính là Giả Chiến của mặt trận Sương Mù Đỏ, cô thể ông ta hơi còng xuống, khóe miệng khẽ nhếch sau đó khạc vào mặt tên côn đồ kia một ngụm nước bọt: "Bảy tám người mà không đánh lại một người, đúng là đồ vô dụng làm mất hết mặt mũi của mặt trận Sương Mù Đỏ chúng ta."

Ông ta cầm một thanh sắt đi về phía Giang Sách, khoảng cách ngày càng gần, Giả Chiến càng cảm thấy người đàn ông trước mặt này có chút quen thuộc, dường như đã từng gặp qua ở đâu đó rồi.

Khi ông ta chỉ còn cách Giang Sách khoảng ba mét, có lẽ lúc này ông ta mới nhìn rõ mặt mũi đối phương.

Dưới ánh trăng, Giang Sách từ từ ngẩng đầu lên, ánh sáng từ mặt trắng cứ như biến thành phông nền, khuôn mặt của Tu La Chiến thần hoàn toàn lộ ra.

Leng keng.

.

Thanh sắt trong tay Giả Chiến rơi xuống đất, sợ đến mức toàn thân run lên. bần bật, mồ hôi lạnh liên tục chảy xuống không ngừng, cả cơ thể đều rơi vào hoảng loạn.

Là anh, là người đàn ông khủng bố kia.

Nhớ lại cảnh ở công viên Hoa Hải lần trước, lúc đó Giả Chiến bị Giang Sách đánh đến tàn phế, ông ta đã phải tốn rất nhiều tiền mới có thể miễn cưỡng khôi phục lại dáng vẻ của hiện tại.

Vết thương trên cơ thể thì dễ hồi phục, nhưng vết thương trong lòng lại có có thể trở về trạng thái ban đầu, mỗi lần ở trên đường nhìn thấy người có vóc dáng tương tự Giang Sách là ông ta lại sợ tới mức cúi đầu, đến cả nhúc nhích cũng không dám, mặt mũi của một người đại ca hoàn toàn mất sạch.

Từ đó mặt trận Sương mù Đỏ cũng dần suy tàn, gần đây đã trở thành một nhóm nhỏ ra vào không cố định bởi vì rất nhiều cấp dưới đã chuyển sang đầu quân cho các đại ca khác.

Từ trong thâm tâm của Giả Chiến vẫn rất sợ Giang Sách, cho dù chỉ nhìn một cái cũng đủ sợ tới mức chết khiếp, huống chi lần này còn gặp mặt trực tiếp?

Chẳng qua Giả Chiến căn bản không biết tên thật của Giang Sách, nếu biết thì tối nay dù có nói gì ông ta cũng không dám nhận vụ này.

Giống như Tu La đòi mạng?

Ha ha, nếu bạn không đòi được mạng thì chỉ có thể đền mạng.

Nhưng tên côn đồ kia lại không hề hay biết gì, dù sao anh ta cũng không tham gia vào trận chiến lần trước, anh ta giơ gây bóng chày chỉ vào Giang Sách: