Chị Gái Độc Thân Muốn Yêu Đương Rồi!

Chương 34: Chương 34




Cao Tuấn Lãng đang đứng dựa người trên thành xe, miệng còn ngậm điếu thuốc.

Anh nhìn cô chăm chú, làn khói trắng trước mặt bay vào khiến khóe mắt hơi ửng đỏ.

Mộc Yên Chi định xoay người trở quay về quán đã bị anh lên tiếng chặn lại:
- Chị mới về à?
Cô ngập ngừng khoảng chừng mấy giây, sau đó đáp lại:
- Ừ.
Cao Tuấn Lãng rút điếu thuốc vứt xuống đất, dùng chân dập tắt đóm lửa nhỏ rồi từ từ đứng thẳng dậy.
- Chị tôi sinh em bé rồi, tôi phải về đột xuất.
Anh nói câu này là giải thích lí do vì sao lại quay về thành phố đột ngột như thế.

Mộc Yên Chi nắm chặt túi xách, móng tay bấu chặt vào quai đeo.
- Thế thì sao? Cậu nói với tôi làm gì?
Cao Tuấn Lãng cười nhạt, trong lời nói mang theo chút trầm khàn:
- Tôi còn sợ chị lo lắng, nhưng xem ra là không có tôi lại càng vui vẻ.
- Cậu biết là tốt.
Nói rồi, cô xoay người bước đi.

Khoảng cách ngày càng xa dần, đợi đến khi trong lòng khó chịu đến tột độ, anh mới nói to:
- Chị không muốn giải thích gì à?
Mộc Yên Chi khựng lại, không dám quay đầu nhìn anh.

Cô sợ anh nhìn thấy ánh mắt của mình, cái ánh mắt biểu trưng cho phút yếu lòng của cô.
- Tôi giải thích cái gì? Sao phải giải thích cho cậu.
- Chị nhẫn tâm thật đấy!
Cao Tuấn Lãng chua xót thốt ra một câu khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt.

Đến cuối cùng, cô không kiềm lòng được mà đáp:
- Tôi bị trượt chân, đúng lúc anh ta tới, vậy thôi.

Nói rồi, cô bước đi thật nhanh.

Cao Tuấn Lãng nghi ngờ, có phải vì anh ở đây nên cô mới chán ghét đến mức muốn thoát khỏi cái không gian này không?
Cao Tuấn Lãng lúc nãy nhìn thấy khoảng da thịt bị lộ ra khỏi váy, nhíu mày nói theo bóng lưng cô:
- Đừng để bị lạnh!
Cô không nói gì, cứ thế khuất sau ngã rẽ.
Đêm hôm đó, lẽ ra anh định chào tạm biệt cô rồi mới đi, còn muốn tham lam đòi thêm một cái ôm nữa nhưng không được.

Nếu lúc Mộc Yên Chi nhìn thấy anh liền lên tiếng giải thích, có phải mọi chuyện sẽ khác đi không? Nhưng đến bây giờ cô mới thanh minh, là bị anh ép thanh minh.

Cao Tuấn Lãng lại cười, tự chế giễu bản thân mình.

Dù sao cũng chưa là gì cả...
Cao Tuấn Lãng lái xe về nhà chồng của Cao Như Tuyết, lúc đi xuống còn xách theo ba túi nilong.

Anh đi một mạch vào thẳng phòng của Cao Như Tuyết, quăng ba cái túi lên bàn rồi nói:
- Hết chân gà rồi, em mua cho chị chân giò hầm với cả bánh bông lan.
Cao Như Tuyết đang nằm xem tivi, thấy anh về thì giảm âm lượng xuống, quay sang phàn nàn mấy câu:
- Em đi mua ở Mỹ về đấy à? Sao lại lâu thế không biết?
- Lâu thì lần sau nhờ chồng chị đi.

Nhiều chuyện!
Cao Như Tuyết bĩu môi, hứ một tiếng rồi mở hộp giò heo ra ăn.

Cao Tuấn Lãng nhìn đứa trẻ chỉ nhỏ như búp bê đồ chơi đang ngoan ngoãn nằm trong nôi, môi khẽ cong lên.

Anh đi vòng qua, cúi người xuống nhìn thật kĩ rồi đưa tay nựng nhẹ vào hai má bầu bĩnh của em.
- Sao thế? Có cháu rồi thì dịu dàng vậy à? Sao không mau kiếm vợ sinh con đi?
Anh không để ý đến lời nói mang hàm ý trêu đùa của Cao Như Tuyết, đưa ngón tay cho em bé nhỏ nắm.

Cao Như Tuyết lại gần, đút cho anh một miếng bánh rồi nói:
- Dạo này sao không đi chơi nữa?
- Ở nhà chăm bà chị mới sinh, được chưa?
Cô bật cười.
- Cao Tuấn Lãng cũng có mặt dịu dàng này hả? Lúc trước còn nói không thích trẻ con.

Chị nói rồi, đừng có tự vả.
Anh không đôi co nữa, dứt khoát đứng thẳng dậy, chùi chút kem còn dính bên khóe miệng, hỏi:
- Chồng chị đâu rồi?
- Anh ấy mới sáng sớm đã chạy đi mua đồ về hầm canh rồi, đang ở trong bếp ấy.
- Ờ, vậy chờ ăn đi.

Em đi trước.
Cao Như Tuyết giữ tay anh lại, kéo ghế tới ép anh ngồi xuống rồi làm bộ dạng thần bí, hỏi:
- Nghe mẹ nói hôm trước em chạy đi tìm cô bác sĩ nào đó hả?
- Thì sao?
- Haha, không có gì.

Chị tưởng chỉ có phụ nữ chạy theo em chứ.
- Cô ấy không phải phụ nữ.
Cao Như Tuyết bị lời này làm cho kinh hồn, hai mắt trợn tròn, phải bịt miệng lại mới không la lớn.
- Má ơi, em gay à?
Anh liếc mắt nhìn cô, đáy mắt như kết băng.
- Cô ấy là vợ em! Em theo đuổi vợ em thì có gì không được.

Cao Tuấn Lãng chốt lại một câu chắc nịch rồi đứng dậy bỏ đi.

Cao Như Tuyết ngẩn người một lúc, mới hiểu ra ý nghĩa của cụm từ “phụ nữ” mà anh nói tới khi nãy.

Mộc Yên Chi không phải người phụ nữ bình thường, cô ấy là người phụ nữ mà Cao Tuấn Lãng yêu thích.

Cao Như Tuyết cười thỏa mãn, lại gần bé con của mình thì thầm:
- Bảo bối con xem, cậu con bị tình yêu đánh trúng rồi.
Bé con không biết có hiểu không, chỉ thấy nó cười khúc khích, lộ ra hai cái nướu đỏ hồng trông rất đáng yêu.
Cao Tuấn Lãng lại lái xe về nhà, gặp đúng lúc bà Cao chuẩn bị sang thăm Cao Như Tuyết.
- Tiểu Lãng, chở mẹ sang gặp chị một chút, mẹ mang cho nó chút canh hầm.
- Mẹ uống đi, chị ấy uống canh hầm của chồng rồi.
- Con mới sang à?
- Ừm.
Anh bước thẳng lên lầu, khi nãy nói chuyện còn không dừng lại chút nào.
Từ lúc anh về chỉ thấy ở trong bệnh viện được vài tiếng, còn lại đều là trốn về nhà hoặc đi chơi với bạn.

Bà Cao không có thời gian để ý, bây giờ thấy không yên tâm liền chạy theo anh lên phòng.
Cao Tuấn Lãng đang định đóng cửa, thấy mẹ đứng đó thì hỏi:
- Mẹ còn chuyện gì à?
Bà Cao nhân lúc cửa không bị chắn, nhanh chân đi vào, ngồi lên giường.

Anh gãi gãi hàng lông mày, quay lại hỏi:
- Mẹ định nói chuyện gì nữa? Khi nãy con sang nhà chị ấy rồi, không có vấn đề gì.
- Mẹ không nói chuyện của Tiểu Tuyết.

Con ngồi xuống đây đi.
Bà Cao dịch người vào gần tường, vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, ý chỉ anh ngồi đấy.

Cao Tuấn Lãng vuốt tóc ngồi xuống, im lặng chờ đợi.
- Tiểu Lãng, mấy hôm trước con đi tìm cô bác sĩ đó, có kết quả gì không? Người ta có cảm động không? Đã đồng ý quen con chưa?
- Mẹ hỏi nhiều như thế làm gì?
Bà Cao kí đầu anh, nhíu mày nói:
- Không phải mẹ lo cho cái thằng đầu thối nhà con à?
Cao Tuấn Lãng ngồi yên cho mẹ đánh, chán nản đáp lại:
- Mẹ cứ kệ con đi!
- Mẹ kệ thế nào được.

Thà mày cứ ăn chơi trác táng như lúc trước mẹ còn đỡ lo, chứ bây giờ cứ ru rú trong nhà, mẹ biết thế nào được.

Anh đứng dậy, dời sang chiếc ghế đối diện ngồi xuống, chân gác lên cái kệ đầu giường.
- Mà lúc con đi vắng, có cô tên Dao Dao gì đấy tới tìm.

Mẹ bảo con đi chơi với người yêu rồi.
Cao Tuấn Lãng gõ tay trên ghế, môi khẽ cong lên.
- Sau này mẹ cứ trả lời như thế là được.
- Con mau dẫn con dâu mẹ về đây đi! Nhớ đấy!
Bà Cao nói xong thì bỏ ra ngoài, trước khi đi còn quăng cho anh một ánh mắt nhắc nhở.

Cao Tuấn Lãng nhún vai không nói gì, lại thấy Gà con đang gặm c ắn cái gì đó dưới sàn, liền gọi:
- Gà con, lại đây!
***
Mộc Yên Chi ăn lẩu xong thì rủ Thẩm Nhược Giai đi dạo một vòng quanh hồ cho đỡ no.

Nhưng lúc này tâm trạng cô không tốt, không cười nói như lúc nãy nữa.

Nhược Giai tinh ý nhận ra, bèn dò hỏi:
- Sao thế? Khi nãy gặp ai à? Từ lúc vào quán lẩu đã thấy cậu không vui rồi.
Cô cười nhạt, đáp lại:
- Không sao.

Chắc tại ăn no quá nên không thở nổi thôi.
- Cậu đừng lừa tớ, chắc chắn là có chuyện rồi.
Mộc Yên Chi biết không giấu được cô bạn của mình, thở dài nói:
- Khi nãy tớ gặp Cao Tuấn Lãng.
Thẩm Nhược Giai đứng lại, dựa vào lan can nhìn ra hồ, chậm rãi khuyên nhủ:
- Tiểu Chi, tớ hỏi cái này.

Thật ra, cậu thích anh ta rồi phải không?.