Cá Của Tôi Trải Rộng Toàn Tinh Tế

Chương 12: 12





Trong lúc nhất thời Đường Ẩn không biết nên làm sao phản bác lại Lục Tước, dù quả thực cậu rất cần Lục Tước bảo vệ nhưng cũng phải chờ đến lúc Lục Tước mạnh đã, bây giờ nói như vậy giống như cậu bỗng dưng yếu thế hơn Lục Tước.

"Anh nói chuyện với tôi thế à." Đường Ẩn quyết định lập quy tắc từ bây giờ, nếu không chờ sau này Lục Tước mạnh lên rồi thì nói chuyện lại không biết phân biệt lớn nhỏ.

Tình cờ ở trong nhà Hestia, dù Đường Ẩn không thích phong cách của những huyết thực kia nhưng bọn họ ăn nói nhẹ nhàng dịu dàng lại lịch sự.

Đường Ẩn đứng dậy, bóng đen hóa thành một sợi dây xích trói vào cổ tay Lục Tước, một tay cậu cầm dây xích kéo Lục Tước đi.

Một nửa trong lâu đài cổ của Hestia là chỗ cho huyết thực, cách thật xa Đường Ẩn đã nghe thấy tiếng hát du dương truyền đến từ nơi đó, giai điệu dường như là bài hát của Yuanna.

Càng tới gần thì Đường Ẩn đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ, cậu nhìn thấy những người đẹp như hoa trong phòng khách đầy màu sắc, có người đẹp đang khiêu vũ, có người đẹp đang chơi dương cầm, có người đẹp cầm bút vẽ trên giá vẽ...!Phải công nhận bức tranh này quả thật cảnh đẹp ý vui.

Đường Ẩn suy nghĩ một chút đến đám huyết thực trong lâu đài của mình ở chung một chỗ chỉ biết đánh nhau, ở trần đánh lộn, chiến đấu bằng vũ khí lạnh, dùng tài năng chủng tộc để chiến đấu khiến cậu không khỏi rơi vào trầm tư.

Đường Ẩn đứng ở cửa phòng khách, một người đẹp đang khiêu vũ nhìn thấy cậu đầu tiên, thiếu niên nhân loại kia chân trần đang xoay tròn nhưng lúc nhìn thấy Đường Ẩn liền quên động tác dưới chân, không đứng vững nên ngã thẳng xuống đất nhưng mắt cậu ấy vẫn còn ngơ ngác nhìn Đường Ẩn.

Những vũ công khác bỗng nhiên dừng lại, các người đẹp bốn phía đang đuổi theo đùa giỡn cũng nhận ra khác thường nên đều rối rít nhìn nhìn về phía cửa, tiếng đàn dương cầm cũng ngừng lại, cọ vẽ dính thuốc màu rơi xuống tấm thảm trắng tinh, cảnh tượng thoáng im lặng và hỗn loạn đến lạ lùng.

Đường Ẩn vốn dĩ muốn khen bầu không khí ở đây nhưng bây giờ mình vừa mới bước vào thì ngược lại để bầu không khí trở nên khó xử.

"Anh đi tìm hiểu quy củ với các huyết thực đi." Đường Ẩn nói với Lục Tước.


Cậu nói xong nhìn thấy các người đẹp ở đây trông vẫn rất mất tự nhiên, thế là khẽ gật đầu với bọn họ: "Làm phiền mọi người rồi." Nói xong liền xoay người rời đi.

Thiếu niên nhân loại ngồi dưới đất mấp máy môi nhưng không có phát ra âm thanh, cậu ấy ngơ ngác nhìn Đường Ẩn rời đi, cho đến khi bóng dáng cao lớn hoàn toàn biến mất ở cuối hành lang, cậu ấy mới giống như từ trong ma chú kỳ quái lấy lại tinh thần.

Sau khi đến lâu đài này, cậu vẫn luôn biết Hestia ngưỡng một một thân vương huyết tộc, khi người kia đứng im lặng ở cửa, cậu ấy tự dưng đã biết thân phận của người này.

Hèn chi công tước Hestia sẽ thích người này.

"Anh là huyết thực của ngài thân vương?" "Ngài thân vương muốn anh học quy củ gì?" "Anh đã phạm sai lầm sao?" Những người đi tới, vây xung quanh Lục Tước giống như đang nhìn vật hiếm có nào đó.

Lục Tước một lần nữa cảm thấy lúng túng khó xử mà hắn đã trải qua trong lâu đài cổ của Đường Ẩn nhưng huyết thực ở đây phần lớn đều là con người, lời nói cũng so với huyết thực của Đường Ẩn uyển chuyển và nhẹ nhàng hơn một ít.

Hắn muốn thôi miên những người này này nhưng sau khi nghĩ đến dặn dò của Đường Ẩn thì Lục Tước nhíu mày khẽ gật đầu: "...!Có thể là học cách nói chuyện của huyết thực."
Những người đẹp cười duyên rồi bắt đầu: "Anh thật sự nên học, anh vừa nhìn liền biết không biết nói chuyện, Tiểu Niên, cậu dạy cho ảnh một chút, đừng nhìn tuổi Tiểu Niên nhỏ nhưng cậu ấy là người có kỹ năng trà đạo tốt nhất ở đây."
Trà đạo?
Pha trà có liên quan gì đến việc nói chuyện?
Lục Tước nhìn thiếu niên khiêu vũ kia dịu dàng nhỏ nhẹ nói: "Xin chào, em tên là Tiểu Niên, em rất hâm mộ anh có chủ nhân như ngài thân vương đó."
"Để em dạy cho cho anh một vài câu thường ngày nha, ngài thân vương muốn ăn anh thì anh nên nói Mời ngài xơi tôi đi." Nói xong thiếu niên nhắm mắt lại, lộ ra cái cổ thon dài trắng nõn giống như cừu non tự nguyện cam lòng hiến dâng.

Lục Tước rơi vào im lặng.


"Khi ngài ấy đang ăn, anh cần phải tỏ ra ngài ấy rất giỏi." Thiếu niên nhíu mày thở hổn hển vài lần, đôi mắt đẹp rưng rưng và gò má ửng đỏ: "Anh phải nói A, nhẹ chút, thưa ngài, ưm ư ~"
Lục Tước ngớ ra.

"Sau đó anh có thể vòng tay qua cổ ngài ấy, bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn chỗ này của ngài ấy còn có nơi này, nhìn xem em chạm vào như thế nào." Nói rồi thiếu niên tìm một huyết thực khác lên làm mẫu.

Biểu cảm của Lục Tước trống rỗng.

"Vậy đó, em đã làm mẫu xong ba thủ đoạn thường dùng nhất, anh tới học một ít xem." Thiếu niên giống như một giáo viên tốt kiểm tra bài tập của học sinh.

Lục Tước chưa bao giờ thấy thử thách khó khăn như vậy, hắn im lặng hồi lâu mới gian nan nói: "Còn gì nữa không?"
"Được rồi, vậy em sẽ dạy cho anh mấy chiêu nữa, huyết thực muốn leo lên giường của ngài thân vương rất nhiều, em nghe nói đám huyết thực ở chỗ anh đều không phải người, đặc biệt giỏi đánh nhau, anh nhìn qua cũng không có khả năng phản kháng." Lúc này vẻ mặt Lục Tước hốt hoảng, ánh mắt đờ đẫn, quả thật không có bao nhiêu phong thái của kẻ mạnh bày mưu nghĩ kế kiến thức uyên bác.

"Nếu có huyết thực đánh anh, anh nhớ kỹ phải bảo vệ mặt, có thể bị thương ở bất cứ đâu nhưng không phải mặt, nếu anh mặt mũi bầm dập thì khóc lên cũng sẽ không lấy được tình thương của ngài thân vương đâu." Thiếu niên đã giải thích một lần, sau đó bày ra bộ dáng bị người ta đánh, yếu đuối té ngã trên đất, ôm ngực nói: "Ư...!~ đau quá, ngài ~ ngài ơi...!"
Lục Tước: "..."
Thiếu niên giống như đang diễn kịch với ngài thân vương vô hình, ngã vào vòng tay của không khí mà khóc: "Em cũng không biết xảy ra chuyện gì có lẽ anh ấy hiểu lầm em, tất cả lỗi đều do em."
Lục Tước: "..."
Khóc đến một nửa, thiếu niên ngẩng đầu dặn dò: "Nhớ đừng chảy nước mũi, học kỹ năng khóc của em, nước mắt đủ nhiều rơi xuống từng viên một như trân châu, thế này mới đẹp."
Nói đến đây thiếu niên tức giận vỗ đùi: "Tức quá, tộc nhân ngư rất có thiên phú trong loại chuyện này, mấy đứa hèn đó vừa khóc thì đàn ông hận không thể cầm cái bát hứng trân châu của bọn nó."
Lục Tước: "..."

*
Lúc này Đường Ẩn cũng chưa nhận ra mình đến cuối cùng đã đưa Lục Tước đến một nơi thần kỳ như thế nào, cậu đang cùng Hestia thảo luận về chuyện huyết khế, Hestia hiếm khi nghiêm túc nói: "Muốn đạt được hiệu quả thay thế của huyết khế cho người nhận thì giai đoạn đầu ngài cần phải đầu tư rất nhiều nguồn sinh mệnh, có thể là gần một nửa lượng máu trong cơ thể."
"Điều này có nghĩa là ngài chỉ có thể thực hiện huyết khế tối đa với một người, một khi ngài đã thực hiện huyết khế thì không thể hối hận, ngài có chắc muốn thực hiện một huyết khế với con người đó không?"
Đường Ẩn nhìn Hestia, Hestia trịnh trọng nói: "Không bằng ngài suy nghĩ đến tôi một chút?"
"Đưa đồ cho tôi." Đường Ẩn đưa tay ra.

Hestia vô cùng miễn cưỡng lấy ra một thứ giống như con dấu: "Rót tất cả nguồn sống vào người huyết khế cùng một lúc sẽ khiến cơ thể ngài chịu không nổi nên tôi đã đặc biệt điều chế pháp khí này, nó có thể giúp ngài rót nguồn sống vào trong người huyết khế theo từng đợt."
Đường Ẩn tiếp nhận con dấu, trong lòng có hơi do dự, mình đến tột cùng có muốn cùng ký khế ước với Lục Tước hay không, nếu như Kerr là hung thủ thì sau này Lục Tước có lẽ đánh thắng được Kerr nhưng bây giờ thì không thể đánh Kerr được, lỡ như Kerr sớm động tay vậy cậu sẽ xong đời.

Chỉ có thể mau chóng tăng lên sức mạnh cho Lục Tước.

Đường Ẩn biết một số bí mật về khả năng thức tỉnh của Lục Tước, khả năng thức tỉnh của Lục Tước cần phải dựa vào vùng cấm của nhiều chủng tộc, kiếp trước Lục Tước mỗi lần chỉ có thể trộm gà bắt chó hoặc là đánh thẳng nên gây nên không ít sóng gió, tiến độ thức tỉnh năng lực cũng rất chậm.

Chẳng qua nếu cậu mang theo Lục Tước thức tỉnh sức mạnh thì tốc độ hẳn là nhanh hơn nhiều, dù sao Đường Ẩn cũng có rất nhiều người quen ở các chủng tộc.

Đường Ẩn nhớ khả năng sấm sét của Lục Tước dường như được thức tỉnh trong biển cấm của tộc nhân ngư, lúc đó Yuanna tuyên bố giải nghệ, chạy sang làm lính đánh thuê tinh tế, tình cờ gặp Lục Tước, hai người gặp nhau rồi giống như còn trở thành bạn tốt, Yuanna đưa Lục Tước vào khu vực cấm.

Cuối cùng cả hai người này còn suýt làm thịt một con rồng trên chiến trường, kẻ suýt mất mạng là rồng ảo ảnh và chiến tranh, một con rồng khổng lồ thích xem các nền văn minh bị tiêu diệt.

Bởi vì trận chiến này mà hai người cũng hoàn toàn nổi tiếng.

Lúc Đường Ẩn tìm tới Lục Tước, Lục Tước đang bị vây quanh bởi nhóm người đẹp như hoa như ngọc, những người đẹp trái một cái "Anh mau tới thử chút đi mà" phải một cái "Anh không thử một chút thì chúng em làm sao biết anh học được như thế nào", mà vẻ mặt Lục Tước ngưng trọng giống như hắn đang phải chịu áp lực rất lớn.

Theo đạo lý mà nói, Đường Ẩn nhớ tới kiếp trước Lục Tước dẫn quân lật đổ đế quốc thì vẻ mặt của hắn cũng chưa bao giờ nặng nề như thế.


"Anh học thế nào rồi?" Đường Ẩn tò mò nói.

Cậu vừa lên tiếng, tất cả mọi người đều an tĩnh lại.

Lục Tước tránh đi ánh mắt nhiệt tình của Đường Ẩn, dáng vẻ nghiêng đầu có hơi bối rối, hắn thấp giọng nói: "Không có gì."
"Gì mà không có gì?" Đường Ẩn không vui: "Anh học lâu như vậy, làm sao cũng phải cho tôi một kết quả."
Lục Tước nghĩ đến kế hoạch của mình, hắn chịu đựng nhục nhã nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, duỗi ra một bàn tay cứng ngắc như hy sinh anh dũng nắm lấy góc áo của Đường Ẩn.

Đường Ẩn: "?"
Lục Tước nắm lấy góc áo của cậu lắc lạnh hai lần, nếu Lục Tước dùng hai tay kéo áo, Đường Ẩn thậm chí còn nghi ngờ Lục Tước sẽ biểu diễn một tay xé xác cậu ngay tại chỗ, trong ánh mắt mờ mịt của Đường Ẩn, Lục Tước thốt lên từng chữ: "Xin ngài, đừng tức giận."
Đường Ẩn: "..."
Xảy ra chuyện gì vậy?
...!
Đợi đã đây có phải đang làm nũng hay không?!!!
Đường Ẩn: "!!!?!!!"
Đường Ẩn trợn mắt há miệng, Đường Ẩn hoài nghi nhân sinh, Đường Ẩn nhìn mà than thở.

Đây là lần đầu tiên Lục Tước làm nũng, rõ ràng là không có kinh nghiệm, hắn đã xé rách áo của Đường Ẩn bằng cách kéo áo của Đường Ẩn hai lần, với âm thanh xé rách thì Lục Tước ngừng động tác lại, khuôn mặt đẹp trai như mất đi ánh sáng.

Quả nhiên loại quy củ của huyết thực này không thích hợp với hắn, hắn đoán chừng phải điên rồi mới nghe những người đó nói: "Không có huyết tộc nào có thể từ chối một huyết thực xinh đẹp có thể làm nũng."
Một lúc lâu Đường Ẩn dựa vào vai Lục Tước bật cười thành tiếng.

"Ừ, không tức giận.".