Cả Nhà Đều Là Dân Xuyên Không, Mỗi Tôi Dân Bản Xứ

Chương 6: Cuộc sống



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bữa cơm tối nhà Tiểu Đào Tử, khá là phong phú.

Thường Hỉ tự tay xuống bếp, Tiểu Đào Tử xách ghế ngồi ngay cửa, chăm chú nhìn mẹ nấu ăn.

Với Thường Hỉ, thì việc nấu các món ăn thường ngày thật vô cùng dễ dàng, chị trở rau hẹ, sau đó lại thêm trứng vào xào cùng, mùi hương hấp dẫn lập tức bay lên.

Tiểu Đào Tử hít hít mũi, gương mặt hồng hào rướn về trước, nuốt nước miếng một cái thật to.

Lúc này, Thường Hỉ đã bày biện lên khay, chị lấy ra năm cái đĩa, chia rau hẹ xào trứng ra mỗi đĩa. Một nồi lớn rau hẹ trong chớp mắt vơi đi. Dù có vẻ ít, nhưng cũng chiếm một phần tư cái đĩa. Nếu ở nhà người khác, thì như này đã là rất nhiều.

Bày xong rau hẹ, chị lại gắp thêm một ít cải trắng ngâm cay, để vào từng đĩa.

Tiểu Đào Tử thấy mẹ làm xong, nhanh chóng đứng dậy, lảnh lót nói: “Mẹ ơi, để con giúp mẹ nhé.”

Thường Hỉ mỉm cười: “Được chứ.”

Chị đưa mắt nhìn quanh một cái, gọi: “Nhu Nhu, Tuyết Lâm, ăn cơm thôi.”

“Dạ!” giọng Nhu Nhu vô cùng phấn chấn.

Cô bé nhanh chóng từ cửa sau vào nhà, nói: “Con đây ạ.”

Một nhà năm miệng, nhanh chóng tề tựu, ăn cơm mà không tích cực, thì rõ ràng là tư tưởng có vấn đề.

Vẫn may là, nhà bọn họ, trừ những món ninh hầm, thì đều ăn riêng, mỗi người một phần, nên không có chuyện tranh đoạt nhau, hay ăn như hổ đói. Gia đình nông thôn, nên cũng không có chuyện ăn không nói ngủ không nói. Hứa Lão Tam cúi đầu uống cháo, lại gắp một đũa rau hẹ xào trứng, rồi lấm lét như ăn trộm liếc nhìn đĩa của những người khác, khẽ thầm thì: “Sao anh cứ có cảm giác đĩa của mọi người nhiều hơn của anh vậy.”

Thường Hỉ cười lạnh lùng, nói: “Sao hả? Tôi chia mà còn có thể chia sai sao? Nếu không phải hôm nay thấy anh đi lấy mật ong cho bọn nhỏ, thì anh cho là tối nay anh sẽ được chia đến từng này à?”

Chị đặc biệt nhìn chăm chú vào tên tiểu bạch kiểm ăn bám trước mặt, nói: “Anh vẫn không xứng ăn cơm đâu.”

Hứa Lão Tam rụt cổ, yên tĩnh ngay lập tức.

Nhớ năm đó, anh đây nhất ngôn cửu đỉnh cỡ nào kia chứ!

Nếu như trước kia lúc chưa đến đây…. Nghĩ đến đây, Hứa Lão Tam lại tiếp tục yên lặng rụt cổ.

Đừng nhìn anh cứ suốt ngày hoài niệm ngày trước, ngoài miệng lải nhải không ngừng, nhưng nói thật, anh cũng không phải loại ngu xuẩn, trong lòng vẫn luôn rất rõ ràng. Cho dù sau này có cơ hội về lại, anh cũng kiên quyết không trở về đâu.

Thà làm chó thời bình còn hơn làm người thời loạn.

Chính là đạo lý như vậy đấy.

Hoàng thành đã phá, xem như không bị thằng em khốn nạn trời đánh của anh đầu độc, thì cơ hội sống còn của bọn họ cũng không cao. Vợ con anh ít ra ngoài nên không hiểu biết bao nhiêu, chứ anh, thường xuyên bạn bè chè chén bên ngoài, nên nghe qua rất nhiều những chuyện thảm thiết kinh hồn.

Cho nên, lải nhải cũng chỉ là lải nhải mà thôi.

Anh vẫn luôn cầu thần bái phật, bản thân có thể luôn luôn ở lại thời đại này.

Tủi thân một chút, cực khổ một chút, cũng chẳng sao!

Anh không muốn chết!

Nghĩ đến đây, Hứa Lão Tam lại yên lặng gắp một miếng trứng gà, ôi, thật là thơm!

“Con trai, trưa nay ở nhà chú Kiến Nghĩa ăn gì vậy?” Hứa Lão Tam vừa nhai vừa hỏi.

“Bánh tam hợp rau cải.” Tuyết Lâm uống xong ngụm cháo cuối cùng, rồi nói: “Chú Kiến Nghĩa cũng cho con thêm chút đồ.”

Tiểu Đào gật đầu, giơ tay lên: “Bé biết nè! Là đậu phộng ạ.”

Tuyết Lâm cười híp mắt: “Đào Đào đoán đúng rồi!”

Tiểu Đào nghênh gương mặt nhỏ lên chờ được khen: “Con không có ăn vụng trước đâu đó mẹ!”

Nói đến đây, cô nhóc gác đũa xuống, xuống giọng, chọc chọc ngón tay nói khẽ: “Nhưng con lại uống mật ong trước mất rồi.”

Thường Hỉ yêu thương xoa đầu con gái nhỏ, nói: “Đào Đào uống trước một chút cũng không sao. Vậy, nước mật ong có ngọt không con?”

Nhắc đến món này, cô nhóc nhỏ lập tức cười tươi: “Vô cùng ngọt luôn ạ!”

“Vậy chỉ để dành cho Tiểu Đào Tử uống thôi nhé!”

Tiểu Đào Tử lập tức nghiêm túc lắc đầu, rồi nghiêm túc đáp: “Không được đâu, con không thể uống một mình, chúng ta là người một nhà mà, người một nhà là phải chia sẻ với nhau.”

Cô nhóc nắm chặt tay anh, rồi nắm chặt tay chị, nói: “Chúng ta đều uống.”

Lại nói to: “Cũng cho ba mẹ nữa!”

Thường Hỉ cong cao khóe môi, trong lòng vô cùng dễ chịu, mặc dù cha mẹ không thể cậy nhờ, và mặc dù tên đàn ông cũng chẳng thể nhờ cậy. Nhưng các con của chị, đều là những đứa trẻ vô cùng tốt. Chị mỉm cười nói: “Lát nữa mẹ pha cho mỗi người một bát mật ong nhé.”

“Dạ!” Ai cũng không từ chối.

Rốt cuộc cả nhà Tiểu Đào Tử cũng cơm nước xong, bím tóc rối bù đong đưa hỏi: “Chị ơi, chiều nay chị đi đâu vậy?”

Hứa Nhu Nhu: “Chị đi hái cây tể thái.”

Tiểu Đào Tử lập tức nói: “Nhưng mà cây tể thái giờ có ăn được đâu!”

Mặc dù ở nhà rất được cưng chìu, nhưng ở thời này, không có đứa trẻ nào chỉ biết mãi chơi, không làm gì cả. Trẻ con nhà giàu có điều kiện tốt, thì đầu xuân cũng sẽ đi hái rau, bổ sung thêm đồ ăn cho gia đình, tiết kiệm được một chút lương thực và rau quả.

Nên Tiểu Đào Tử cũng không ngoại lệ, vào đầu xuân, thì cô bé và nhóm bạn đều cùng nhau đi hái rau. Đương nhiên cô bé cũng biết, cây tể thái lúc này đã già lắm rồi, không thể ăn được nữa.

Cô nhóc nhỏ kéo kéo tay áo của chị, nói: “Không ăn được đâu.”

Hứa Nhu Nhu: “Không phải để ăn, là Tiểu Lâm Tử muốn làm xà phòng.”

Cô bé sợ em gái không biết, nên nói thêm: “Là xà phòng mà em dùng để tắm ấy.”

Tiểu Đào Tử lập tức hiểu ra, ồ một tiếng, nũng nịu nói: “Vậy để em giúp với, em lớn rồi, có thể giúp được nhé.”

Tuyết Lâm cười nói: “Cái này không được, em vẫn còn nhỏ lắm, chờ em lớn một chút, thì sẽ nhờ em giúp. Được không?”

Tiểu Đào Tử chu môi, nhưng cũng nhanh chóng rộng lượng, cô nhóc vươn tay ra, đưa bàn tay nhỏ huơ huơ trước mặt anh trai: “Nào, cùng làm giao hẹn người lớn với nhau đi!”

Tuyết Lâm cười ha ha một hồi, rồi cũng vươn tay ra, hai người nghéo tay với nhau: “Nghéo tay treo ngược, một trăm năm không thay đổi!”

Cậu lại thuận tay véo má em gái một cái, nói: “Con mèo nhỏ, suốt ngày bẩn thỉu thôi.”

Hai mắt Tiểu Đào Tử long lanh: “Nhưng em sẽ tắm nhé.”

Sau cơm tối, mỗi người trong nhà đều có phân công, Hứa Lão Tam định rón rén chuồn đi, lập tức bị Tuyết Lâm gọi lại: “Ba, đến giúp với.”

Hứa Lão Tam trượt chân, suýt nữa té ngã. Nếu đã bị gọi lại, chỉ có thể đương đầu, anh lập tức ỉu xìu nhìn trời, cụp đuôi đi theo con trai, thằng nhóc tí xíu mới cao tới eo anh, vậy thì sao?

Nó sai khiến anh, lại còn sai khiến anh nhẹ nhàng lắm.

Thế nhưng Hứa Lão Tam lại không dám trái lời con trai, đừng nói là kiếp này. Ngay cả kiếp trước, anh cũng đã có chút sợ cậu con trai này rồi, không biết vì sao, chỉ đơn giản là thấy sợ. Mà kiếp này, đừng chỉ nhìn thằng nhóc còn nhỏ, mới mười tuổi. Nhưng thực tế, cộng thêm mười bốn năm của kiếp trước, thì thằng nhóc cũng đã hơn hai mươi rồi.

Vậy nên Hứa Lão Tam cảm thấy, kiểu gì mình cũng chơi không lại con trai.

Anh ủ rũ cúi đầu đi theo con trai làm việc, bất quá vẫn cố giở giọng điệu nịn hót.

“Con trai, con xem ba cũng không mạnh mẽ gì, ba nào có thể làm được gì đâu chứ…”

“Ba ép cây tể thái.” Rồi Tuyết Lâm quay người lại nói: “Mẹ ơi, đậu phộng con để ở tủ bếp, mẹ cất đi nhé.”

“Ừ!”

Thường Hỉ xóc xóc đậu phộng, ước chừng khoảng hai cân.

Chị vui vô cùng, nói: “Tốt quá.”

Chị lấy ra một nắm nhỏ, chia cho Nhu Nhu và Tiểu Đào Tử, nói: “Nếm thử chút này.”

Vừa nói vừa nhanh chóng đem đậu phộng vào trong phòng, chẳng mấy chốc, đã nghe được tiếng cùm cụp, đó là tiếng khóa tủ.

Nhu Nhu và Tiểu Đào Tử liếc nhìn nhau, đều cười.

Tiểu Đào Tử thật lòng nể phục: “Sao anh lại giỏi quá vậy nhỉ, sao em lại có người anh giỏi đến thế chứ!”

Nhu Nhu liếc cô nhóc một cái, nói: “Ý em là chị không giỏi hả?”

Tiểu Đào Tử lập tức chính nghĩa: “Chị cũng siêu giỏi, chị là chị Nhu mà!”

Đại ma vương của đám con nít trong thôn – Chị Nhu.

Nhu Nhu khẽ híp mắt: “Sao chị lại có cảm giác đây không phải lời tốt lành gì nhỉ!”

Tiểu Đào Tử lắc đầu lia lịa: “Nào chứ! Chị em thật sự giỏi lắm kia mà.”

Cô nhóc nũng nịu ôm Nhu Nhu, Nhu Nhu cười đẩy cô nhóc ra: “Nhóc bẩn tránh ra, để chị đi nấu nước.”

Tiểu Đào Tử nghe lời gật đầu: “Dạ.”

Mặc dù nấu nước tắm cho mình, nhưng Tiểu Đào Tử vẫn còn nghĩ linh tinh: “Chị ơi, nếu mỗi ngày anh đều ra ngoài thì tốt quá nhỉ.”

Lấy một hạt đậu phộng bỏ vào miệng.

“Anh cứ ra ngoài, là có đồ ăn ngon mang về rồi.”

Lại hai hạt đậu phộng vào trong miệng.

“Em nằm mơ à.” Nhu Nhu rất hào phóng cho tất cả đậu phộng vào hết trong miệng, mạnh mẽ nhai. Kiểu ăn hào phóng này lập tức khiến cô em gái nhỏ Tiểu Đào ngây người, cô nhóc nhìn số đậu phộng còn lại trên tay, lại nhìn chị mình phồng hai má, không chút do dự, cũng đem tất cả ném vào trong miệng.

Con nít nhỏ, thích nhất bắt chước con nít lớn.

Cái miệng nhỏ tràn đầy, ô ô nói: “Ngon quá.”

Thường Hỉ bước ra liền thấy hai chị em đang ngồi xổm bên bếp lò, miệng phồng lên, chị chọc chọc trán hai cô nhóc, nói: “Coi chừng bỏng, tắm xong cũng đừng chạy lung tung ra ngoài đấy. Mẹ và nhóm các thím Hoa Quế đi lên núi.”

Hai cô nhóc nhỏ gật đầu, miệng đầy đậu phộng, ồm ồm hô dạ.

Thường Hỉ mang gùi trúc, đi ra ngoài.

Mùa hè trời tối muộn, xong hết việc, thì đại đa số mọi người cũng đều chưa nghỉ ngơi ngay.

Hoặc là, bận rộn chuyện nhà tắm gội giặt giũ, hoặc giống như Thường Hỉ mang đồ lên núi.

Đừng thấy núi chỗ bọn họ phải lúc sạt lỡ thì khổ cực, nhưng câu dựa núi ăn núi dựa biển ăn biển là đúng thật. Núi chỗ bọn họ, thật sự có không ít thứ, các loại quả chua làm đồ ăn vặt cho bọn trẻ, rễ Tô Tử Hoàng Cầm trên núi lại là thuốc Đông y, phơi khô có thể đem ra bán cho tiệm thuốc. Ngay cả rết, bọ cạp, dế nhũi (*) – thứ mà vài chục năm sau người người đều sợ, lúc này cũng là thứ tốt vô cùng.

Phải biết là, vỏ rễ Hoàng Cầm, ngoài tiệm thuốc mua vào những sáu hào.

Còn đám con rết, bọ cạp, dế nhũi, phơi khô mang ra tiệm thuốc, một cân là sáu đồng! (**)

Chênh lệch những mười lần, gặp phải thứ tốt này, nhất định không thể bỏ qua.

Chẳng qua là, mấy thứ này không dễ bắt được, lại không có nhiều, phơi khô còn rất mất ký. Phải tích lũy cả một bao lớn mới được một cân. Có không ít nhà, cả năm cũng tích lũy chưa được một cân. Nhưng mà mùa Xuân với Hạ, côn trùng phát triển rất nhiều, mọi người vẫn rất vui mừng lên núi.

Dù sao thì, nông dân bình thường không có cách nào kiếm ra tiền được cả.

Như này đã là tốt lắm.

Thường Hỉ ra ngoài, đứng ở cửa hô lên: “Chị Hoa Quế, chị Thúy Hoa, Nhị Ny Tử, Nguyệt Qúy ơi….”

Vừa gọi chưa được một phút, thì mấy chị đã tề tựu đủ mặt ở cửa, đều trang bị giống như Thường Hỉ.

Mấy người này đều sống ở cùng con đường, nhóm con nít chơi đùa cùng nhau, đương nhiên, nhóm người lớn cũng cùng nhau hành động.

Thím Hoa Quế là vợ của Đại đội trưởng, mẹ của Hứa Lãng.

Nguyệt Qúy là em gái ruột của Hứa Lão Tam, cũng là hàng xóm sát vách nhà Thường Hỉ, quan hệ chị dâu em chồng của hai người cũng không tệ lắm. Thím Thúy Hoa là ở cạnh bên kia nhà Nguyệt Qúy, ở gần cuối đường. Nhị Ny Tử là mẹ của Hải Phong Hải Lãng – bạn của Tiểu Đào Tử, mọi người hay gọi là quả phụ Vương, ở đối diện nhà thím Thúy Hoa.

Năm nữ đồng chí cùng nhau cõng gùi trúc lên núi.

Hoa Quế nhìn Thường Hỉ, làm ra vẻ huyền bí: Đại Hỉ này, vừa nãy trước khi ra khỏi nhà, tôi bấm đốt tay tính toán, cảm thấy nhà cô sắp có việc mừng đấy!”

Thường Hỉ: “???”

(*) Con dế nhũi trong này nó không phải như dế nhũi bên mình đâu nha quí dzị, nó đây (không biết bên mình gọi nó là con gì):



(**) Đơn vị tiền tệ:

1 kuài 块 = tệ / đồng = 10 hào

1 máo 毛 = hào = 10 xu

fēn 分 = xu

* Bánh tam hợp rau cải (三合面菜饼子): mình dịch tên món này không chính xác lắm, bạn nào biết tên chính xác bảo mình với nhé.