Cầu Xin Các Người Cho Con Đường Sống

Chương 31: Ký Thỏa Thuận Bồ Nhí Làm Vợ Hợp Pháp



Mục Từ Túc vừa nghe năm chữ kia lập tức sửng sốt.

"Xoảng!" Là tiếng thủy tinh vỡ. Mục Từ Túc ngẩng đầu phát hiện mẹ Kinh Mặc làm rớt ly trà trong tay.

"Xin, xin lỗi." Cô cúi đầu cuống quýt đi tìm chổi.

"Chị sao vậy?" Mục Từ Túc thấy vẻ mặt của cô trông hơi kỳ lạ.

"Không có gì, chị..."

"Là vì lời tôi nói quá kinh khủng phải không?" Trác Tử Dung điềm tĩnh hỏi.

"Xin lỗi, thành thật vô cùng xin lỗi."

"Có gì phải mà phải xin lỗi, đều là phụ nữ mà, năm chữ đó ai nghe cũng phải khiếp sợ." Trác Tử Dung phất phất tay, không hề ngại một chút nào. Bất ngờ thay tính cách thẳng thắn của cô hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài diêm dúa.

"Đúng rồi, tôi gọi anh là Mục Mục nhé! Tôi nghe nói những người thân thiết với anh đều gọi anh như vậy." Trác Tử Dung tỏ vẻ như là bạn thân lâu năm của Mục Từ Túc "Anh nói xem, vụ án này của tôi có thể kiện không?"

"Trước đó cô có hỏi qua người khác chưa?"

"Làm sao mà hỏi được." Trác Tử Dung bật cười.

"Cũng phải." Mục Từ Túc gật đầu bày tỏ đã hiểu.

Theo lời giải thích của Trác Tử Dung, cô giống như là cô bé Lọ Lem bị bá đạo tổng tài nhìn vừa mắt, bị biến thành một con chim hoàng yến không có một chút tiền hay tự do trong tay, nếu thật sự đi tìm luật sư hỏi, e là vấn đề nhạy cảm này không thể hỏi ra được nguyên nhân.

"Vậy để tôi nói cho cô biết, trường hợp này khó mà khởi kiện. Bởi vì từ ngữ cưỡng hiếp trong hôn nhân không có định nghĩa cụ thể trong luật hôn nhân, hoặc là nói bản thân định nghĩa là chính là mâu thuẫn."

"Tại sao?"

" là Luật dân sự, nhưng tội phạm hiếp dâm thuộc phạm trù của . Về sự khác biệt giữa và , không cần tôi nói cô cũng biết, nó giống như khoảng cách giữa trời và đất vậy."

"Như vậy ý của anh đây không phải là phạm tội?" Trác Tử Dung siết chặt hai tay "Rõ ràng là không muốn nhưng lại bị cưỡng ép, thậm chí còn bị trói, bị quay hình lại toàn bộ quá trình để sau này lấy ra thưởng thức, cái này mà cũng không phải là phạm tội?"

"Cô bình tĩnh cái đã." Mục Từ Túc đặt ly trà vào tay cô "Tôi nghe cách cô nói chuyện giống như trước đó cô đã điều tra tư liệu rồi đúng không? Vậy tôi hỏi cô một vấn đề, phải mất bao lâu để khởi tố một vụ án ly hôn? Không phải là thỏa thuận ly hôn giữa hai bên, mà là trong tình huống một bên từ chối ly hôn."

"Một phiên tòa? Ba tháng?"

"Không, ít nhất một, hai năm. Chờ tôi một chút." Mục Từ Túc đứng dậy đi đến giá sách lấy quyển đưa cho người phụ nữ, "Theo quy định của hiện hành, tòa án chỉ có thể xác nhận dưới tình huống tình cảm vợ chồng hai bên hoàn toàn đã rạn nứt, thì mới có thể phán quyết ly hôn."

"Nhưng quá trình này sẽ rất dài. Nói chung, thủ tục tóm tắt sơ thẩm phải mất ba tháng, và các thủ tục thông thường được giới hạn trong sáu tháng. Thời gian xét xử sơ thẩm là ba tháng. Từ phiên tòa sơ thẩm đến xét xử chính thức là từ ba đến chín tháng. Đây là trong tình huống thuận lợi. Nhưng nếu trong phiên sơ thẩm vẫn chưa bị kết án thì sao?"

"Lúc đó sẽ kéo dài bao lâu?"

"Theo quy định của Luật tố tụng dân sự, lần khởi kiện thứ hai chỉ có thể được đệ trình sau 6 tháng. Trong trường hợp ý kiến của hai bên không thống nhất, các điều kiện để xác định "mối quan hệ tan vỡ" sẽ tương đối khắc khe. Vì vậy, phần lớn các vụ kiện tranh chấp ly hôn đều bị thất bại ngay trong buổi xét xử sơ thẩm."

"Cho nên theo thời gian này mà nói, vụ kiện tranh chấp ly hôn phải có ít nhất từ một năm rưỡi đến hai năm mới có thể chắc chắn kết thúc."

"Những gì anh nói là muốn cho thấy điều gì?"

"Vụ kiện ly hôn đã tốn sức như vậy rồi, cô nghĩ cưỡng hiếp trong hôn nhân sẽ đơn giản sao?"

"Cho nên không thể khởi kiện?" Trác Tử Dung bình tĩnh ngoài ý muốn.

"Có thể kiện, nhưng quá trình sẽ rất gian nan. Hơn nữa nếu nộp đơn kiện thành công thì cũng sẽ không dính líu đến tội danh cưỡng hiếp trong hôn nhân như lời cô đã nói. Nếu cô thật sự muốn dùng tội danh này để kết tội Thời Cảnh Xuân, xin lỗi, tôi không làm được. Không chỉ là tôi, mà toàn bộ luật sư của đất nước Trung Hoa này cũng đều không thể."

"Bởi vì trong của Trung Hoa không có định nghĩa về cưỡng hiếp trong hôn nhân!"

"Ngoài ra cô cũng phải có bằng chứng. Ít nhất nó chứng minh được rằng hắn đã dùng bạo lực với cô trong hôn nhân, hoặc là bằng chứng dẫn đến việc gia đình tan vỡ."

"Làm sao để chứng minh việc sử dụng bạo lực?"

"Đồn cảnh sát, giám định thương tật cơ thể."

"Vậy bây giờ tới giám định còn kịp không?"

"Cái gì?"

"Tôi nói bây giờ giám định còn kịp không?" Trác Tử Dung thong thả mở khóa kéo áo da cổ cao xuống, trong thoáng chốc Mục Từ Túc và mẹ Kinh Mặc đứng bên cạnh đều sững sờ.

Vết bầm tím chằng chịt kéo dài từ cổ đến ngực, thậm chí còn có chỗ đang rỉ máu, đáng sợ hơn là những dấu răng ở trên cổ, phần thịt mô dưới da bị lòi ra ngoài, máu thịt nhầy nhụa.

"Vết thương như vậy đủ làm giám định chưa?" Nếu đổi lại là một cô gái yếu đuối khác, e là đã sợ đến khóc nấc ngay tại chỗ. Nhưng Trác Tử Dung cười rất thoải mái "Mục Mục, anh có cảm thấy dòng giống của bọn chúng có vấn đề không, nếu không tại sao từ lớn đến nhỏ đều là súc vật?"

"Chuyện đó nói sau, giờ đến đồn cảnh sát trước đã." Mục Từ Túc không trả lời vấn đề này, anh đứng dậy cầm áo khoác mặc lên rồi mang Trác Tử Dung đi đến đồn cảnh sát.

Khi Mục Từ Túc nhìn thấy vết thương trên người Trác Tử Dung, bỗng nhớ đến một vài chuyện.

Vụ án của Trác Tử Dung còn nghiêm trọng hơn những gì anh nghĩ. Đời trước, trong khi anh điều tra kết quả cuối cùng để định tội mấy nhà này, lúc đó anh phát hiện Thời Cảnh Xuân đã từng lên mặt báo một lần, hình như là có liên quan đến cái chết ngoài ý muốn của vợ gã.

Nếu không nhớ lầm thì trong báo có nói vợ Thời Cảnh Xuân chết trên giường của người khác. Giải thích với bên ngoài là vợ gã có nhu cầu quan hệ tình dục rất đặc biệt, kết quả chơi quá tay nên bị mất mạng. Thời Cảnh Xuân đội nón xanh đau khổ mai táng cho vợ mình, được người qua đường cổ vũ động viên, hơn nữa còn được đánh giá là người chồng tốt của năm.

Tuy nhiên lúc đó, tên của vợ Thời Cảnh Xuân không được tiết lộ. Rồi đến khi Mục Từ Túc chuẩn bị đối phó với nhà họ Thời, Thời Cảnh Xuân cũng đã lấy vợ mới.

Cho nên nói, rất có thể ở đời trước Trác Tử Dung không có ngoại tình, thủ phạm gây ra cái chết cho cô chính là Thời Cảnh Xuân!

Trên đường Mục Từ Túc dẫn Trác Tử Dung đến đồn cảnh sát đều không nói lời nào. Sau khi giải thích rõ mục đích đến làm thủ tục, Trác Tử Dung được cảnh sát nữ hướng dẫn đưa đi làm kiểm tra, còn Mục Từ Túc thì đứng đợi bên ngoài.

Có thể nói nhà họ Thời rất nhạy bén với tin tức, Mục Từ Túc vừa mới dẫn người đến đồn cảnh sát không lâu, luật sư của nhà họ Thời đã đến ngay sau đó.

Mà cũng thật tình cờ, lại là người quen. Khi còn đi học, anh ta học cùng thầy với Mục Từ Túc và sư huynh, sau khi tốt nghiệp thì không làm cho nhà nước mà vào làm cho bộ phận pháp lý của công ty nhà họ Thời.

Anh ta và Mục Từ Túc có gặp nhau vài lần, vì vậy lần này ngay cả chào hỏi đôi câu cũng không có, anh ta trực tiếp đi tới trước mặtt Mục Từ Túc mà chất vấn "Anh không khỏi vươn tay quá dài đi?"

"Cô Trác phù hợp làm đối tượng cần trợ giúp của Trung tâm viện trợ pháp luật chúng tôi." Mục Từ Túc làm việc công tư phân minh.

"Đối tượng cần trợ giúp? Tôi có thể hỏi là tội danh gì không?"

Mục Từ Túc chưa trả lời thì cửa của phòng kiểm tra đã mở ra. Trác Tử Dung được cảnh sát nữ dìu ra ngoài.

Có lẽ phần lớn trải nghiệm trong đó đều không thoải mái nên vẻ mặt của Trác Tử Dung rất khó chịu. Cảnh sát nữ đi bên cạnh cũng nhìn cô với ánh mắt đồng tình.

Trác Tử Dung loạng choạng đi đến bên cạnh Mục Từ Túc, cô nhìn chằm chằm luật sư nhà họ Thời, nói bằng giọng khinh miệt "Anh cũng thừa biết tôi muốn kiện gì mà?"

"Cưỡng hiếp trong hôn nhân!" Trác Tử Dung thở hổn hển hai cái, giọng nói cũng trở nên dữ dội "Đừng nghĩ tôi làm mình làm mẩy, tôi đã làm giám định thương tật rồi, bằng chứng xác thực, tên khốn Thời Cảnh Xuân kia đừng hòng thoát tội!"

"Đừng hòng thoát tội?" Luật sư này bị khí thế hung hăng của Trác Tử Dung chọc cười.

"Cô Trác, có phải cô lên mạng đọc quá nhiều thông tin não tàn rồi không? Nếu muốn kiện, chẳng lẽ vị luật sư được đào tạo chính quy đứng bên cạnh đây chưa nói cho cô biết về khái niệm của từ ngữ này sao?"

"Nói rồi, nhưng anh ta nói vụ án này có thể khởi kiện."

"Có thể khởi kiện? Tôi thấy cô chưa nhận rõ tình huống hiện tại. Hay là để tôi giải thích cho cô hiểu! Tội danh cưỡng hiếp trong hôn nhân không hề có trong luật pháp Trung Hoa. Ngay cả hiện hành cũng không loại trừ hay quy định việc người chồng có thể là đối tượng trở thành tội phạm cưỡng hiếp."

"Nói cách khác, theo luật pháp hiện hành, trong một cuộc hôn nhân bình thường, người chồng không thể bị buộc tội cưỡng hiếp vì tội danh xâm phạm thân thể, sau khi kết hôn, thỏa mãn người chồng là nghĩa vụ cơ bản của người vợ."

"Nực cười! Từ lúc nào bị cưỡng hiếp trở thành nghĩa vụ?" Lúc trước Trác Tử Dung còn tỉnh táo, nhưng bây giờ lửa giận xộc lên não, gần như sắp mất bình tĩnh "Bị roi gai đánh là nghĩa vụ của tôi? Hay là bị gã cắn thương tích khắp người cũng là nghĩa vụ của tôi? Hay là nói, bị ép buộc uống thuốc trợ tình quá liều cũng là nghĩa vụ của tôi?"

"Nếu anh nói là đúng, vậy được thôi! Tôi lập tức ly dị với Thời Cảnh Xuân, sau đó tôi và anh kết hôn, mỗi ngày tôi nhất định sẽ làm những chuyện đó với anh!"

"Xin cô bình tĩnh lại." Luật sư nhà họ Thời không hề bị dọa "Có vẻ như cô đã hiểu sai một chuyện. Đây là hôn nhân chứ không phải trò chơi. Cô có thể đưa ra mười ngàn tình huống giả định, nhưng luật chính là luật, không thể tùy tiện kết tội chỉ bằng lời nói của cô được."

"..." Đúng vậy, luật chính là luật, lời này nghe sao thật tàn nhẫn.

Luật hôn nhân đã thay đổi nhiều lần, nhưng trong xã hội ngày nay, địa vị của người phụ nữ vẫn còn rất thấp.

Giống như luật sư kia đã nói, trong luật hôn nhân có nói thỏa mãn nhu cầu của người chồng là nghĩa vụ cơ bản của người vợ, nhưng lại không nói khi người vợ từ không thích thì có quyền từ chối. Thậm chí sau khi ra tòa, nạn nhân bị bạo lực gia đình gần chết cũng không thế lấy được công bằng trong phiên tòa sơ thẩm.

"Lãng tử quay đầu vàng chẳng đổi, vợ chồng hòa giải không nên phân." Miễn là người chồng sẵn sàng chịu quay đầu hối lỗi, không cần biết trong quá trình đã gây ra những chuyện khốn nạn gì, quan tòa cũng sẽ nguyện ý cho hắn một cơ hội làm lại. Nhưng còn người vợ đáng thương đó thì sao?

Dựa vào đâu phải chịu trở thành người khoan dung độ lượng, bị động tiếp nhận kết quả như vậy. Nên biết rằng, một lần ngoại tình hay bạo hành, cũng sẽ có lần thứ hai, thứ ba và nhiều lần tiếp theo nữa.

Nhưng luật pháp chính là luật pháp, luật sư kia nói không sai, cuộc đời là vậy, con người có thể làm được gì?

Trác Tử Dung đỏ mắt cúi đầu, không nói gì và cũng không muốn bỏ cuộc.

Nhưng Mục Từ Túc sau khi hỏi cảnh sát nữ về quá trình giám định thương tật xong liền cắt đứt bầu không khí đối chọi giữa Trác Tử Dung và luật sư kia.

"Tôi cảm thấy các người hiểu lầm một chuyện rồi. Ai nói mấy người là chúng tôi muốn tố cáo tội danh cưỡng hiếp trong hôn nhân?"

"Anh có ý gì?" Luật sư kia thấy Mục Từ Túc lên tiếng liền tỏ vẻ cẩn thận.

"Đúng là không có tội danh cưỡng hiếp trong hôn nhân, nhưng tội cố ý gây thương tích và lạm dụng tình dục lại nằm trong phạm vi của luật hình sự. Luật pháp có thể có lỗ hổng, nhưng tuyệt đối sẽ không bao che cho người có tội. Mời anh đừng thay đổi khái niệm."

"Anh mới là đánh tráo khái niệm! Trong chuyện chăn gối thêm chút tình thú là điều bình thường."

"Nhưng tình thú và lạm dụng tình dục là hai chuyện khác nhau."

"Lạm dụng tình dục?" Từ này làm cho luật sư kia đột nhiên bật cười "Mục Từ Túc, có vẻ như anh cũng đang hiểu lầm một chuyện rồi đấy, anh chưa hỏi thân chủ của mình đã làm gì để trở thành Thời phu nhân sao?"

"Chuyện này có liên quan gì đến vấn đề trong hôn nhân của cô ấy?"

"Đương nhiên là có, bởi vì cô ta đã ký thỏa thuận bồ nhí làm vợ hợp pháp!"