Cao Thủ Địa Cầu Tại Tiên Giới

Chương 32: Kì nghỉ đến rồi!




.................................................. ............
- Oh la la! Chuyến du hành vũ trụ của chúng ta rốt cục cũng bắt đầu được rồi!
Tiêu Hướng xông vào phòng học rống to, trong sáu thành viên của tổ, hắn không cần nói cũng biết là kẻ hưng phấn nhất.
Phác Văn Chính cũng cười nói:
- Đến hành tinh Già Lam trước, trạm thứ hai đến hành tinh Boyland.
Tiêu Hướng lại nhảy nhót nói:
- Ha ha! Cứ nghĩ đến hành tinh Boyland đầy rẫy mĩ nữ cũng như cách phục vụ ở đó, nước bọt ta không kìm được lại chảy ra ròng ròng…
Chân mày Đồng Tiểu Như khẽ nhíu lại. Nàng từ nhỏ đã được giáo dục để trở thành thiếu nữ quý tộc, với những thứ linh tinh vớ vẩn ở trên nàng rất ghét cũng như luôn bài xích, chẳng qua lúc này không thể lộ rõ ra mặt thôi. Chỉ bằng điểm này, vô luận Tiêu Hướng có xuất sắc bao nhiêu chăng nữa hắn vĩnh viễn cũng không có cơ hội theo đuổi nàng. Đáng thương cho Tiêu Hướng vẫn còn đang hưng phấn vô cùng, hồn nhiên không biết mình đã để lại một ấn tượng cực kì xấu, thậm chí không thể phai mờ trong lòng thiếu nữ kia.
Tuy Đan Lệ không có cảm giác chán ghét mãnh liệt như Đồng Tiểu Như, nhưng cũng phì một tiếng:
- Sắc quỷ, ngươi không biết ngươi đang nói cái vớ vẩn gì sao?
Trong lòng nàng thầm nói:
- Các ngươi đều là người xấu, chỉ có Hữu Tài ca của ta là tốt thôi.
Đồng Tiểu Như một khắc cũng không muốn nghe giọng nói của Tiêu Hướng, nàng thản nhiên nói:
- Tôi qua xem Hữu Tài ca làm việc đây.

Sau mấy ngày nghỉ ngơi, hôm nay Mao Hữu Tài cuối cùng vẽ Khôi yêu kí hiệu trận trên bộ điều khiển, lần này hắn dùng linh lực để vẽ. Hoàn toàn không cần thí nghiệm, hắn vốn đã biết hiệu quả sau này. Vì không muốn người khác cảm thấy kì quái, hắn cố ý tắt hệ thống âm thanh của Ong vò vẽ bự nhưng lại đeo headphone vào tai, cứ như thế, hắn mới có thể lặng lẽ ra những mệnh lệnh đầu tiên cho Ong vò vẽ bự.
Vừa lắp bộ xử lí vào, toàn thân Ong vò vẽ bự khẽ rung lên. Từ headphone vang lên một giọng nói cực kì già nua:
- Khụ khụ, khụ khụ… Đcm nó, mùi dầu máy nồng nặc quá!
Cờ lê trong tay Mao Hữu Tài không còn chịu sự khống chế rơi xuống bàn chân hắn.
- Ngài chính là chủ nhân của ta à, ngài… Ngài thật sự là chủ nhân của ta, chủ nhân, ngài vẫn khỏe, vẫn khỏe, vẫn khỏe chứ…
Trong đầu Mao Hữu Tài hiện ra một hình ảnh thật hoang đường, Ong vò vẽ bự không phải là một phi thuyền trinh sát, mà là một lão gia yếu ớt, giọng nói của nó mang lại một cảm giác yếu đuối tới mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ làm nó “cất cánh”.
- Chủ nhân, ta có chuyện muốn nói, khụ khụ… Đù móa, có thể không xài dầu máy này nữa được không? Cứ ho thế này là tiêu cái mạng già của ta mất.
Cuối cùng Mao Hữu Tài đã hiểu ra, Khôi yêu kí hiệu trận đã biến Ong vò vẽ bự thành một lão lưu manh cũng tương tự như tiểu Phi dâm đãng, tiểu Công lưu manh, Dũng Mĩ Mĩ thích chưng diện, hơn nữa nó còn đặc biệt lắm chuyện.
- Không được nói nữa, sau này không có mệnh lệnh của ta thì ngươi không được nói, nếu không ta sẽ xóa bỏ ngươi.
Mao Hữu Tài nhỏ giọng ra lệnh.
Ong vò vẽ bự buồn bực nói:
- Chủ nhân, tại sao vậy?
- Mệnh lệnh này có hiệu lực từ giờ trở đi, sau này ngươi dám nói một tiếng, ta lập tức xóa bỏ ngươi.
Mao Hữu Tài tiếp tục đe dọa.
Ong vò vẽ bự lập tức im bặt.
- Hữu Tài ca, anh đang nói chuyện với ai vậy?
Đồng Tiểu Như tỏ vẻ kì quái.
- Không, ta có ai chuyện với ai đâu.
Lúc này Mao Hữu Tài mới xuất hiện trước Đồng Tiểu Như.
- Nhưng vừa rồi tôi rõ ràng nghe thấy anh ra lệnh không cho ai đó nói chuyện mà.
Đột nhiên Mao Hữu Tài có chút ủy khuất nói:
- Hữu Tài ca, anh đang nói đến tôi đúng không? Tôi cản trở công việc của anh sao?
- Đương nhiên không có rồi. Sao lại thế được.
- Đúng rồi, ban nãy Ong vò vẽ bự có khẽ rung lên, tôi cũng nghe được âm thanh do động cơ khởi động, Hữu Tài ca, có phải do tác dụng kí hiệu trận anh vừa vẽ lại không?
- Đúng vậy, cô muốn xem thử sao?
Mao Hữu Tài cũng không ngại cho Đồng Tiểu Như xem qua Khôi yêu kí hiệu trận, bởi vì nàng có xem cũng không dùng được.
Đồng Tiểu Như đi qua mở nắp bảo vệ, vừa nhìn thấy nhất thời ngẩn ngơ:
- Kỳ quái thật, Hữu Tài ca, kí hiệu trận này với kí hiệu trận lần trước anh vẽ giống nhau như đúc mà, sao cái lần trước nổ tan tành, còn cái lần này lại không sao?

- Chuyện kia là ngoài ý muốn, có lẽ…
Mao Hữu Tài cười nói:
- Có lẽ là do Đan Lệ khởi động sai.
Đương nhiên Đồng Tiểu Như không tin tưởng lời giải thích của Mao Hữu Tài, sau lần đó nàng dựa vào kí hiệu trận do Mao Hữu Tài vẽ đã lén thử nghiệm qua, kết quả, vừa khởi động cũng bị nổ tan tành. Nhưng mà sự thật chính xác vạn phần đang phơi bày sờ sờ trước mắt, sao lại như thế được chứ?
- Có lẽ là… về mặt tài liệu phối chế có vấn đề!
Nàng trừng mắt nhìn hắn, trong cái đầu thông minh của nàng lại đang nghĩ một hướng khác:
- Nếu bây giờ ta cứ hỏi phương diện này, hắn nhất định tìm cách trả lời cho có lệ với ta, ta phải làm từ từ, tìm cách buộc hắn tự nói ra bí mật…Ừm, cứ như thế đi…
Mao Hữu Tài không biết rằng giờ phút này trong lòng Đồng Tiểu Như đang như quan tòa phán quyết hắn, nên vẫn thuận miệng hỏi:
- Tiểu Như, kì nghỉ đã đến rồi, sao cô còn chưa về nhà?
- Tôi muốn cùng mọi người đi du lịch vũ trụ mà, chúng ta là một tổ, hoạt động của tổ đương nhiên tôi phải tham gia.
Đồng Tiểu Như có chút khẩn trương.
Mao Hữu Tài lại có chút không thể tin những gì hắn nghe:
- Cô á? Đi cùng bọn ta à? Cưỡi con phi thuyền rách nát này sao?
Dựa vào thân phận Đồng Tiểu Như, nếu nàng muốn du lịch vũ trụ, Đồng gia nhất định phái ra hơn chục chiến thuyền cỡ lớn để bảo vệ, bây giờ lại đi trên Ong vò vẽ bự, định đùa à?
Biểu tình Đồng Tiểu Như càng ủy khuất, nhưng vẫn bình tĩnh dịu dàng:
- Hữu Tài ca, anh không muốn ta đi cùng sao? Từ nhỏ đến lớn, thật sự ta chưa từng được tự du hành vũ trụ mà, mỗi lần đều có cả một đại đội đi theo, căn bản không có tự do, anh mang tôi theo đi, tôi cam đoan sẽ không gây phiền phức cho anh đâu mà.
Mao Hữu Tài khó xử nói:
- Như vậy… Như thế này nhé, chỉ cần cha hoặc ông nội cô đồng ý, ta sẽ mang cô theo, nhưng ta cũng nói trước, ta sẽ tận lực bảo vệ an toàn cho cô, nhưng ta không cam đoan trăm phần trăm nhé, cô hiểu ý ta chứ?
Thế này Đồng Tiểu Như mới tươi cười trở lại:
- Tôi hiểu mà, bây giờ tôi đi thông báo cho ông nội hay tin.
Nhìn Đồng Tiểu Như nhanh nhẹn rút điện thoại di động, Mao Hữu Tài đột nhiên đại giác đại ngộ. Sở dĩ Đồng Tiểu Như đến nơi này làm học viên công binh, đó không phải do ông nội nàng đỏ mắt thèm thuồng ý nghĩa thâm sâu của kí hiệu trận nên phái nàng đến đây sao? Bây giờ còn đi xin ý kiến lão, không phải đang làm chuyện thừa sao?
Không lâu sau, huấn luyện viên Julius bước nhanh vào phòng học. Không phải thời gian giảng dạy ít khi lão đến đây, mà hôm nay là ngày cuối cùng của học kì, hắn lại xuất hiện ở đây nhất thời làm cho các học viên cảm thấy kì quái.
- Các người đều ở đây à, tốt quá, nghe nói các ngươi muốn làm một chuyến du lịch vũ trụ đúng không?
Julius hỏi thẳng vào vấn đề.
Mao Hữu Tài nói:
- Dạ đúng, huấn luyện viên, bọn em đã làm tốt công tác chuẩn bị, nếu không có gì bất ngờ, ngày mai bọn em sẽ lên đường.
Julius nói:
- Thật tiếc phải nói với các ngươi, kế hoạch của các ngươi chỉ sợ phải thay đổi một chút, ta vừa nhận được thông tri, hệ thống thông tin trên tinh cầu 74 đã bị sự cố nghiêm trọng, cần phái gấp một tiểu tổ đến sửa chữa khẩn cấp, lần này các ngươi đi du lịch vũ trụ là để hoàn thành nhiệm vụ này.

Căn cứ huấn luyện công binh thuộc quân đoàn Tinh Vân, tinh cầu 74 là căn cứ tiếp tế đầu tiên của quân đoàn Tinh Vân trong vũ trụ, trước mắt việc phái một tiểu tổ đến sửa chữa là trách nhiệm của tổ sửa chữa chiến địa khẩn cấp.
Tiêu Hướng buồn bực nói:
- Này lão Julius, căn cứ đó không phải không có công binh sao, tại sao còn bắt bọn ta phải đi?
Phác Văn Chính cũng u uất nói:
- Đúng thế, bây giờ bọn ta chỉ mới là học viên thôi, chưa phải công binh chính thức mà.
Julius nghiêm túc nói:
- Tuy rằng hiện giờ các ngươi còn là học viên công binh, nhưng các ngươi đều thống nhất dưới sự quản lí của quân đội tiên quốc, đều chịu sự quản thúc của luật quân sự, nếu các ngươi không đi, các ngươi sẽ bị bắt ra tòa án quân sự do tội chống lại quân lệnh, mặt khác, sau này các ngươi cũng không thể tìm được việc làm tại tiên quốc, quyền lợi các ngươi sẽ bị nhiều hạn chế, hiểu lời ta nói chưa?
Tiêu Hướng và Phác Văn Chính đồng loạt ngậm miệng. Đồng Tiểu Như suy nghĩ một chút nói:
- Huấn luyện viên, là ai hạ lệnh này vậy?
Julius nói:
- Ta cũng không biết, mệnh lệnh được đưa từ trên xuống chỗ ta, ta chỉ có thể chuyển cáo chi tiết đến các ngươi thôi, còn nữa, bởi vì tiểu Như là học viên mới chuyển đến, viện trưởng cho em quyền tự do lựa chọn, em có thể đi hoặc không đi.
Không cần phải nói rõ, chuyện này là vì thân phận đặc biệt của Đồng Tiểu Như nên phải ra sức chiếu cố. Tất cả mọi người đều tập trung vào Đồng Tiểu Như, chờ câu trả lời của nàng. Mọi người đều đoán nàng sẽ chọn không đi.
Đồng Tiểu Như trầm mặc một chút, câu trả lời vượt ngoài mọi suy đoán:
- Em là một thành viên của tổ, em muốn tham gia nhiệm vụ sửa chữa khẩn cấp lần này.
Julius vẫn nghiêm túc nói:
- Tiểu Như, em nên suy nghĩ kĩ, nhiệm vụ lần này có những nguy hiểm nhất định.
- Huấn luyện viên, em suy nghĩ kĩ rồi, em không muốn vì thân phận em mà được chiếu cố đặc biệt, ở đây, em là những thành viên khác đều giống nhau, đều là học viên công binh bình thường.
Nét mặt các thành viên trong tổ truy không biến hóa nhiều, nhưng cách nói của Đồng Tiểu Như đã làm bọn họ rất cao hứng, ngay cả đối thủ một mất một còn là Đan Lệ cũng không ngoại lệ.
Trên mặt Julius lộ nụ cười tươi khó có:
- Được rồi, ta sẽ đem quyết định của em thông báo với viện trưởng, các ngươi lập tức chuẩn bị, cần vật tư gì cứ đến hậu cần.
Nói tới đây, Julius quay qua Mao Hữu Tài nói:
- Mao Hữu Tài, bây giờ ta phân công ngươi làm tổ trưởng cho hành động lần này, ngươi phụ trách chỉ huy các tổ viên chấp hành nhiệm vụ, mặt khác, nhiệm vụ lần này không cung cấp phi thuyền, viên trưởng muốn trưng dụng phi thuyền của ngươi, đương nhiên có tiền thuê, ngoài ra cũng sẽ cung cấp cho ngươi tinh thể năng lượng cho động cơ.