Chậm Rãi Động Lòng

Chương 21: Anh muốn theo đuổi em...



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: riri_1127





Chương 21: Anh muốn theo đuổi em...

Một trận gió buổi đêm tràn đến, khẽ khuấy động làn váy sườn xám của cô gái.

Nghê Thường đưa tay vuốt lại mái tóc bị gió thổi loạn, sau đó lại sửa sang lại phần tà trước nhăn nhúm.

Trong lòng một mảnh xuân thủy xao động không làm sao bình tĩnh được. Tâm tình rối loạn, Nghê Thường dường như mất hết phản ứng, đôi mắt nâu nhìn chằm chằm vào ngọn lửa bập bùng trên đường đua.

Lốp xe chiếc moto màu đen đang bốc cháy thành vòng tròn tại chỗ, bánh sau bốc khói trắng cuồn cuộn đầy kíƈɦ ŧɦíƈɦ thị giác. Tiếng hò reo vang lên trên đường đua, bầu không khí cực kỳ sôi động. Ngược lại, ở phía ghế đá trong góc kia vẫn đang lâm vào trầm mặc, im lìm trong bóng tối.

Sự im lặng quá lâu, kỳ thật chính nó đã là một câu trả lời .

Viêm Trì con ngươi đen hơi chuyển, dập tắt điếu thuốc trong tay: "Xem ra là em không muốn ."

Lông mi Nghê Thường run lên, lặng lẽ vô thanh.

"Thế nào."

"Anh không đủ tư cách để trở thành người đàn ông của em?"

Nghê Thường mấp máy môi, cuối cùng nói: "Chúng ta không thích hợp."

Giọng của cô nhỏ như tiếng muỗi kêu nhưng lại nói chậm rõ ràng từng chữ

—— làm người khác cảm thấy giống như đã quyết tâm.

Viêm Trì cau mày, đáy mắt thâm thúy quay đầu nhìn cô: "Làm sao em biết không thích hợp?"

Nghê Thường cũng nhìn anh, cắn môi dưới không biết giải thích thế nào cho phải.

Cô nhìn lại đường đua và moto phía trước.

Không biết hôm nay anh đưa cô đến đây là có ý gì.

Gặp bạn của anh ấy? Biết nghề nghiệp?

Hoặc, bước vào thế giới của anh ấy.

Cô bị đưa vào một thế giới mà cô nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ liên quan đến.

Thật sự không hề phù hợp

Nó giống như vẩy mực vào một bức tranh phương Tây và không thể pha trộn một cách hài hòa.

Hơn nữa ...

Nghê Thường thẫn thờ nhìn những cô gái nóng bỏng mặc quần đùi đứng bên đường đua, chợt nhớ đến âm thanh mà mình đã nghe thấy ngoài cửa phòng người đàn ông đêm ấy ở cao nguyên ... Lòng cô chợt chùng xuống, chua xót.

Nghê Thường hạ mí mắt: "Không phải anh không đủ cách."

Thanh âm cô càng thấp: "Là em không có khả năng."

Viêm trì nhìn cô, lắc đầu: "Nghe không rõ."

Nghê Thường: ". . . . . ."

Anh khẽ cười: "Hay là do anh chưa được phát thẻ người tốt?"

Nghê Thường: ". . . . . . Không phải."

"Hỏi em một câu, em phải trả lời trung thực——"

Trong phút chốc anh tiến đến gần, giọng nói trầm ấm: "Thực sự em đối với anh một chút cảm giác cũng đều không có sao?"

Anh bây giờ gần cô trong gang tấc, thật giống kiss landing vừa nãy, con ngươi đen thâm thúy câu dẫn.

Đâm thẳng vào trái tim....

Nghê Thường tim đập đại loạn, vội vàng quay đầu đi, nhưng biểu tình cùng ánh mắt đã rối tung lên không thể chối cãi.

"Anh hiểu rồi."

Trầm mặc một lát Nghê Thường trừng mắt nhìn, giọng rất nhỏ: "Anh hiểu được cái gì ?"

Người đàn ông nhếch môi, đôi mắt sáng lên.

"Hiện tại, anh sẽ bắt đầu theo đuổi em."

Không giống đang trả lời câu hỏi của cô, mà thật giống đang dốc lòng tuyên cáo.

"Theo đuổi đến khi em gật đầu mới thôi."

Viêm Trì nhìn cô, cười hư hỏng: "Chỉ cần em đừng trốn anh quá là được."

Nghê Thường: ". . . . . ."

Nghê Thường đầu ngón tay nắm chặt vạt áo sườn xám, tâm tình rất phức tạp. Một tảng đá lớn đang treo trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Cô không rõ mình nên thất vọng hay vui mừng. . . . . .

Viêm trì đứng lên trước: "Đi thôi."

Nghê Thường sửng sốt: "Đi đâu?"

"Tiễn em về nhà."

Một tay đút túi, từ trên cao nhìn xuống cô, bằng giọng điệu cẩu thả anh nói: "Lần đầu tiên tỏ tình với một người phụ nữ đã bị từ chối, khó chịu lắm, anh không có tâm trạng để tiếp đãi em hôm nay. "

"Minh nhi tái truy."   *trời sáng lại truy tiếp =)))

Nghê Thường: ". . . . . ."

Nghê Thường đứng dậy, nhặt chiếc áo khoác đen dưới mông lên, giũ hai cái rồi từ từ xếp lại trong tay đưa cho anh. Cầm lấy nó giữ chưa đầy hai giây, Viêm Trì đã khoác lên lại vai cô: "Nhân tiện, sáng nay chú Hồ gọi điện cho anh—"

Tim của Nghê Thường đột nhiên nhấc lên.

——Cô gần như đã quên mất những gì mình cần làm hôm nay.

"Nhà em hoàn toàn không có cách nào...."

Nghê Thường mím môi "ừm", cẩn thận ngước mắt nhìn anh.

Cô cảm thấy như mình sắp bị kết án. Tuyệt vọng, nhưng cũng là tia hy vọng cuối cùng. . . . . .

"Kỳ thật ngày đó lần đầu cùng em ăn cơm, anh đã có ý tưởng rồi——"

Viêm Trì dừng lại bước chân, quay đầu bắt gặp ánh mắt rực sáng của cô gái.

"Phố cổ đã bị phá hủy, ban đầu nó được lên kế hoạch để trở thành con đường thương mại phục vụ cho văn hóa và giải trí. Anh nghĩ rằng em có thể giữ ngôi nhà cổ lại, sau đó biến nó thành một bảo tàng nhỏ hoặc một phòng triển lãm tưởng niệm hoặc một cái gì đó."

Nghê Thường choáng váng. Tâm trí trở nên trống rỗng vì bất ngờ lớn này.

Cô thất thần, chỉ cảm thấy nhịp tim khôi phục, hô hấp cũng trở nên êm ái trở lại.

"Ý anh là—" Nghê Thường nghe thấy giọng mình hơi nghẹn ngào, với một giọng điệu khó tin, 

"... Không cần đập bỏ nó?"

Anh thản nhiên "ừm".

"Nhưng có các điều kiện tiên quyết cần em hiểu được, nếu em sử dụng nó vào mục đích khác, thì sẽ không được bồi thường và cũng không thể tiếp tục sống trong đó. Em phải tự giải quyết vấn đề của nơi ở mới của bản thân."

"Em hiểu rồi." Nghê Thường trả lời, tính tình cô luôn luôn nội liễm nhưng hiện tại tâm tình cũng khó kiềm chế được mà trở nên kích động, "Không vấn đề!!"

Viêm Trì gật đầu, cất bước tiếp tục đi về phía trước.

"Được rồi, em về nhà cùng bà nội bàn bạc đi."

Nghê Thường đi theo bên cạnh anh, muốn nói lại thôi: "Như vậy làm. . . . . . làm phiền anh lắm không?"

"Vấn đề không lớn." Viêm Trì nhìn cô một cái, "Em quyết định đi sau đó chúng ta liền ký hợp đồng. Mấy thủ tục này đơn giản thôi, chậm rãi mà làm."

"Ừm." Nghê Thường phút chốc cảm thấy xúc động trong lòng.

Anh ấy biết sự kiện này đối với cô có bao nhiêu quan trọng. Vậy mà không hề gây khó dễ một chút nào. . . . . .

Trong lòng dường như có một luồng nhiệt nóng trào lên, ấm áp tràn đầy, cảm giác mắc nợ và tội lỗi không thể diễn tả từ từ bủa vây. . . . . .

Nghê Thường mím môi nhìn bóng hình người đàn ông trước mặt, giọng nhỏ nhẹ: "Cảm ơn anh."

Viêm trì khóe môi nhếch lên, nhìn thấu ánh mắt sâu kín của Nghê Thường, anh nhướng mày: 

" Biểu cảm em sao thế?"

Dừng lại bước chân anh hỏi "Đổi ý sao?"

"Hay là em cảm thấy em không đáp ứng theo anh, anh phải liền trở mặt mới hợp lý?"

Lập tức bị nói thẳng vào nội tâm, Nghê Thường hai má hơi hồng hồng. Viêm Trì nhìn cô chăm chú: "Nghê Thường, em cũng quá xem thường anh đi."

Anh cố ý thổ lộ tình cảm trước sau đó mới thông báo đến chuyện nhà cổ là vì để cô không có gánh nặng tâm lý. Đương nhiên là không hề muốn biến sự kiện này trở thành một con bài mặc cả tình cảm.

Nếu không chính anh cũng quá xấu xa rồi .

Nghê Thường lắc đầu, vội vã lên tiếng: "Không phải, em em là. . . . . ."

Nghẹn lời

Tâm tình của cô hiện đang quá phập phồng vi diệu, căn bản không thể nào nói chuyện trôi chảy..

"Yên tâm." Anh cười nhẹ, thản nhiên nói "Cho dù em không phải là người phụ nữ của anh, chuyện nhà cổ này anh vẫn xử lý như thế."

Anh liếm liếm môi, nhìn thẳng về phía cô

"Cho dù hiện tại em không đồng ý, nhưng sớm muộn gì lão tử cũng sẽ theo đuổi được em tới tay!"

**

Sau khi về đến nhà, Nghê Thường lập tức cùng bà nội chia sẻ tin tức tốt. Nghê Hồng Hạnh cũng vô cùng bất ngờ, không ngừng hỏi đi hỏi lại cháu gái xác nhận mấy lần.

Bà cụ cao hứng đến không ngủ được, nói một hồi là bà sống ở đâu cũng được, miễn là còn nhà cổ, lát sau lại nói với Nghê Thường về việc mua nhà mới, rồi lại đến cả của hồi môn ...

Cuối cùng, Nghê Hồng Hạnh rất vui, trầm ngâm: "Bà thực sự không ngờ họ lại làm thế này"

"Con nói xem, chúng ta có nên mời Viêm tiên sinh đến nhà dùng cơm không?"

Nghê Thường mi mắt chớp chớp hai cái, muốn kết thúc chủ đề. Cô nhắc bà nội đi ngủ sớm sau đó cũng trở về phòng mình.

Thay quần áo và tắm xong, nằm trên giường cầm điện thoại lên. Thanh thông báo trống không, chẳng có thông báo tin nhắn mới nào.

Nghê Thường mở WeChat, lông mi rũ xuống.

Anh ấy vẫn còn khó chịu sao?

Xem ra qua hôm nay quả thực sẽ không tìm cô nữa ...

Nghê Thường vươn tay, lấy Pikachu từ trong túi ra, gắn lên đầu giường. Cô đang nằm trên giường, chán nản nghịch ngợm chong chóng nhỏ trên mũ bảo hiểm của Pikachu.

Nhìn chong chóng nhỏ quay quay, Nghê Thường mãi cho đến nửa đêm cũng không hề buồn ngủ. . . . . .

Vì một đêm mất ngủ này, liền sáng hôm sau cô ngủ say đến nỗi chuông báo thức reo vang ầm ĩ mà vẫn không hề hay biết. Nếu không phải bà nội nghe được lên lầu gọi, Nghê Thường hẳn là còn không có tỉnh ngủ.

Thu thập đồ đạc ổn thỏa, xe cô gọi cũng đã đến. Nghê Thường vội vàng rời đi đến cả ăn sáng cũng không kịp.

Nghê gia không có mở gian hàng trên internet, nhưng danh tiếng và tay nghề vẫn rất nổi tiếng, tiếng lành đồn xa, khách hàng muốn gặp đều gặp không xuể.

Thậm chí nhiều khách hàng còn là thế hệ "Tổ tiên" —— cùng thế hệ của ông bà cố có mối quan hệ qua lại.

Khách hàng lớn tuổi, Nghê gia thỉnh thoảng mới đến nhà để thiết kế y phục.

Hôm nay cô đi đến nhà khách hàng này là khách hàng mới. Chỉ là gia gia khi còn sống có dặn dò qua, nếu bọn họ muốn đặt làm thì nhớ phải nhận làm cho thật tốt.

Địa chỉ ở 'Quan Lan sơn cư' - Khu biệt thự sang trọng nổi tiếng bậc nhất Thành Đô.

Sườn xám của Nghê gia rất đắt khách, thường là những người giàu có và nổi tiếng, nhưng sau khi nhìn thấy vị khách hôm nay, ánh mắt cô vẫn là thực sự sáng bừng lên.

——một phụ nữ trung niên bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, khuôn mặt như đĩa bạc, đầy đặn phúc hậu.

Lông mày nhẹ nhàng, ôn hòa, không hề mang thù địch, ác ý. Điều hiếm thấy là từ cái nhíu mày và nụ cười, bà ấy vẫn giữ được phong thái trẻ trung. Thoạt nhìn, đây chính là một người vợ trong gia đình giàu có, cả nhà hòa thuận, cuộc sống rất hạnh phúc.

Bà mình giới thiệu họ Hứa, là kiểu người hào phóng, vui vẻ nhiệt tình mà Nghê Thường rất thích.

Hứa phu nhân không vội lấy số đo mà trước tiên đưa Nghê Thường đến hoa viên dùng trà. Bà chưa từng làm sườn xám bình tài, nhưng cư nhiên hiểu biết rất nhiều, lời ra khỏi miệng các niên đại chủng loại hay chất liệu ... đều hiểu rất rõ ràng.

Nghê Thường trong lòng lặng lẽ tăng thêm hai phần thân thiết với vị Hứa phu nhân này.

Dùng sườn xám trang điểm chính mình thì chính là khách hàng. Mà thật tình vui vẻ hiểu biết về sườn xám, Nghê Thường sẽ vui vẻ mà coi là một người bạn có cùng sở thích.

"Đợi hơn nửa năm, cũng xem như đến lượt ta ." Hứa phu phân cười khanh khách nói, "Năm ấy làm cho ta là gia gia của con đấy, không ngờ đến lần tiếp theo lại là lâu như thế này đây."

Nghê Thường sửng sốt: "Phu nhân từng đặt sườn xám từ gia gia sao?"

" Ta đã đến tìm ông ấy, nhưng không có kết quả ". Hứa phu nhân thở dài lắc đầu,

" Lúc lấy số đo, ta đột nhiên mới biết đang mang thai lão Nhị!" 

Bà bất lực thở ra:" Ta tức quá ... lúc chồng về nhà ta đã mắng ông ấy rất lâu! Sau này, ta đến gặp gia gia con lần nữa...lúc ấy ta hoàn toàn nhịn không được mà khóc lên."

Nhìn thấy vẻ mặt hơi sững sờ của Nghê Thường, bà cười có chút ngượng ngùng: "Đừng cười, lúc đó ta đã đợi rất lâu, tâm tâm niệm niệm rất muốn làm sườn xám a ... "

"Lúc gia gia con vừa thấy ta khóc liền haha nở nụ cười, bảo rằng sẽ làm cho ta hai bộ, lúc mang thai cũng có thể mặc. Nhưng ta không đồng ý, sau ông ấy lại nói chờ ta sinh xong thì sẽ làm, đến lúc đó ông ấy sẽ tự mình đến cửa làm cho ta. . . . . ."

Nghê Thường giật mình: "Nguyên lai là như vậy . . . . . ."

Hứa phu nhân gật đầu: "Kết quả sinh lão Nhị xong ta bận tối mặt. Sau vài năm lại di cư không ở tại Thành Đô nữa."

"Một lần đi này đi hẳn 20 năm, lão nhân gia cũng đã. . . . . ."

Bà nhìn về hướng Nghê Thường, ánh mắt động dung cảm khái, "Ta không nghĩ đến ông ấy thật sự vẫn nhớ kỹ ta. Để con đến đây . . . . . ."

Nghê Thường gật đầu, nở nụ cười: "Gia gia con tính tình như vậy đấy ạ. Chỉ cần là lời ông hứa hẹn thì nhất định thực hiện."

Hứa phu nhân đáp "Đúng" , lại nói: "Không có tâm tính như vậy, cũng không thể trở thành sườn xám đại sư."

"Đã định một chuyện, trung cả đời. Suy nghĩ độc đáo, ngàn người kính nể."

Bà nhìn Nghê Thường, nghiêm chỉnh nói: " Gia gia con thật sự là một nghệ nhân sườn xám giỏi."

Nghê Thường hốc mắt đều có chút cay cay : "Không nghĩ đến phu nhân còn cùng gia đình con có ngọn nguồn sâu xa. . . . . . như vậy ——"

Cô xúc động: "Vậy để con tặng phu nhân hai kiện váy lót đi, phu nhân thích tơ tằm hay chất liệu nào khác?"

Hứa phu nhân kinh ngạc, vội vàng từ chối: "Thế nào ta lại không biết xấu hổ thế chứ!"

Nghê Thường mỉm cười: "Không sao ạ, đổi lại nếu là gia gia ông ấy cũng sẽ làm như thế."

Cô thật sự rất cảm động vì sự hiểu biết và đánh giá của Hứa phu nhân dành cho ông cố của mình. Và khi bà ấy cười, luôn mang đến cho cô một cảm giác thân thuộc không thể nói rõ. . . . . .

Hứa phu nhân cười cười, cũng không khách khí nữa, đứng dậy dẫn Nghê Thường đi phòng thay đồ. Trong quá trình lấy số đo, bà lại hơi giận dỗi như một tiểu cô nương, phàn nàn sau khi sinh thân hình trở nên xấu xí, có mỡ bụng, bắp tay cũng to hơn.

"Việc này không sao." Nghê Thường an ủi, "Bình tài sườn xám* lại không quá chú trọng việc thắt eo, không lộ bụng đâu ạ, dáng người nào mặc cũng đều tốt."

*Bình tài sườn xám ( 平裁旗袍 )|Edit| Chậm rãi động lòng - Cảnh Kỳ Tâm - Chương 21: Anh muốn theo đuổi em...

"Sườn xám từng là trang phục ai ai cũng mặc, không ai là không có khuyết điểm. "

" Ai nói? " Bà Hứa vặn lại, bà nhìn lên nhìn xuống Nghê Thường, "Ta không thấy dáng người con có khuyết điểm gì!"

Cô giật mình, ngượng ngùng cười.

Hứa phu nhân tiếp tục lặng lẽ nhìn cô gái đang bận rộn cầm thước.

Bà chưa thấy một cô gái trẻ nào có thể mặc sườn xám đẹp như vậy. Khí chất, sự quyến rũ và tu dưỡng bản thân không gì sánh được, hoàn toàn khác những cô gái đắp hàng tá hàng hiệu nổi tiếng lên người.

Gia tộc truyền thống, gia học uyên bác...

Bà Hứa ánh mắt càng ngày càng quanh co, ân cần vỗ nhẹ vào tay Nghê Thường: "Con gái, con năm nay bao nhiêu tuổi rồi? "

Tay cầm thước của Nghê Thường khựng lại:" Hai mươi hai ạ. "

Cô có điểm cảnh giác nhìn ánh mắt Hứa phu nhân. Không biết vì cái gì, đại khái cô làm công việc này rất vừa ý các phu nhân, nhiều khách hàng đều muốn mai mối cho Nghê Thường.

Một hồi là công tử nhà này, một hồi là con trai nhà kia. . . . . .

Nghê Thường tránh không kịp, nhưng cũng không thể thẳng thừng từ chối khách hàng, cô đôi lúc có chút khổ não. Bất quá cũng may vị Hứa phu nhân này chỉ cười cũng không nói nữa..

Sau khi lấy số đo xong, hai người hẹn thời gian thử đồ. Hứa phu nhân kiên trì dùng xe nhà tiễn Nghê Thường về, cô cũng không tiện từ chối bèn lên xe.

Một chiếc Mercedes đen chạy nhanh ra khỏi cửa lớn biệt thự, Nghê Thường đeo tai nghe sử dụng điện thoại, không có chú ý tới một chiếc moto đen đang phi nước đại qua đuôi ô tô, chiếc moto đi vào khu biệt thự, đánh lái nhẹ vào biệt thự ven hồ, phanh gấp ở sân trước.

Viêm Trì cởi mũ bảo hiểm, một tay rút chìa khóa xe, không nhanh không chậm tiến vào cửa.

Đứng ở đại sảnh Hứa Chi Lan thấy anh tiến vào, giật mình ngạc nhiên.

"Ôi, khách đến chơi nhà sao!" Bà nhìn con trai liếc mắt một cái, "Hôm nay thế nào biết trở về? Bình thường gọi con cũng không về!"

"Mẹ." Viêm Trì chào hỏi, con ngươi đen thản nhiên đảo một vòng, "Lão đầu nhi không ở nhà?"

"Lại đi xem đồ cổ." Hứa Chi Lan lắc đầu, nhìn Viêm Trì ngồi vào ghế đối diện, bà lại bị dọa nhảy dựng, "Trời ơi, hôm qua con không ngủ sao? hai mắt đều đen cả rồi!"

Viêm Trì không chịu nói nói gì, một tay lấy điện thoại ra, hai chân thả lỏng trên ghế sô pha.

Hứa Chi Lan lại hướng phòng bếp: "Dì ơi tối nay làm món cá nhé! Viêm Trì trở về ."

Đợi cho cơm trưa bày ra bàn, Hứa Chi Lan vừa cười vừa nói: "Ta hôm nay quen một cô gái."

Viêm Trì nhấc lên mí mắt không trả lời.

"Đặc biệt tốt, xinh đẹp lại biết cách nói chuyện, có tu dưỡng, trong nhà cũng có nền tảng." Bà hài lòng mà nói, "Ta nghĩ, đem tiểu Thước giới thiệu cho con bé."

Viêm trì 'a' ra một tiếng, khịt mũi: "Bác sĩ Hứa vẫn chưa có đối tượng sao, độc thân đến ngu muội luôn rồi nhỉ?"

"Nói gì thế hả!" Hứa Chi Lan hung hăng liếc con trai một cái, " Cô gái kia mẹ hỏi rồi, nhỏ hơn tiểu Thước 4 tuổi, hai người chắc có lẽ nói chuyện sẽ hợp đi. . . . . ."

Dì bưng thức ăn đến bàn nghe được, nở nụ cười: "Phu nhân, cô nương tốt như vậy bà giữ lại làm con dâu đi!"

Bà ánh mắt ý bảo: "Trì thiếu gia cũng chưa có bạn gái!"

"Nó sao?" Hứa Chi Lan mắt nhìn con trai nhà mình, lắc đầu, "Ngươi xem nó vừa cứng đầu vừa cẩu thả, ai mà thèm thích, cô nương nhà người ta mới nhìn đã không thích rồi!"

"Ai nói chứ!" Dì lắc đầu, "Trì thiếu gia nhà chúng ta rất soái nha! Lái moto rất ngầu, hiện tại tiểu cô nương đều hẳn là thích như vậy!"

"Đều yên lặng cho con." Viêm Trì nhíu mày lười biếng nói "Hai người giới thiệu ai thì giới thiệu đi, chừa con ra, con có suy nghĩ riêng."

Anh đã sớm có người trong lòng.

Hứa Chi Lan lẩm bẩm nói: "Người ta còn coi thường con!"

Viêm Trì chế nhạo khinh thường, "Có thể lọt vào mắt xanh của mẹ, con mới coi thường."

— QUẢNG CÁO —