Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem

Chương 6



Giọng nói kia rất khẽ, nếu như không phải Lục Tầm còn đang ôm chặt eo cậu, Diệp Dao còn tưởng mình đang bị ảo giác.

Diệp Dao khiếp sợ quay đầu, vẻ mặt khó tin quay lại mắt đối mắt với Lục Tầm.

Biểu cảm của Lục Tầm kỳ lạ đến khó hiểu, như đang ẩn nhẫn điều gì đó, khóe môi hơi cong lên. Nhưng sau khi chạm đến ánh mắt khó tin của Diệp Dao, vẻ mặt ấy liền biến mất không thấy tăm hơi, Lục Tầm khôi phục lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Cậu vừa nói cái gì?" Diệp Dao mờ mịt hỏi.

"Không nghe rõ hả? Vậy để tôi nói to lên." Lục Tầm thoáng nhướn mi, vẻ không đứng đắn hiện rõ trên khuôn mặt anh tuấn.

Lục Tầm liếc mắt nhìn xuống "Em trai trong nhà không chịu nghe lời đúng không, để tôi dạy dỗ nhóc con này cho cậu nha, giải quyết mâu thuẫn anh em, để nó không dám ngang ngược với cậu nữa. Sao nào sao nào, cái tên nhóc này còn dám hung dữ với cậu hả?"

Diệp Dao: "..."

Diệp Dao đứng hình.

Cậu cho rằng tình huống tốt nhất là Lục Tầm giả bộ không thấy gì hết mà thả cậu đi, hai người họ sau này sẽ không đề cập tới việc này nữa, coi như xong việc.

Hoặc cậu sẽ giải thích rõ ràng nguyên nhân với Lục Tầm, rồi Lục Tầm sẽ cười cho qua.

Cũng không nghĩ đến, mạch não của Lục Tầm khác với người bình thường, thậm chí ngay cả nguyên nhân cũng không thèm hỏi, trực tiếp muốn c*i quần dạy dỗ "người anh em" của cậu.

"Dạy dỗ "đứa nhóc" này rất là mệt mỏi, để tôi giúp cậu cho, đừng có lo." Lục Tầm điều chỉnh phương hướng, ôm Diệp Dao lại, biểu cảm giống y hệt anh trai hàng xóm hay bắt nạt em nhỏ, "Tôi dạy nó mấy lần là nó nhận lỗi liền à."

Diệp Dao bước theo hai bước, đột nhiên phản ứng lại, dừng bước chân.

Cậu đang làm gì vậy, chẳng lẽ còn thật sự để Lục Tầm giúp cậu?

Lục Tầm coi cậu là anh em, cậu lại coi Lục Tầm là đối tượng, như thể đang lợi dụng Lục Tầm, thực sự không hề có chút chính nhân quân tử nào.

"Không cần đâu, không cần để ý đến nó, lát nữa là nó tự xuống thôi." Diệp Dao thừa dịp Lục Tầm không chú ý nhanh chóng thoát khỏi vòng tay Lục Tầm, ba chân bốn cẳng chạy mất tiêu, chạy đến chỗ thay quần áo nói, "Việc trong nhà, cậu không cần lo đâu."

Diệp Dao nghĩ rằng cậu đã nói rõ ràng như vậy, Lục Tầm sẽ không nhây nữa. Cũng không ngờ rằng Lục Tầm lại bước đến lần nữa, Diệp Dao chỉ có thể xoay người lại.

Cái tên Lục Tầm khốn kiếp không thèm nói lý lẽ này, hắn nhanh như chớp chọc vào eo Diệp Dao nhéo một cái, làm cho Diệp Dao xém chút nữa nhảy dựng lên, động tác cũng lộ ra sơ hở.

Lục Tầm chớp lấy thời cơ đưa tay ra, một tay bắt lấy "đứa em" không có kỷ luật ở dưới làm con tin, làm cho người anh Diệp Dao ở trên cũng phải dừng động tác.

"Tại sao việc nhà thì tôi không cần lo, chúng ta đắp chung một cái chăn, tôi thay cậu dạy dỗ "đứa em" này là chuyện đương nhiên mà." Lục Tầm hài lòng ôm Diệp Dao lần nữa, hắn không ôm cậu từ phía sau, mà là xoay Diệp Dao đối diện với mình, một tay bắt lấy "con tin", một tay ôm eo Diệp Dao, không cho Diệp Dao có cơ hội chạy trốn.

"Cậu... cái tên khốn này." Hơi thở Diệp Dao không ổn định.

"Ừm ừm." Lục Tầm đắc ý thừa nhận.

Diệp Dao không còn lời nào để nói, nhắm mắt lựa chọn câm lặng.

Nhưng cậu không nói thì tên Lục Tầm kia vẫn lên tiếng: "Lúc nãy cậu chạy làm gì vậy? Tình huống như vậy tốt nhất là phải để anh em tốt là tôi lấy tay giải quyết cho cậu chứ. Anh em tốt là phải giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn mà, cậu không biết hả?"

1

Diệp Dao không có trả lời liền, cậu im lặng trong chốc lát mới mở miệng, giọng nói vốn dễ nghe giờ lại hơi khàn khàn: "... Tôi biết, nhưng tôi nghĩ cậu không vui khi làm mấy chuyện như vậy."

"Tôi không vui." Lục Tầm nhìn chằm chằm mặt Diệp Dao, ngón tay thon dài lại mạnh mẽ di chuyển không hề bỏ sót một chỗ nào, "Tại sao tôi lại không vui?"

Tại sao ư? Đương nhiên là bởi vì Lục Tầm là một thẳng nam chán ghét đồng tính luyến ái, ai mà biết được rằng cái tên thẳng nam sắt thép như cậu ta lại hoàn toàn không chút e sợ, tình nguyện mà làm chuyện này cho một người bạn cùng giới tính?

Diệp Dao không thể suy nghĩ được gì nữa, chỉ cần nghĩ đến cái người đang ở phía trước giúp cậu bây giờ là Lục Tầm, đầu óc cậu liền trống rỗng.

Người mà cậu luôn thầm mến từ lâu, lại đang dành cho cậu sự tiếp xúc thân mật mà cậu khao khát.

Hàng lông mi đen và dài của Diệp Dao bởi vì kích thích mà không ngừng lay động, thân thể cũng loạng chà loạng choạng đứng không vững. Tay cậu vô thức nâng lên muốn tìm điểm tựa để chống đỡ, cuối cùng lại dừng ở giữa không trung.

Lục Tầm buông eo Diệp Dao ra, cầm cái tay dừng giữa không trung kia, đặt nó trên vai mình.

Như vậy làm cho khoảng cách giữa hai người ngày một gần hơn.

Diệp Dao nhắm hai mắt lại, Lục Tầm mở to mắt mà chăm chú nhìn người trước mặt, không ai có thể thấy được sự hưng phấn và ngọn lửa nóng rực trong ánh mắt hắn.

7

Trước mắt hắn Diệp Dao hiện ra những dáng vẻ mới mẻ mà từ trước đến nay hắn chưa từng thấy, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở và hàm răng trắng sáng bên trong, hai hàng lông mày cau lại không có cảm giác của sự đau đớn, mà như đang thể hiện một loại khoái cảm khó tả.

Khí chất lạnh đạm của Diệp Dao nhạt dần đi, làm cho ngũ quan lại càng thêm diễm lệ, giống như một đoá hoa đang nở rộ.

Giống như đoá hoa nhiễm phải màu sắc đẹp đẽ của thế tục, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Đang nở rộ trong tay hắn.

*

Lúc Diệp Dao mở mắt lần nữa, cả tâm hồn và thể xác đều lâng lâng như đang ở trên mây, nhưng khi nhìn đến thứ trên tay Lục Tầm, tâm hồn lần nữa rớt xuống đất vì xấu hổ.

Trời ạ, Lục Tầm vẫn còn đang giữ chặt như vậy.

Diệp Dao cứng ngắc nhanh chóng lấy giấu: "Tôi lau giúp cậu."

"Không cần." Lục Tầm lắc đầu một cái, cầm giấy của Diệp Dao đưa, vừa ung dung lau đi thứ không phải của mình, vừa nhìn Diệp Dao, sau đó khoé môi cong lên, "Kĩ thuật của Tiểu Lục có làm ngài hài lòng không?"

Diệp Dao: "... Thoả mãn."

Nụ cười của Lục Tầm càng rõ hơn: "Vậy sau này ông chủ cần cứ gọi tôi nha."

Diệp Dao: "..."

"Sao không nói gì hết vậy, muốn quỵt nợ hả?" Lục Tầm lau dọn xong xuôi cười lạnh, hai tay cầm lấy cổ Diệp Dao, kéo đầu cậu lại gần, nhỏ giọng nói, "Có qua có lại chứ, cậu hiểu không?

Khi khoảng cách của hai người ngày một gần hơn, lý trí của Diệp Dao trở về phát hiện ra hình như Lục Tầm có cái gì đó không đúng lắm.

Mà cái chỗ không đúng kia, lại đang chọc bụng cậu đau.

Sao mà "đứa em" của Lục Tầm cũng không chịu nghe lời vậy, cái này còn có thể lây qua không khí nữa hả?

Cũng là, dù sao lúc nhìn thấy cậu thoải mái, Lục Tầm cao hứng muốn thử xem thế nào, đây cũng là chuyện bình thường mà thôi.

Tình cảnh này làm cho Diệp Dao không biết phải phản ứng thế nào, tâm trạng Diệp Dao vừa lúng túng vừa khó tin hết đợt này đến đợt khác dâng lên, cậu cố lấy lại bình tĩnh, đưa tay ra: "Vậy để tôi giúp cậu."

Tay của Diệp Dao không còn vững vàng như thường ngày, có chút chần chừ, đầu ngón tay co rút lại, giống như tâm trạng của chủ nhân.

Nhưng mà bàn tay vừa đưa ra được một nửa, liền bị chặn lại.

"Thôi được rồi." Lục Tầm nói.

Diệp Dao sửng người một lát, tâm trạng có hơi phức tạp, cậu cụp mắt, mặt không biến sắc định thu tay về: "Ừm".

Tay lần thứ hai lại bị tóm lấy, người cầm tay cậu tâm trạng lại vô cùng sung sướng.

"Cho cậu thiếu trước, đợi đến lúc thích hợp tôi sẽ đòi lại." Lục Tầm nắm tay Diệp Dao đi về phía trước, "Còn nếu cậu khẳng định hai chúng ta đã rõ ràng, rằng sẽ không có lần sau nữa. Thì tôi sẽ nói cho cậu biết có nữa hay không——"

Tim của Diệp Dao ngày càng đập nhanh hơn, Lục Tầm quay đầu nhìn về phía Diệp Dao, hắn thoáng nhướn mi, lộ ra một nụ cười đắc ý xấu xa.

"Không có cửa đâu ha."

*

Làm sao lại có chuyện tốt như vậy.

Cái bánh béo bở trên trời rớt xuống, cậu còn sợ ăn không đủ no, mà hắn lại định cứ cách một quãng thời gian cho cậu một lần?

Đêm khuya, Diệp Dao nằm trên giường một mình bắt đầu rơi vào trầm tư.

Hai đứa bạn không có bạn gái giúp đỡ nhau, lúc cậu còn là trai thẳng cũng có nghe qua mấy chuyện này, chẳng qua là lúc đó khịt mũi coi thường.

Cậu không quan tâm những người khác không tự kiềm chế được, nhưng cậu sẽ không sẽ cùng với bạn bè làm cái kiểu giúp đỡ như vậy.

Hiện tại cậu từ thẳng biến thành cong, cho nên đành tự vả mặt mà tiếp nhận, vậy còn lục Tầm thì sao?

Lục Tầm là một tên thẳng nam vô cùng chán ghét đồng tính, mà cũng có thể chấp nhận cái loại thân mật giữa đồng tính này hay sao, là bởi vì quá thẳng, hay là bởi vì... sợ thừa nhận mình là đồng tính?

Diệp Dao nghĩ tới nghĩ lui, rụt đầu vào trong chăn mở điện thoại lên, cầu cứu Baidu.

Còn có người thật sự hỏi câu mà cậu đang lăn tăn: 【 Đứa bạn thẳng nam e sợ đồng tính của tôi lại giúp tôi làm chuyện đó, tôi rất vui, cậu ta có khi nào không phải trai thẳng không? 】

【 Hi, nếu như cậu ta biết cậu là gay, vậy cậu ta đang quyến rũ cậu đó. Còn nếu cậu ta nghĩ cậu là trai thẳng, vậy thì chỉ là hành vi bình thường giữa hai đứa bạn thôi, không cần phải nghĩ nhiều.

【 Thôi đi, cái này mà trai thẳng cái gì, là gay giả trai thẳng đó, để tôi đấm lên mặt hai cậu một cái cho tỉnh. 】

【Cái này khó nói nha, có thể là sợ không dám thừa nhận, nhưng cũng có thể là do thẳng quá không hề nghĩ đến phương diện kia, hay là cậu thử thăm dò coi sao? Chẳng hạn như hẹn cậu ta đi gay bar coi cậu ta phản ứng sao. 】

Diệp Dao trầm tư.

Rủ Lục Tầm đi gay bar là không thể rồi, chính cậu còn không muốn đi, cũng không muốn rủ Lục Tầm đến mấy cái chỗ như vậy, kì cục lắm.

Thế nhưng, mấy cách thăm dò kín đáo hơn, thì chắc là có thể thử xem. Chẳng hạn như rủ Lục Tầm đi xem một bộ phim mới chiếu gần đây, trong đó có một cặp phụ, là một cặp đồng tính nam yêu nhau, chỉ là đến cuối cùng vẫn không đến được với nhau, tiếc nuối bỏ qua nhau.

Nếu với tình tiết mơ hồ như vậy, không biết Lục Tầm sẽ phản ứng như thế nào.

Diệp Dao biết Lục Tầm phản cảm với những người có xu hướng tính dục như thế, thế nhưng quen biết nhau lâu như vậy, cậu vẫn chưa thấy được phản ứng của Lục Tầm khi thấy một cặp đồng tính yêu nhau.

Nguyên nhân rất đơn giản, từ lúc quen biết nhau đến nay, mấy người đồng tính mà Lục Tầm từng gặp, một là sẽ thích Lục Tầm hai là sẽ thích cậu, vì vậy nên Lục Tầm chưa hề lộ ra sắc mặt tốt với những người này. Mà những cặp đôi đồng tính, cũng không tiếp cận Lục Tầm làm gì.

Ngày mai cậu sẽ cùng Lục Tầm đi xem phim.

Nếu như Lục Tầm chỉ là sợ thừa nhận mình là đồng tính, vậy cậu có phải là có thể...

Diệp Dao mím môi, tắt màn hình điện thoại di động, kéo chăn trên đầu xuống —— sau đó nhìn thấy trong không gian tăm tối, có một gương mặt xuất hiện trước mặt cậu.

1

Lông mày của Diệp Dao không hề động đậy, cố đẩy cái gương mặt đó ra xa.

"Cậu ở đây định dọa tôi hả?" Diệp Dao hỏi.

Lục Tầm nắm chặt tay Diệp Dao: "Không phải muốn doạ, không phải cậu nói muốn yên tĩnh một đêm hay sao, nên tôi mới không phát ra tiếng đó."

Không sai, Diệp Dao muốn ngủ một mình trên giường, là vì hôm nay cậu và hắn kích thích quá lớn, cậu muốn yên tĩnh một đêm.

Chỉ có đi điều giường của Lục Tầm... ở ngay bên cạnh, hướng ngủ cũng gần hướng đầu cậu, cho nên dù cho Diệp Dao muốn ngủ một mình, cũng không cách Lục Tầm quá một cánh tay.

Ngày mai là cuối tuần, Tiểu Bàn và Văn Kha đi cắm net xuyên đêm, nên họ cũng không sợ nói chuyện ầm ĩ đến người khác.

Lục Tầm nhỏ giọng trêu chọc: "Đừng có xem điện thoại trong lúc tối như vậy, không tốt cho mắt, cậu muốn xem điện thoại nữa không để tôi đi bật đèn."

Tay Diệp Dao bị nắm đến mức nóng lên, cậu nhẹ giọng trả lời: "Không xem nữa, tại lúc nãy đột nhiên muốn tìm tài liệu chút thôi."

Lục Tầm hài lòng, hắn vươn tay đến mí mắt của Diệp Dao, bắt đầu xoa xoa, đồng thời cũng bắt đầu càm ràm.

"Cậu cũng không thử nghĩ lại xem, lỡ như lúc cậu một trăm tuổi không còn nhìn rõ mặt người, nhìn lộn mấy ông lão khác thành tôi, rồi dẫn người ta về nhà rồi làm sao giờ, tôi đi đánh nhau với họ hả? Đều đã lớn tuổi như vậy rồi, không tốt lắm đâu nha."

"..." Diệp Dao không biết nói gì, "Cũng đâu phải là lão già ngốc nghếch đâu mà có thể nhận sai mặt, cùng lắm là nhìn lộn con trai của cậu thành cậu thôi."

Động tác trên tay Lục Tầm dừng lại, sau đó đổi thành nhéo hai cái má phúng phính của Diệp Dao, giọng điệu hồi nãy còn rất tốt giờ lại trở nên lạnh lẽo: "Nghĩ hay lắm, cậu mơ đi, cậu không có cơ hội này đâu."

Lục Tầm dừng tay đứng lên: "Tôi thấy hình như cậu không ngủ chung với tôi mới một ngày mà đã bắt đầu nói hươu nói vượn rồi, được rồi, cậu muốn yên tĩnh đúng không, hôm nay tôi tên là yên tĩnh, đêm nay chúng ta ngủ chung."

Phản đối của Diệp Dao không có hiệu lực, bị ép phải ngủ chung một cái giường đơn với Lục Tầm.

Diệp Dao lại rơi vào cái ôm quen thuộc, tất cả đều như bình thường, thật giống như đây là cái giường thuộc về hai người họ.