Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ)

Chương 1: Gả cho ác quỷ (1)



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Âm hôn, còn được gọi là minh hôn, quỷ hôn, nếu người chết kết hôn với người chết sẽ chôn chung hợp táng; nếu người sống kết hôn với người chết, từ đó về sau là vợ chồng, được coi là nửa người âm phủ.

“Anh cần phải suy xét rõ ràng, kí vào thiệp đỏ và xanh lá cây [1], định ra việc hôn nhân, qua văn định [2], muốn đổi ý sẽ khó lắm.”

[1] Nhà trai gửi một tấm thiệp đỏ (hồng thϊế͙p͙) sang nhà gái xin cưới, nếu nhà gái đồng ý sẽ ký vào một tấm thiệp màu xanh lá cây (lục thϊế͙p͙) gửi lại bên nhà trai. Bởi vậy, sau này khi các đôi vợ chồng gà cãi nhau, người vợ thường nói ‘tôi có thiệp đỏ và xanh lá cây’ để đàn áp chồng. (tôi tra trêи baike, dịch được bập bẹ vài chữ, không biết đã đúng nghĩa chưa)

[2] Qua văn định: là lúc “Nạp cát” sau khi bói toán được đến điềm lành thì định ra hôn ước.

“Đây là tiểu lễ nghị thân và sính lễ, ban đêm sẽ được nâng từ trong núi sâu ra đặt trước cổng lớn dinh thự Trâu thị. 64 lễ…… toàn là hàng đặc chế theo tiêu chuẩn cao nhất ‘gã’ rất coi trọng anh. Nhưng một khi đã đồng ý, sau này anh chính là vợ của ‘gã’, sống là người của ‘gã’, chết rồi phải chôn chung hợp táng vĩnh viễn không thể thoát khỏi ‘gã’. Cho dù có là cao nhân phương nào cũng không giúp được anh đâu.”

“Haiz, tôi cũng đã hết lời, cuối cùng tôi thay mặt Trâu thị xin lỗi anh. Một ngày nào đó anh hối hận, cứ tới tìm tôi, cả nhà Trâu thị tôi sẽ dồn toàn lực tương trợ.”

Trêи mặt ông cụ ngoài bảy mươi tiên phong đạo cốt lại đầy sầu bi áy náy, gặng khuyên mãi nhưng vẫn không thấy hắn thay đổi chủ ý, đành phải chấp nhận kí tên lên tờ hôn khế đỏ xanh, rời khỏi phòng rồi bảo con cháu toàn tộc chuẩn bị làm một đám cưới ma.

Một đám cưới giữa người sống và ác quỷ.

Đại trạch Trâu thị ẩn mình giữa núi sâu rừng già, nếu đặt ở bên ngoài e rằng đã trở thành khu du lịch thắng cảnh, chính phủ tuyệt đối không cho phép một thị tộc tùy tiện cư trú ở đây, lãng phí phong cảnh của đại trạch. Nhưng tộc nhân Trâu thị nào phải người thường, đại trạch Trâu thị không phải người có duyên sẽ không vào được.

Ngắn ngủn mấy ngày, đại trạch Trâu thị bị luân hãm bởi sắc đỏ và trắng. Vải bố màu trắng và vải lụa màu đỏ chia nhau một nửa giang sơn, chiếm cứ cả tòa đại trạch, lọt vào trong tầm mắt là cả một cảnh tượng quỷ dị như vậy đấy.

Âm hôn là việc hiếu hỉ (ma chay và cưới xin), bởi vậy chỗ nào cũng đỏ đỏ trắng trắng, lụa bố mỗi thứ treo một nửa, đồ ăn bánh trái, quần áo trang sức, một nửa là thật một nửa là giấy trát(giấy làm đồ vàng mã). Bái đường thành thân lại làm lúc nửa đêm đại hung khi âm khí thịnh nhất, cỗ kiệu nghênh đón tân nương màu đỏ rực rỡ, nhạc đám cưới đơn điệu tấu vang giữa nơi rừng sâu. Bên ngoài một mảnh tĩnh mịch, chỉ có tiếng kèn xô-na cao vút vang dội.

Trong bóng đêm, ánh trăng lạnh buốt, tất cả vật còn sống đều mai danh ẩn tích. Trong đội ngũ đón dâu một nửa mặc đồ trắng, nửa còn lại mặc đồ đỏ, đây là hồng bạch song sát, vốn là ác sát, gặp là chết ngay, giờ phút này lại bị coi thành đội ngũ rước dâu.

Trong đội ngũ không có một ai là người sống, người nâng kiệu đều làm bằng giấy trát, vàng mã rải đầy đường, cái đám khua chiêng gõ trống thổi kèn xô-na nhảy nhảy giữa rừng cây, có đứa bay lên tận ngọn cây. Chúng nó định tạo ra một bầu không khí náo nhiệt, song từ đầu đến đuôi lại chẳng nói ra nửa câu nào.

Kế tiếp là bái đường thành thân, ba quỳ chín lạy sáu dập đầu thăng bái, tuần hoàn theo lễ nghi cổ xưa nghiêm cẩn nhất, cuối cùng đó là vào động phòng.

…………

Sáng sớm trong căn phòng ngủ lấp ló ánh đèn mờ mờ, màn lụa mỏng rũ xuống mặt đất. Trêи giường rộng gối êm, trong chiếc chăn bông tơ tằm, có một người chìm sâu vào cơn ác mộng vô biên.

Bùi Hồi nằm trêи giường lăn qua lộn lại ngủ không yên, trêи trán chảy ra mồ hôi lạnh hoảng sợ bất an vì bị dọa. Hắn cắn môi, hai tay đang buông thõng bỗng nhiên nắm chặt lấy gối đầu, trong miệng phát ra tiếng ngâm nhẹ suyễn, như đang thống khổ, như đang vui thích.

…………

Hai cây nến long phụng [3] to bằng cánh tay em bé đang chảy xuống từng giọt từng giọt sáp, dưới đáy giá cắm nến chồng chất một đống sáp đặc quánh. Ánh nến lấp lánh mờ tỏ, cả phòng cưới đều được trang trí bằng màu đỏ, lóa mắt đến cực điểm.

[3] Nến long phụng:Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ) - Chương 1: Gả cho ác quỷ (1)

Vào giờ phút này rốt cuộc Bùi Hồi cảm thấy sợ hãi, ngón tay siết chặt lấy dải lụa đỏ [4], khớp xương ngón tay dùng sức đến mức trắng bợt. Cả người hắn đều đang run rẩy, lòng khẩn trương đến độ trái tim sắp nhảy lên cổ họng ngồi, cuối cùng vẫn không ngồi im được, ‘bịch ’ một tiếng đứng lên đi đến cửa.

[4] Dải lụa đỏ là dải lụa tân lang tân nương mỗi người cầm một bên, hành động này gọi là khiên hồng.Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ) - Chương 1: Gả cho ác quỷ (1)

Đầu ngón tay mới vừa chạm đến cánh cửa đã nghe thấy tiếng bước chân, hắn như bừng tỉnh vội vàng chạy về ngồi ngay ngắn ở trêи giường, mười ngón tay đan vào nhau. Hai tròng mắt rũ xuống, khẩn trương sợ hãi đến nỗi không dám ngẩng đầu nhìn.

Dưới mi mắt xuất hiện một đôi giày màu đen, trêи mặt giày thêu ám văn khó thấy rõ. Tiếp sau đó là hôn phục màu đỏ rực, áo khoác lụa mỏng, long trọng mà không mất vẻ phiêu dật.

Hôn phục của y là màu đỏ tươi, còn hôn phục của Bùi Hồi là màu xanh đậm, quả là trai thanh gái lịch. Chẳng qua hắn thân là nam nhi, dù có mặc áo cưới màu đỏ rực, ngoại trừ khác biệt về kϊƈɦ cỡ màu sắc, thì kiểu dáng chẳng khác gì của người đàn ông trước mắt này.

Người đàn ông đó dừng lại trước mặt, Bùi Hồi nhìn thẳng cũng chỉ có thể nhìn thấy bụng của y. Tay trái của người đàn ông đặt trước bụng, màu da trêи cánh tay lộ ra vẻ tái nhợt bệnh trạng, mười ngón thon dài hữu lực, móng tay không phải màu hồng phấn khỏe mạnh.

Tiếng kèn xô na, tiếng trống bên ngoài đã ngừng từ lúc nào, không một tiếng động, tĩnh mịch đến độ làm người hoảng hốt.

Tất cả mọi chuyện đều giúp Bùi Hồi ý thức rõ ràng một việc, hắn đã kết đôi với người cõi âm. Hắn và một người đàn ông, một con ác quỷ kết hôn. Bái đường thành thân, thiên địa chứng giám, cùng sinh cùng tử, không thể đổi ý.

Bùi Hồi đột nhiên hối hận trong nháy mắt, hắn muốn đổi ý. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đối diện với người đàn ông trước mắt này, sau đó trố mắt nhìn.

Người đàn ông đối diện mặc hôn phục màu đỏ rực rỡ, màu da toàn thân tái nhợt đầy bệnh trạng, dưới ánh nến rạng rỡ lại yêu mị quá. Lại nhìn kỹ, hóa ra là ảo giác. Tướng mạo rõ ràng văn nhã nho nhã, khí chất ôn nhuận như ngọc, sao dưới hôn phục đỏ tươi và ánh nến lấp lóe lại có nhan sắc yêu dã thế.

Gã nam trầm mặc không nói, bình tĩnh ngóng nhìn Bùi Hồi, vốn dĩ không giống hình tượng ác quỷ trong miệng tộc nhân Trâu thị. Đúng là dáng vẻ này đã mê hoặc Bùi Hồi, vì thế hắn rất thiên chân muốn thương lượng với con ác quỷ đã lạy thiên địa trở thành trượng phu của hắn này.

Hắn nói hắn đổi ý, muốn chối bỏ cuộc hôn nhân này. Cho dù đã lạy thiên địa, bái cao đường cũng không tính, bởi vì thiên địa chỉ thừa nhận sự kết hợp âm dương, hơn nữa Bùi Hồi hắn mẹ đã chết, cha vứt bỏ. [đoạn này nghĩa là: đã lạy thiên địa nhưng thiên địa chỉ thừa nhận âm dương, cò BH và quỷ ca đều là nam, là dương nên không được thừa nhận; đã bái cao đường tức là lạy cha mẹ nhưng BH không có cha mẹ nên không được tính là đã lạy trưởng bối.]

Cho nên đều không tính.

Hắn nói nếu ác quỷ giúp hắn đoạt được gia nghiệp, hắn nhất định sẽ thay ác quỷ nắn kim thân, tạo thần miếu [5], ngày ngày thành kính cung phụng, giúp ác quỷ sớm ngày đầu thai vào nhà phú quý.

[5] Nắn kim thân: để ma quỷ có cơ thể tức nơi trú ngụ, không còn phải vất vưởng nữa; Tạo thần miếu: để ma quỷ có thể hưởng hương khói nhân gian.

Bùi Hồi từ nhỏ đã được mẹ phù hộ, sau khi mẹ qua đời thì có ông ngoại, cậu nhỏ bảo vệ hắn, sủng hắn đến vô cùng thiên chân. Cho dù gặp biến động lớn, thể xác và tinh thần bị thương, giờ phút này vẫn thao thao bất tuyệt thương lượng, nghiễm nhiên coi người đàn ông đó là người tốt, hơi đắn đo một chút đã muốn đổi ý.

Hắn lại không chú ý tới con ác quỷ trước mắt này chỉ khoác một tấm da người tuấn tú vô hại ra để lừa gạt chàng vợ nhỏ mới thành hôn của nó mà thôi, ác quỷ vốn không thèm để ý đến lời hắn nói, chỉ nhìn chằm chằm vào bờ môi đỏ đang hé mở để lải nhải đó. Nhìn như bất động thanh sắc, kỳ thật sắc ɖu͙ƈ đã chậm rãi nhuộm kín hai mắt.

Gã nam vươn tay nhẹ vỗ về gương mặt Bùi Hồi đang nói thao thao bất tuyệt lập tức bị nghẹn lại, như con sông dâng nước qua đê đột nhiên mất phương hướng. Y chỉ vén lọn tóc hơi dài bên má Bùi Hồi ra sau vành tai, thở dài nhẹ giọng nói: “Tóc ngắn quá.”

Bùi Hồi nhịn xuống xúc động muốn lui về sau, đã hơn hai tháng rồi hắn không đi cắt tóc. So sánh với đầu tóc của những người khác, rõ ràng là dài hơn nhiều. Thế nhưng tộc nhân Trâu thị lại theo cổ lễ, ngay cả đàn ông cũng để tóc dài.

Người đàn ông trước mắt cũng chẳng ngoại lệ, tóc dài đến eo, rất dày, chất tóc đen bóng nhu thuận, đẹp hơn tất cả những bộ tóc mà Bùi Hồi đã từng nhìn thấy suốt hai mươi năm qua. Trâu tộc trưởng từng nói, ác quỷ kết hôn với hắn đã sống hơn một ngàn năm.

Y khoác túi da trẻ tuổi vô hại, kỳ thật đã là lão quỷ ngàn năm.

Người đàn ông xoay người rót hai chén rượu, nhét vào tay Bùi Hồi một chén rượu trong đó, dịu dàng nhưng không cho phép từ chối: “Cùng uống rượu hợp cẩn.”

Bùi Hồi mơ mơ màng màng uống xong, một ly đã gục. Hắn túm tay áo của ác quỷ nấc một cái nói: “…… Tôi, tôi tên Bùi Hồi, ‘tỉ ỷ vân nhật, bùi hồi phong nguyệt’ [6]. Ngài ——”

[6] Nguyên văn: ‘徙倚云日,裴回风月’ Dịch nghĩa: di chuyển ngược chiều mây, trở về với gió trăng.

Hắn say mắt lờ đờ mơ mơ màng màng, cả người toát lên sự trì độn cù lần. Bắt lấy ống tay áo nói một đoạn rất dài không đầu không đuôi, thoắng cái đã lạc đề, hắn nói: “Chúng ta kết bái đi, không kết hôn nữa. Được không? À, à đúng, ngài lớn tôi rất nhiều, tôi bái ngài làm trưởng bối, cung phụng ngài, được chưa?”

Ác quỷ cười khẽ, nâng khuôn mặt đang cúi xuống của Bùi Hồi lên, áp hắn lên trêи giường. Trêи giường là chăn gấm màu đỏ rực, trêи chăn gấm thêu đồ án hoa khai phú quý [7]. Mẫu đơn ung dung vũ mị vây lấy nhau, Bùi Hồi nằm trêи khóm hoa, sắc đỏ càng tôn lên màu da phá lệ trắng nõn của hắn.

[7] Hoa khai phú quý:Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ) - Chương 1: Gả cho ác quỷ (1)

“Tạ Tích, ta tên Tạ Tích. Nhớ kỹ, ta là trượng phu của em, Tạ Tích là trượng phu của Bùi Hồi.”

Ác quỷ nằm trêи người Bùi Hồi, nỉ non bên tai hắn những lời này. Y nói rất nhiều lần, cụ thể bao nhiêu lần, Bùi Hồi không biết.

Hắn vốn không có biện pháp tính toán, cả đêm đều khóc thút thít như mất lý trí, thét chói tai, trầm luân, trong đầu chỉ quẩn quanh câu nói đó. Câu nói ấy như khắc sâu vào trong xương cốt, thế cho nên sau này dù ba lần bốn lượt lại trăm phương ngàn kế muốn thoát khỏi Tạ Tích, mỗi lần nhìn thấy y lại run sợ nhũn cả chân.

Ánh nến loang lổ, bóng người xuyên thấu qua lớp màn màu đỏ rực chiếu lên trêи mặt tường, tầng ảnh giao điệp, Vân Tiêu nhập cửu thiên. Vân Tiêu thấy Thanh Loan, loan minh đề khóc mà thấy ráng màu vạn trượng (?).

Trêи tấm màn màu đỏ rực là đồ án thêu uyên ương hí thủy [8] mạ vàng, dáng vẻ cọ cổ ân ái rất là sinh động. Gió thổi ảnh động, từng gợn sóng nước trêи màn như đang sống dậy, rung động rất nhỏ, khuếch tán bốn phía.

[8] Uyên ương hí thủy:Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ) - Chương 1: Gả cho ác quỷ (1)

Ánh trăng lạnh lẽo, cỏ cây vô tình. Đêm dài miên man, cá nước thân mật, cổ hai con uyên ương như đan vào nhau.

…………

Bùi Hồi đột nhiên bừng tỉnh, chỗ đai buộc tóc là một mảng mồ hôi lạnh, phần lưng ướt đẫm một khoảng lớn. Hắn thở phì phò, tùy tay cầm lấy ly nước đặt trêи bàn nhỏ cạnh đầu giường ngửa đầu uống một ngụm lớn. Nước đun sôi để nguội lạnh lẽo tràn xuống cổ họng, đầu óc cũng thanh tỉnh. Đặt ly nước để lại chỗ cũ, mở di động ra thì thấy: 3:20.

Kế tiếp cũng không ngủ được, Bùi Hồi dứt khoát đứng dậy, thời điểm xốc chăn lên phát hiện hạ thân ướt ướt dính dính. Thò tay sờ xuống, sắc mặt âm tình bất định, biểu cảm thay đổi nhiều lần cuối cùng biến thành bình tĩnh. Rủa thầm một tiếng rồi xuống giường bước vào phòng tắm, xả một bồn nước ấm, cởi áo ngủ ném qυầи ɭót nằm trong bồn tắm, tiếng hát chậm rãi phát ra từ radio giúp thư hoãn thần kinh khẩn trương.

Cánh tay dính bọt nước của Bùi Hồi dựa lên trêи bồn tắm bằng sứ trắng, ngón trỏ thon dài nhẹ nhàng gõ theo tiết tấu giai điệu, cùng với gõ, không tự giác hừ ra vài tiếng. Trong phòng tắm tràn ngập hơi nước, mặt gương sạch sẽ nhiễm tầng sương trắng, mơ hồ có thể thấy được một cái bóng đen trêи mặt gương.

Cái bóng đen lẳng lặng nhìn chăm chú vào Bùi Hồi trong bồn tắm, khi người ấy mở mắt ra tìm điều khiển từ xa đổi một bài hát khác thì bỗng nhiên biến mất.

“Hở?” Bùi Hồi như có sở giác, ngẩng đầu nhìn qua, trống không. Lại thả lỏng tâm tình cảnh giác, một lần nữa chọn một bài hát trữ tình. Đến khi lòng bàn tay vì nghịch nước quá lâu mà nhăn nheo mới đứng dậy, cả người trắng nõn hồng hào, run một cái, bước ra khỏi bồn tắm.

Khoác chiếc áo ngủ đặt một bên lên trêи vai, xoay người đưa lưng về phía mặt gương. Hơi nước trêи mặt gương ngưng tụ thành giọt nước lăn xuống dưới, trở nên rõ ràng không ít. Cái bóng đen kia lại xuất hiện lần thứ hai, đứng ở phía sau Bùi Hồi, cao hơn hắn một cái đầu, vươn hai tay ôm lấy Bùi Hồi, rất là thân mật.

Bóng đen hôn nhẹ lên vị trí lõa lồ nơi bả vai hắn, còn Bùi Hồi chỉ cảm thấy hơi lạnh, cũng không nhận thấy điều khác thường.

Bùi Hồi thắt chặt đai áo ngủ lại, lấy ra một bình rượu vang đỏ trong tủ rượu, bật nút rót ra một ly. Đi đến trước ô cửa sổ sát đất nhìn ngọn đèn đường phía xa xăm, đêm khuya thanh vắng, rất nhiều chuyện cũ bỗng nổi lên trong lòng.

Đặc biệt là khi vừa phát tiết xong, thần kinh được thư thả, lại uống thêm chút rượu, khiến hắn không tự chủ được sa vào trong hồi ức.

Bùi Hồi sinh ra trong nhà đại phú đại quý, gia thế của cha mẹ là nhất đẳng. Tuy rằng cha tương đối lạnh nhạt với gia đình cũng chẳng bao giờ thương tiếc thằng con trai là hắn này, nhưng ông nội và mẹ lại phá lệ yêu chiều hắn, năm Bùi Hồi mười ba tuổi ông nội và mẹ lần lượt qua đời.

Cha Bùi Hồi Bùi Nhược Thanh sau khi vợ qua đồi, bèn mang đàn bà và hai đứa con trai gái về nhà. Bùi Hồi từ lâu đã có suy đoán, do Bùi Nhược Thanh luôn luôn lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, không cho sắc mặt tốt, quan hệ với mẹ cũng rất lãnh đạm.

Việc trong dự khiến nên cũng không làm hắn khổ sở mất khống chế.

Nếu còn là một đứa bé, có lẽ Bùi Hồi sẽ có điều chờ đợi ở cha, nhưng đến khi hắn mười ba tuổi, đừng nói chờ đợi, ngay cả cảm tình cũng không có.

Loại người như Bùi Hồi, nói hắn mềm lòng trọng tình nghĩa thì có khi trái tim hắn còn địa lãnh ngạnh hơn sắt đá. Người tốt với hắn, dù chỉ một chút hắn cũng thích, kẻ không tốt với hắn, dù có là người thân cùng huyết thống thì trong mắt hắn chẳng khác gì tên ăn xin ngoài đường.

Ông trời thật sự rất bất công.

Bùi Nhược Thanh mang vợ con bên ngoài về nhà, Bùi Hồi đã được ông ngoại nuôi đến thành niên. Sau khi thành niên xuất ngoại du học ba năm, trở về vào công ty rèn luyện không đến nửa năm, phanh xe bị người ta đụng tay đụng chân lao xuống vách núi. May mắn không chết lại bị người đuổi giết, trêи đường về biết được người hại hắn không thoát khỏi liên hệ với hai đứa con trai gái của Bùi Nhược Thanh.

Trong quá trình đào vong Bùi Hồi vào nhầm cổ trạch của Trâu thị tọa lạc giữa núi sâu rừng già, biết được bộ tộc Trâu thị là hậu nhân của âm dương học giả Trâu Diễn [9] trứ danh thời Xuân Thu Chiến Quốc.

[9] Trâu Diễn (tiếng Trung: 鄒衍, 305-240 TCN). Ông là người thời Xuân Thu, là nhà tư tưởng đại diện âm dương (hay âm dương gia) trong kỷ nguyên Chư Tử Bách Gia. Là một học giả nổi tiếng. Người khởi xướng nên thuyết ngũ hành, âm dương.

Bộ tộc Trâu thị thân là truyền nhân của âm dương học giả, lưu thủ ở cổ trạch để trấn áp ác quỷ. Đó là con đệ nhất ác quỷ trong thiên địa, năm đó bị tổ tiên Trâu Diễn trấn áp dưới cổ trạch. Thời điểm Bùi Hồi xông vào cổ trạch của Trâu thị đúng lúc phong ấn bị tổn hại, ác quỷ muốn đại khai sát giới. Tộc trưởng Trâu thị giao dịch với ác quỷ, đối phương muốn một tân nương.

Nhưng người được chọn làm tân nương cần phải tự mình xông vào dinh thự Trâu thị, mà dinh thự Trâu thị không phải người có duyên sẽ không vào được.

Tộc nhân Trâu thị cảm thấy tuyệt vọng, cho rằng ác quỷ đang trêu chọc bọn họ, đưa ra một điều kiện không thể hoàn thành. Ngoài dự đoán lúc này, Bùi Hồi xông vào. Vì cứu tộc nhân, cũng để bình ổn ác quỷ, tộc trưởng chịu đựng sự khiển trách từ lương tâm, ra mặt gặng khuyên Bùi Hồi.

Bùi Hồi không chịu đáp ứng, tộc trưởng tính ra hắn có một tử kiếp (kiếp số phải chết). Chỉ khi thành hôn với ác quỷ mới có thể giúp hắn vượt qua tử kiếp. Bùi Hồi còn muốn kế thừa gia nghiệp mà mẹ hao phí tâm lực xây dựng lên, cho nên đồng ý.

Vào đên thành hôn đó, Bùi Hồi bị làm đến ngất xỉu, sau khi tỉnh lại liền chạy đến nhà cậu (em trai mẹ) ở. Nếu không phải dấu vết trêи người đậm đến mức phải đợi mấy ngày sau mới biến mất, Bùi Hồi sẽ cho rằng chuyện mình kết âm hôn với ác quỷ là một cơn ác mộng.

Trở về một tháng, tài khoản của Bùi Hồi đột nhiên nhiều ra một khoản tiền kếch xù tra không rõ nguồn gốc, cuồn cuộn không ngừng, đủ để hắn có thể tận tình tiêu xài. Nhưng trừ phi vạn bất đắc dĩ, Bùi Hồi không muốn chạm vào số tiền này, thậm chí còn mở một tài khoản ngân hàng khác.

Sâu trong nội tâm, hắn vẫn rất kiêng kị con ác quỷ đó.

Kinh koong —— tiếng chuông cửa vang lên.

Bùi Hồi kinh ngạc không ngờ nửa đêm rồi còn có người tới cửa, đi ngang qua phòng khách mở thiết bị theo dõi ra xem, nhận ra là một người lạ. Mặc áo đen, đội mũ lưỡi trai màu đen, trong tay cầm một hộp bưu phẩm chuyển phát nhanh.

“Ai?”

“Chuyển phát nhanh.”

Bùi Hồi dạo này đâu có lên mạng mua sắm, hắn không muốn mở cửa nên nói: “Nhầm địa chỉ rồi.” Nói xong vừa xoay người một cái đã nghe thấy tiếng chuông cửa chói tai.

“Không gửi nhầm đâu, chuyển phát nhanh cho anh, xin hãy ra nhận.”

Tiếng thúc giục liên tục không ngừng khiến Bùi Hồi đau đầu, mấy người Bùi Nhược Thanh không biết chỗ hắn ở cho nên người bên ngoài không phải do họ phái đến đâu nhỉ. Bùi Hồi cầm gậy bóng chày để ra sau người, hé mở cửa nhìn ra bên ngoài.

Nhân viên chuyển phát nhanh đứng bên ngoài cúi đầu xuống, thấy cửa mở ra cũng chỉ nâng thùng các tông chừng 40cm trong tay lên: “Chuyển phát nhanh cho anh, mời ký nhận.”

Bùi Hồi đánh giá gã một lúc lâu, cứ cảm thấy quái dị nhưng không biết quái dị chỗ nào, ký nhận chuyển phát nhanh rồi nhanh chóng đóng cửa. Lắc lắc cái hộp được chuyển phát nhanh song không nghe thấy bên trong có động tĩnh gì, suy nghĩ một lát mới tìm một con dao nhỏ rọc mở hộp, bên trong còn một chiếc hộp bằng gỗ tử đàn [10]. Cái nắp bên trêи đẩy nhẹ một cái là có thể mở ra, lọt vào mắt là một tấm tơ lụa màu vàng kim, sau đó là một khối gỗ màu đen.

[10] Gỗ Tử Đàn là một trong những loại gỗ quý trêи Trái Đất. Tử Đàn được mệnh danh là vua của các loài gỗ. Người ta còn gọi là gỗ đàn hương đỏ, được phân bố chủ yếu ở Ấn độ, Indonesia, Nam phi.

Đột nhiên đẩy nắp ra, đồ vật trong hộp lộ ra trước mắt, chình ình một tấm bài vị người chết!

Tiên phu [11] Tạ Tích…… Tạ Tích?!

[11] Tiên phu = chồng đã chết.

“Tạ Tích, ta tên Tạ Tích. Nhớ kỹ, ta là trượng phu của em, Tạ Tích là trượng phu của Bùi Hồi.”

Bùi Hồi hoa dung thất sắc, biểu tình hoảng sợ trừng mắt nhìn tấm bài vị người chết trong hộp gỗ tử đàn, cảm thấy không rét mà run.

Hết chương 1

Lăng: Ồ w Ố, tôi thề là tôi không biết xưng hô chương này như thế nào luôn, thôi đành nửa nạc nửa mỡ, nửa cổ trang nửa hiện đại vậy.

Ps: tôi đã chết đứ đừ vì đống chú thích.

Ps 2: nửa đêm làm truyện linh thần dị quái, toi cũng phục toi thiệt.