Chàng Nhập Bạch Trú

Chương 23: Lại Gần



Chương 23: Lại Gần

Beta: Hana

"Tâm trạng tốt, cười một chút không được?"

-

Sau cái chết của đại trưởng lão, các trưởng lão trong nhà mất đi người trụ cột, lần lượt đứng trên bục xét xử thừa nhận hành vi phạm tội của mình. Có trưởng lão để giảm hình phạt, chủ động nói thẳng những quy trình và chi tiết của hội đấu giá ngầm.

Bởi vì lời lên án trước khi chết của đại trưởng lão quá đáng sợ, tổng cục trừ yêu đáp lại sự việc này rất nhanh, tỏ vẻ sẽ điều tra tỉ mỉ lại nguyên nhân hậu quả Tuyên Đàn chết, đồng thời phát lệnh truy nã đến hai giới, treo thưởng cao cho ai tìm được thông tin của máy ước nguyện và trưởng lão đang lẩn trốn.

Trong con ngõ chất đống chai rượu rỗng, thức ăn thừa, vài tên yêu quái say xỉn tụ tập một chỗ bàn tán to nhỏ con số trên lệnh truy nã.

Dưới ánh sáng lờ mờ hắt xuống mặt đường, một người khoác áo choàng đi ngang qua bọn họ. Người nọ nhìn chăm chú treo thưởng dán trên mặt tường, bàn tay nắm chặt lấy mép áo. Nếu những yêu quái say rượu này tỉ mỉ hơn một chút, sẽ phát hiện diện mạo của tên mặc áo choàng này giống y như đúc một vị trưởng lão trên lệnh truy nã.

La trưởng lão cúi đầu, từng bước đi lên phía trước.

Trong đám yêu quái có một tên tấm tắc than thở: "Cục trừ yêu lần này cũng hào phóng thật đó, cái giá này có thể mua được cả một căn nhà nhỏ ở Cảng Tự Do luôn."

"Thì cứ nhìn xem đây là liên quan tới ai, chút tiền đấy cũng chỉ đủ để mua cái nhà vệ sinh dưới lâu đài cổ thôi."

"Tôi phải nói, cái đám cháu trai cục trừ yêu đó cũng là thẹn quá hóa giận chứ còn gì! Chuyện trong buổi xét xử không hiểu sao bị truyền ra khắp nơi, băng ghi hình hôm đó xào lên giá trên trời đầy trong chợ đen kia kìa_____Chung sống hòa bình cái nỗi gì, bị vả mặt đôm đốp, bọn họ không nóng nảy mới là lạ!"

"Nếu thật sự Tuyên Đàn chết không rõ ràng, vị kia không thể nào...." Yêu quái nói đến đây duỗi tay xẹt qua cổ mình, làm ra động tác chém đầu.

"Gϊếŧ! Gϊếŧ hết mẹ nó đi!" Yêu quái uống say nói xằng nói xiên, "Cái chuyện rách bẩn thỉu gì không biết, diệt cả tộc người ta còn bưng bít lấp liếm, vừa nghe là biết hèn nhát!.....Hơn nữa, trừ yêu sư với yêu quái bị ông chủ gϊếŧ còn ít à? Nói không chừng đã biết chân tướng từ lâu rồi!"

"Mấy thằng già bệnh trên lệnh truy nã nhìn qua cũng dễ đối phó đó chứ, khi nào ông đây mới gặp được một tên?"

.....

.....

La trưởng lão ra khỏi phạm vi tầm mắt của đám yêu quái, rẽ qua một con ngõ nhỏ khác.

Ông ta mất không ít công sức mới đến được Cảng Tự Do. Những mối quan hệ có thể sử dụng đều bị rửa sạch trong ngày đầu tiên xảy ra sự cố, cuộc sống phải trốn đông trốn tây khiến ông ta mệt nhọc kiệt sức. Nơi này còn cách rất xa lâu đài cổ, bùa truyền tống trên người ông ta dùng hết cả rồi, nếu muốn gặp Úc Hòe thì còn phải đi thêm một quãng đường rất dài.

Hai bên ngõ nhỏ mở đầy quán bar, ban đêm ồn ào tiếng người. La trưởng lão tận lực tránh đi qua những khu vực tập trung nhiều yêu quái. Lúc ông ta đi đến công viên xanh um cây cỏ, đúng lúc nghe được tiếng chuông vang lên từ nơi xa, tháp đồng hồ ở quảng trường đá obsidian đúng giờ reo vang, bây giờ là 9 giờ đúng? Hay 10 giờ? Hi vọng ông ta đến dưới lâu đài cổ vẫn chưa quá muộn.

Ông ta đang tính thời gian, một giọng nói từ sau lưng vang lên.

"La trưởng lão," Sát thủ không tiếng động dừng trước mặt ông ta, tựa như một còn mèo đen linh hoạt khéo léo, "Gia chủ mời ông về."

La trưởng lão không nói một lời.

"Gia chủ nói, mặc kệ sống hay chết, chỉ cần mang ông trở về là được."

La trưởng lão nhìn chằm chằm cơ thể đầy sức bật của sát thủ, trong mắt dần ánh lên vẻ tuyệt vọng.

Năng lực của sát thủ này cao hơn ông ta, nếu đối phương không chủ động xuất hiện, từ đầu đến cuối ông ta cũng không biết có người đi theo phía sau. Rõ ràng còn một đoạn nữa là đến lâu đài cổ, ông ta muốn trốn đến đây, chỉ còn một đoạn như thế thôi....

La trưởng lão ép mình phải bình tĩnh huy động lên yêu lực, thử ngưng tụ ảo cảnh.

Ông ta không tin Hoa Hành Cảnh sẽ rủ lòng từ bi buông tha ông ta, thay vì theo sát thủ trở về, ông ta thà liều chết một phen. Cảng Tự Do không cho phép sử dụng vũ lực, bọn họ ồn ào ra động tĩnh nói không chừng còn có thể dẫn đội tuần tra tới.

Sát thủ thấy ông ta giãy chết, cúi người đi về phía trước, dao găm trong tay sắc bén lóe lên.

Đột nhiên, động tác của sát thủ cứng đờ.

Không gian phía trước vỡ thành từng mảnh, giống như bị một bàn tay khổng lồ trực tiếp xé rách, ma tộc bước ra từ khe nứt không nhìn La trưởng lão đang lung lay sụp đổ, mà đặt thẳng tầm mắt lên người sát thủ.

"Về chuyển lời với chủ của các người, tôi muốn giữ La trưởng lão ở lại Cảng Tự Do tiếp đãi vài ngày."

Vài giây giật mình ngắn ngủi qua đi, sát thủ khách khí nói: "Đây là chuyện trong nhà của tộc Huyễn yêu, vẫn xin ngài đừng nhúng tay vào."

Khác với dáng vẻ như gặp quân địch của sát thủ, sắc mặt Úc Hòe vẫn không có gì thay đổi: "Vậy thì để Hoa Hành Cảnh tự mình đến nói với tôi."

"....." Sát thủ cắn chặt răng.

Nếu dùng cách mạng đổi mạng đánh bất ngờ, nói không chừng còn có cơ hội gϊếŧ chết La trưởng lão. Nhưng dù có thành công hay không, chắc chắn hắn sẽ chết ở đây.

Xuất phát từ thói quen, hắn nắm chặt con dao găm trong tay. Trên tay chợt truyền đến cơn đau nhói, sát thủ cúi đầu, thấy tay nắm chặt dao găm của mình đang hoà vào cùng với dung dịch sắt nóng chảy cực nhanh, sắt nóng rát khiến hắn da tróc thịt bong, gương mặt sát thủ run rẩy, cả đầu mồ hôi nhễ nhại.

"Còn chưa cút?"

Giọng Úc Hòe lạnh xuống.

Sát thủ liếc nhìn La trưởng lão lần cuối, vội vàng lao vào bóng đêm rời đi.

La trưởng lão tránh được một kiếp thấy vậy thở phào một hơi, lúc này mới phát hiện sau lưng mình đã thấm một lớp mồ hôi lạnh.

Tay chân không khống chế được liên tục run rẩy, trong chốc lát, ông ta không phân biệt được rốt cuộc mình e sợ sát thủ Hoa Hành Cảnh phái tới, hay cái cách Úc Hòe ép sát thủ rời đi. Ông ta run cầm cập nâng mắt, bất ngờ không kịp đề phòng đối diện với một đôi mắt sẫm màu.

La trưởng lão quỳ rạp xuống, liên tục dập đầu vài cái.

Úc Hòe không nói gì.

Anh đã rất quen được người ta quỳ gối cầu xin, cho dù La trưởng lão đột ngột hành động như vậy, anh cũng không có thêm một phản ứng dư thừa nào.

La trưởng lão quỳ gối bên chân anh, dập đầu cầu xin nói: "Cầu xin ngài, xin ngài giúp tôi với...."

Bởi vì khắp xung quanh là biển, sau khi đêm đến Cảng Tự Do ngập gió thét gào. Từ Dĩ Niên vừa tắm xong lau tóc đi ra. Cậu hơi hé cửa sổ ra một chút, để những ngọn đèn đường bên ngoài cửa sổ len vào như từng sợi gấm.

Nam sinh bất giác ngáp một cái, còn chưa kịp lau nước mắt đi, điện thoại trên tủ đầu giường bỗng nhiên vang lên.

Đang thắc mắc bây giờ ai lại gọi điện cho cậu, vừa thấy tên người gọi, chút buồn ngủ Từ Dĩ Niên vừa ủ lên tiêu tan hoàn toàn.

Cậu nhấn bắt máy, ngồi xuống trước cửa sổ sát đất.

"Mẹ ạ?"

"Tiểu Niên." Giọng mẹ Từ từ bên kia truyền đến, "Còn chưa ngủ hả?"

"Chưa, vừa mới tắm xong." Từ Dĩ Niên nói xong, thầm đếm ngược 3 giây trong lòng.

Quả nhiên_____

Mẹ Từ lo lắng hỏi: "Nghe nói đánh giá tốt nghiệp của con gặp phải phiền phức rất lớn, nếu không hay cứ bỏ thi đi?"

"Vừa gặp phiền phức là bỏ thi, ngài là muốn con phải bỏ thi bao nhiêu lần đây?" Từ Dĩ Niên kháng nghị, "Mẹ không tin con trai của mình thế à?"

Khác với những gia chủ phu nhân trong các gia tộc lớn của giới trừ yêu, mẹ của Từ Dĩ Niên cũng không tính là một trừ yêu sư vô cùng vĩ đại, mẹ Từ chẳng ngại tí nào kể cho cậu bà cũng từng nợ kiểm tra tốt nghiệp hai lần, lần thứ ba mới mấp mé vượt qua. Mặc dù tư chất trong lĩnh vực trừ yêu bình thường, nhưng năng lực trời phú ở phương diện khác của mẹ Từ lại vô cùng mạnh mẽ: mẹ cậu là nữ trừ yêu sư phung phí nhất mà cậu từng gặp. Là một vị nữ trung niên dung mạo xinh đẹp, mẹ Từ đam mê đủ kiểu đủ loại váy áo, túi xách mỹ phẩm chồng chất cả đời sống sinh hoạt. Trái ngược lại, ba Từ Dĩ Niên là một vị trừ yêu sư truyền thống vô cùng mạnh mẽ, thú vui là kiếm tiền nuôi gia đình, hai vợ chồng hòa thuận vui vẻ, bầu không khí trong gia đình cực kì hài hòa.

"Ơ kìa, lần này không giống, ba mẹ xem video xét xử hôm đó rồi, ba con còn nói tình huống bây giờ vô cùng phức tạp, ông ấy cũng tán thành con nên bỏ thi đấy."

Từ Dĩ Niên nghi ngờ cực kì: "Ba con đồng ý á? Ông ấy là bị mẹ véo tay nên mới đồng ý phải không."

Mẹ Từ mắt điếc tai ngơ: "Không phải là con sợ mất thể diện đó chứ? Vậy con cứ thương lượng với bạn học đi, mọi người cùng nhau chạy là không xấu hổ nữa."

"Chỉ sợ là không được. Bạn học của con người này còn dũng cảm hơn người kia cơ, chuyện này khó mà thương lượng."

"....."

Từ Dĩ Niên nói tiếp: "Vả lại cũng không nguy hiểm như mẹ nghĩ đâu, phó hiệu trưởng bảo nhóm của con đi theo Úc Hòe, anh ấy sẽ chú ý đến bọn con."

"Con sao lại gặp tiểu....gặp được Úc Hòe?" Mẹ Từ ngẩn người, không cẩn thận gọi lại xưng hô ngày xưa, "Tình huống này cũng không tốt cho con....."

Mẹ Từ hơi do dự, mới cẩn thận hỏi: "Nó so với trước đây, có phải khác rất nhiều không?"

Từ Dĩ Niên không trả lời ngay.

Cậu biết mẹ Từ lo lắng cái gì, xa cách năm năm, cách cậu chia tay Úc Hòe lại tệ như vậy, bà lo lắng cũng là đương nhiên.

"Úc Hòe không thay đổi." Cậu hơi ngượng ngùng, nhưng giọng điệu rất kiên định, "Anh ấy....Vẫn tốt lắm."

"Thật đó."

"Không phải dỗ dành, con làm sao có thể lấy chuyện này ra qua loa với ngài. Anh ấy còn giúp con trị thương, tuần trước con bị thương rất nghiêm trọng....Không phải nhiệm vụ, ngài đừng gấp, là tự con đi đến đấu trường thi đấu...."

Cách một cánh cửa phòng đang khép hờ, Úc Hòe lẳng lặng đứng bên ngoài nghe cậu nói.

Theo thoả thuận, La trưởng lão đến Cảng Tự Do tìm giúp đỡ. Lệnh truy nã của cục trừ yêu làm cho trưởng lão trong nhà trở thành mục tiêu mọi người công kích, La trưởng lão cùng đường bằng lòng nói ra bí mật liên quan đến máy ước nguyện và Hoa Hành Cảnh. Nhớ ra Từ Dĩ Niên vừa mới hỏi tin tức về cái này, anh định gọi người đến cùng nhau nghe.

Đi đến ngoài phòng, Từ Dĩ Niên đang khép hờ cửa gọi điện thoại. Khác với lúc bình thường, thái độ của Từ Dĩ Niên trước mặt mẹ Từ rất ngoan ngoãn. Úc Hòe vốn định tạm thời rời đi trước, lúc gần đi thì nghe thấy tên mình từ miệng nam sinh.

Như là bị đóng đinh tại chỗ, cuối cùng anh cũng không thể tránh đi được.

Dưới những tin đồn gió tanh mưa máu bay đầy trời, ngay cả khi chính anh cũng biết mình hoàn toàn khác xưa, Từ Dĩ Niên lại nói anh không thay đổi.

Nếu Nam Chi với Tạ Kì Hàn nghe được đánh giá của Từ Dĩ Niên, chắc là sẽ bị suy nghĩ ngây thơ như vậy chọc cho bật cười mất.

Ngoại trừ không thay đổi, còn nói anh tốt lắm....

Nhớ tới anh thường xuyên châm chọc Từ Dĩ Niên, còn hay xuất hiện ra vài suy nghĩ biếи ŧɦái trong đầu, Úc Hòe hiếm thấy nghĩ lại một chút, xem xem hành động của mình có gánh nổi câu tốt lắm này hay không.

Vất vả mãi mới thuyết phục được mẹ Từ đầu dây bên kia, Từ Dĩ Niên nói tạm biệt bà. Cậu đang định đi sấy mái tóc còn hơi ướt của mình, có người ở ngoài gõ vang cửa phòng.

"Ai thế?" Từ Dĩ Niên nói thẳng, "Cửa không khóa, vào đi."

Cửa phòng theo đó bị đẩy ra từ bên ngoài.

Có lẽ bởi vì ánh sáng trong phòng, vẻ mặt người vừa tới được chiếu xuống vô cùng dịu dàng: "Có manh mối của máy ước nguyện, có muốn đến nghe không?"

Từ Dĩ Niên lập tức đứng lên: "Có."

Ký hiệu của máy ước nguyện còn đang dán chặt trên người Hạ Tử Hành, dù trước mắt đang sóng yên biển lặng, nhưng suy cho cùng vẫn là một mối hoạ ngầm; hơn nửa Hạ Tử Hành cũng không thể ở Cảng Tự Do cả đời được. Buổi sáng ăn cơm gặp được Úc Hòe, Từ Dĩ Niên cố ý hỏi thử. Không nghĩ tới đêm nay manh mối đã đến tận cửa rồi.

Nam sinh trả lời sáng bừng mắt, Úc Hòe không nhịn được cong khóe môi.

Từ Dĩ Niên cho là anh đang cười nhạo tóc tai rối bù còn đang nhỏ nước của mình, không thân thiện tí nào hỏi: "Anh cười cái gì? Anh không có lúc vừa tắm xong hả?"

Nghe thấy tiếng chất vấn này, ý cười bên khóe môi Úc Hòe không giảm mà còn tăng lên, anh không thèm che dấu đánh giá Từ Dĩ Niên, bỗng nhiên ghé sát vào.

Khoảng cách giữa bọn họ từng chút gần lại, tựa như có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Đôi mắt màu tím sẫm không chớp lấy một cái, ngang nhiên trắng trợn thu vào mọi phản ứng của người trước mắt.

Toàn bộ động tác đều mang đậm ý muốn xâm chiếm, như thể đang tấn công.

Từ Dĩ Niên cắn răng miễn cưỡng đứng vững, cũng không lui lại.

Cậu nghe thấy Úc Hòe nói:

"Tâm trạng tốt, cười một chút không được?"

Tác giả có lời muốn nói: Được chứ, anh siêu đẹp trai cười nhiều một chút