Bí Mật Của Cô Vợ Tổng Giám Đốc

Chương 32: Rung động vô cớ.



Xuống tới hầm để xe, Gia Ly hốt hoảng tìm, cô nhìn mãi không thấy xe mình đâu, lát sau mới sực nhớ ra xe vẫn còn đang để ở Hoành Phi, đầu giờ chiều là chính Phong Vũ chở mình tới đây.

Trời ơi, không hiểu cô sao có thể như vậy, cái cần nhớ thì quên mà cái cần quên lại nhớ!

Gia Ly hồi tưởng về chuyện xảy ra lúc sáng, đáy lòng không khỏi nhộn nhạo. Trong khung cảnh nhá nhem của hầm để xe, ngọn đèn neon trắng nhạt chiếu xuống sắc mặt có chút tái của cô, bỗng nhiên lại có chút gì đó thê lương đến nao lòng.

Người đàn ông đó và Tuấn Phong, như lời chú La Hàm vừa nói, rõ ràng Gia Ly hoàn toàn có thể đưa ra được lựa chọn, nhưng chẳng hiểu sao cô vẫn cứ đắn đo, tâm trạng luôn mông lung chơi vơi khó tả.

Nếu như không nói đến chuyện rung động nhất thời, Gia Ly đã chẳng phải suy nghĩ nhiều đến thế. Đằng này, chính bản thân cô cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình hiện giờ là gì?

Cô đã qua cái tuổi bồng bột, mù quáng chạy theo một thứ tình cảm chợt đến chợt đi giống như những cô gái khác. Vốn dĩ từ trước tới nay Gia Ly chẳng tin vào tình yêu, cũng chưa từng yêu. Nhẽ ra mãi sau này cũng thế, nếu như…

Nhưng cô cần một cái đích rõ ràng, cần một mối quan hệ không mệt mỏi, phần nào khiến mẹ Lam Anh yên lòng. Mà thực tế thì sao?

Chính cô đang nhập nhằng ở ngã ba đường, chẳng khác gì một con kiến mất râu cứ mãi xoay vòng chưa tìm được lối thoát.

Tuy nhiên đây cũng đâu phải lỗi của cô, cô chính là nạn nhân cơ mà, nạn nhân bị kéo vào tất cả mọi chuyện, chỉ là nạn nhân thôi…

Đúng vậy, Gia Ly tự bịa ra một cái cớ cho hành động ngu ngốc của mình, tự bản thân cô cũng cảm thấy mình quá xấu xa, ngoài chuyện bị mất khống chế vào đêm hôm trước, những lần sau cô hoàn toàn có thể tự làm chủ được thế nhưng vẫn ngu muội lao đầu vào sự rắc rối. Sáng ở bên một người và giờ chuẩn bị tới với một người khác.

Như thế này, thật đúng là đáng đời!

Đứng nhìn gara trống trơn hổi lâu, Gia Ly y như bức tượng cứng ngắc khẽ cử động cúi đầu nhìn lại chính mình, sau giây lát mới thở dài đi ra phía cửa bắt tắc xi trở về nhà.



Bà Lam Anh đang sốt ruột chờ trong phòng khách, vừa thấy cô vào đã nói: “Mẹ định gọi cho con nhắc một chút về lịch hẹn tối nay với Tuấn Phong, nhưng sợ con bận nên lại thôi. May con về kịp, mau lên thay đồ đi, đừng để thằng bé đợi.”

Nghe thế, sắc mặt của Gia Ly liền lúng túng, cô gật đầu, mím môi cúi gằm mặt đi thẳng lên lầu, bộ dáng chẳng khác gì một kẻ phạm tội non nớt đang cố che giấu lỗi lầm của bản thân.

Bà Lam Anh nhướng mày nhìn theo khẽ lẩm bẩm: “Có lẽ con bé đã mệt mỏi quá rồi!”

Chuyện ở công ty bà ấy có nghe La Hàm nói qua, cả chuyện về tổng giám đốc Hoành Phi nữa. Trong lòng Lam Anh có chút dở khóc dở cười chẳng biết thằng nhóc Tuấn Phong đang giở trò đùa gì với con gái mình. Nhưng bà ấy nắm chắc rằng nhất định không có ác ý.

Chuyện Hoành Phi hỗ trợ Vạn An bằng cách o ép nực cười kia, nghe xong Lam Anh cũng chỉ biết lắc đầu bất đắc dĩ, ngoài thằng bé đấy làm gì có ai nghĩ ra được chiêu trò như vậy. Vừa cho đám cổ đông biết được năng lực của Gia Ly, lại khiến con bé không chút nghi ngờ mà phụ thuộc vào mình.

Chỉ là, chả nhẽ con bé không nhận ra hai đứa nó là một người hay sao?

Mặc dù gương mặt không giống nhau cơ mà cảm giác lúc ở bên cạnh cũng không thấy gì nốt?

Hay là bị dọa đến ngu người mất rồi?

Trong khi bà Lam Anh vẫn đang bần thần suy diễn đủ loại tình huống thì Gia Ly đã xuống nhà. Cô mặc một bộ váy liền thân màu be kín đáo. Phần ngực cổ chữ U vừa đủ khoe ra khuôn ngực nở nang đầy đặn, thân váy trơn, chân váy bút chì bó sát triệt để tôn lên đôi chân thon dài và cặp mông cong đẹp hấp dẫn. Mái Tóc búi thấp sau gáy, trên người không đeo bất cứ loại trang sức nào, nhưng lại toát lên một vẻ thanh lịch sang quý từ trong cốt tủy.

“Chà, con gái mẹ đẹp lắm, đêm nay chắc sẽ là cô gái đẹp nhất bữa tiệc!” Bà Lam Anh trầm trồ tán dương.

“Mẹ, con có chút lo lắng, mẹ kế của Tuấn Phong là một người đàn bà rất cứng rắn, lâu lắm rồi con không có gặp, ấn tượng về bà ta cũng rất tệ, chỉ sợ anh ấy gặp rắc rối mà con lại…” Gia Ly ngồi bên cạnh bà ấy, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng sáng trong như một loại gốm sứ hảo hạng đang cau mày nhăn nhó, dù vậy, nhìn lại càng đáng yêu.



Bà Lam Anh đưa tay dí vào trán cô yêu chiều bĩu môi trêu chọc: “Thế nào? Chưa gả về đã lo lắng cho người ta đến vậy? Con chính là quý nhân của thằng bé, nó có thể gặp dữ hóa lành. Nếu con còn không tin, tối nay cứ thử xem có phải mẹ nói đúng hay không.”

Nhìn nụ cười mỉm hiền từ của mẹ, Gia Ly chợt cảm thấy bớt lo phần nào, đúng là chỉ có mỗi khi bên mẹ, lòng cô mới cảm thấy bớt chơi vơi và hụt hẫng.

“Cảm ơn mẹ!” Gia Ly ghé đầu vào vai của bà ấy nũng nịu.

“Con bé này, tự nhiên khách sáo vậy. Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc, dù gì nguyện vọng cũng chẳng lớn lao, có thế thôi đấy!” Bà ấy ôm lấy vai cô thì thầm, mọi bí mật cất chứa trong lòng cũng đành giữ lại, có lẽ cả đời này không cần phải nói ra, sống để dạ chết chôn theo. Chuyện của bọn trẻ, vẫn nên nhìn về tương lai mới là tốt nhất.

Gia Ly nghe Lam Anh nhắc vậy bỗng giật mình, hạnh phúc là gì chứ? Với cô, liệu nó có quá xa vời?

Đối với Tuấn Phong, cô chính là người vợ tội lỗi, với bản thân mình cô là kẻ không xứng đáng… Hôn nhân này, còn chưa biết có nên tiếp tục hay không.

Cô đây là đang phụ sự kỳ vọng giản đơn cuối cùng của mẹ?

Nhưng rất nhanh, Gia Ly liền đem ý nghĩ ngớ ngẩn hỗn loạn này gạt ra khỏi đầu! Cô không phải điên rồi sao! Mấy giờ rồi còn quá quan trọng tới điều này, những cuộc hôn nhân thương giới đâu cần tới tình yêu chứ? Vậy tại sao cô cứ mãi lăn tăn làm chi. Rõ khổ!

Đúng lúc này điện thoại của Gia Ly vang lên, Tuấn Phong gọi tới nói anh đang chờ ngoài cổng đón cô đi luôn nên không có vào, Gia Ly chào mẹ rồi vội đứng lên ra ngay.

Chiếc xe màu đen đậu bên đường tắt đèn im lìm như một con ác thú rình chờ con mồi sập bẫy, Gia Ly từng bước tới gần, cảm giác có chút hồi hộp. Kể từ sau đêm trước anh ôm cô ngủ, đến giờ còn chưa gặp lại, tự nhiên vào cái khoảnh khắc này, trái tim lại rộn lên hào hứng khó tả.

Hỏng rồi, người ta thường nói trái tim là một thực thể chỉ biết rung động khi gặp đúng tần số, thế quái nào tim của cô gặp Phong Vũ cũng loạn mà gặp Tuấn Phong cũng nháo. Đúng là loại thông tin vô căn cứ!

Gia Ly hít sâu một hơi chạm tay vào cánh cửa bên cạnh ghế lái kéo ra.