Bệ Hạ Xin Tự Trọng

Chương 6: Thu hoạch được bạn tốt



Trở lại sở Thập Tam, Điền Thất tỉ mỉ phân tích một hồi, cảm thấy chuyện này có chút không thích hợp. Hoàng thượng không nói hai lời liền trực tiếp tháo thắt lưng của nàng, điều này thuyết minh tin tức hắn được đến chính xác cho hắn biết thắt lưng của nàng có vấn đề, dưới điều kiện tiên quyết đó hắn lại nghe nàng nói chuyện rơi xuống nước, vậy thì quá mức có vẻ lạy ông tôi ở bụi này.

Nghĩ đến đây, tâm Điền Thất lại treo lên.

Khẩn trương một hồi, lại cảm thấy dù sao Hoàng thượng đã cho nàng trở về, thấy rõ tạm thời nàng an toàn. Nếu như Hoàng thượng tỉnh táo lại muốn xử lý nàng, vậy thì đó cũng là chuyện mà nàng không cách nào thay đổi. Sống chết do mệnh phú quý tại trời, nàng cứ chờ xem.

Quả nhiên, không đầy một lát đã đem chuyện không hay ho chờ tới.

Cũng may là vận khí của nàng tốt, vốn thấy trong phòng tuy ấm áp nhưng có chút ngột ngạt, thế nên nàng đem cửa sổ mở ra cho không khí tràn vào. Xuyên qua cửa sổ, từ rất xa nàng đã nhìn thấy được Thịnh An Hoài được một thái giám dẫn đi tới bên này, phía sau ông ta còn đi theo một người, trong tay người này xách một cái rương gỗ nhỏ, trên cằm còn có một chòm râu, có râu chứng minh người này không phải thái giám.

Ngay cả Thịnh An Hoài đều phái ra, Điền Thất cảm thấy Hoàng thượng rất có khả năng đã phát hiện ra huyền cơ, nên mới phái tâm phúc của hắn đến đây lấy mạng. Nàng bị dọa đi lòng vòng quanh phòng, tai nghe thấy được tiếng trò chuyện từ xa đến gần, một người nói “Là chỗ này sao?”, một người khác đáp “Chính là nơi này, mời ngài đi qua bên này”, tiếp theo, cửa bị gõ vang thùng thùng.

Tuy rằng trên miệng nói phó thác cho trời, nhưng ngồi chờ chết không phải phong cách của Điền Thất, nàng nhanh chóng nhảy cửa sổ ra ngoài, rồi đem cửa sổ đóng lại, sau đó ghé vào dưới cửa sổ nghe động tĩnh trong phòng.

Thịnh An Hoài gõ cửa một hồi, thấy không có ai trả lời, trực tiếp đẩy cửa mà vào.

Trong phòng không có ai. Tâm tư của Thịnh An Hoài rất là tỉ mỉ, hắn đi đến trước giường của Điền Thất, phát hiện chăn mền mở ra, vươn tay sờ sờ, vẫn còn hơi ấm.

Việc này nói rõ người vừa rời đi không lâu.

Thái giám dẫn bọn họ tới đây thấy Thịnh An Hoài không vui, thế là bồi cười nói, “Thịnh tổng quản tự mình tới xem Điền Thất, thực là ngại chết tiểu tử kia. Ta mới gặp hắn trở về, bây giờ hẳn là vừa đi ra. Không biết ngài tới tìm hắn có chuyện gì cần làm sao, nếu tiện lộ ra, quay đầu ta lập tức một chữ không kém chuyển cáo cho hắn, như vậy có thể không chậm trễ chuyện của ngài. Ngài ở trước thánh thượng bận việc trong trong ngoài ngoài, không thể để cho tiểu tử thúi kia kéo. Nếu Hoàng thượng nhất thời không gặp được ngài, trách móc xuống dưới thì một trăm cái Điền Thất cũng đảm đương không nổi.”

Thần sắc Thịnh An Hoài hơi hoãn, đáp: “Cũng không có chuyện gì, tổ tiên Điền Thất tích đức, Hoàng thượng tự mình hạ khẩu dụ để thái y xem bệnh cho hắn, ta đây là nhanh chóng mang người tới, lại không nghĩ đến hắn không ở đây.”

Điền Thất ghé sát dưới cửa sổ, nghe đến đó lặng lẽ vỗ vỗ ngực, may mắn may mắn, không phải tới ban chết. Bất quá… Trăm triệu không thể để cho thái y xem, một khi chẩn ra nàng không phải thái giám, vậy thì cách chết cũng không xa.

Thế là trái tim vừa mới để xuống của nàng lại bị treo lên. Điền Thất phát hiện mấy ngày này bản thân nàng đúng là năm hạn bất lợi, phiền phức từng cái từng cái nối gót mà tới, không kịp cho nàng nghỉ lấy hơi. Quay đầu nhất định tìm ngôi miếu thắp nhang, đuổi đuổi xui xẻo.

Thịnh An Hoài và gã thái giám kia ở trong phòng lại nói nói mấy câu. Chờ một hồi vẫn không thấy người trở về, hắn cũng không dám ở lâu, mà dứt khoát để thái y ở lại tiếp tục chờ, còn chính mình về cung Càn Thanh trước.

Điền Thất ngồi ở dưới chân tường suy nghĩ một lát rồi đứng dậy đi về phòng. Nhìn thấy thái y ở bên trong cũng không có hỏi thăm đối phương mà trước tiên đánh đòn phủ đầu, hỏi hắn đến đây làm cái gì.

Thái y nói chuyện rõ ràng, lại hỏi hắn là ai, lúc nào thì Điền Thất trở về.

“Ta gọi là Vương Mạnh, Điền Thất vừa mới ra ngoài, ngươi chờ chút ta sẽ tìm hắn về cho ngươi.”

Nàng nói xong tức thì xoay người đi tới chỗ ở của Vương Mạnh, trực tiếp đem Vương Mạnh đang còn ngủ bù ở trong chăn xách ra. Vương Mạnh xoa xoa mắt, mờ mịt nhìn nàng.

Điền Thất nắm lấy cổ áo của hắn, kéo đi suốt một đường, vừa đi vừa nói, “Ta thấy thân thể ngươi yếu kém, cho nên tìm người đại phu cho ngươi nhìn xem, một hồi nữa ngươi không cần nói gì hết, chỉ cần xem bệnh.”

“Ta chính là đại phu.”

“Câm miệng.”

Vương Mạnh vốn là một người không biết cách cự tuyệt, ngay cả là lời nói khách khí của người khác đi nữa hắn cũng thường xuyên nghe theo, bấy giờ Điền Thất hơi tỏ ra cường thế một chút thì hắn đã ngoan ngoãn ngậm họng.

Cuối cùng Điền Thất giống như là ăn cướp vậy, đem Vương Mạnh kéo về phòng của chính mình, thấy thái y Điền Thất lập tức chỉ Vương Mạnh nói, “Xong rồi, người đã đến, ngài cho hắn nhìn xem đi.”

Thái y cẩn thận xem mạch cho Vương Mạnh, nhìn mắt và lưỡi rồi còn nhấn nhấn mấy cái huyệt vị trên bụng hắn, cuối cùng lắc đầu nói, “Thận và lá lách của ngươi đều không tốt, trước kia thân thể bị thiếu hụt quá nhiều, hiện tại hạ xuống bệnh căn, cần phải chậm rãi điều dưỡng, không gấp được.”

Vương Mạnh cúi đầu nói, “Mấy lời ngươi nói này ta đều biết, chỉ là mua thuốc không phải là cần tiền thôi.”

Thái y than thở, “Ta thấy ngươi cũng không dễ dàng, dù sao lần này là ý chỉ của Hoàng thượng, nên ta dứt khoát kê cho ngươi chút thuốc thang, ngươi trực tiếp cầm toa thuốc đi thái y viện lĩnh, không cần tiêu tiền.”

Vương Mạnh trừng to mắt, “Ngươi nói —-“

Điền Thất đúng lúc đè lại miệng hắn, quay đầu nói với thái y, “Làm phiền ngài cho nhiều chút.”

Thái y nghĩ nghĩ, nếu cho thuốc nhiều quá e là bị tra đi ra, không mắc mớ gì phải đem phiền phức lãm đến trên người, thế là hắn cho thuốc đủ hai tháng, còn nói thêm, “Toa thuốc đại khái là như thế, sau khi ăn xong xem tình hình lại tăng giảm một hai. Ngươi còn trẻ, trường kỳ ăn hết, qua mấy năm hẳn là có thể điều dưỡng trở về.”

Vương Mạnh bị Điền Thất che miệng không cách nào phát ra tiếng, còn bị Điền Thất ấn mạnh đầu gật gật.

Đưa thái y đi xong, Điền Thất vỗ vỗ ngực, cuối cùng lại thêm một lần biến nguy thành an. Mấy ngày này trôi qua thực là quá kích thích, lâu lâu ở trên đường ranh sinh tử tản bộ một vòng, thật sự là làm cho trái tim nàng đập ra bệnh kinh phong.

Vương mạnh thì lại bất mãn, “Tới cùng là chuyện gì thế này?”

Điền Thất ôm bả vai của hắn, “Huynh đệ tốt phải đồng cam cộng khổ, tội khi quân, có một phần của ngươi thì cũng có một phần của ta nha.”

“Khi quân!” Mắt Vương Mạnh trợn tròn.

“Đừng khẩn trương, trời biết đất biết ngươi biết ta biết, không có cái gì cùng lắm, ngươi còn có thể kiếm được chút thuốc uống, cớ sao mà không làm.” Nói, Điền Thất phủi phủi toa thuốc kia, “Chút nữa ta đi lĩnh dược cho ngươi.”

“Liền tính ta lên thuyền tặc, ngươi cũng phải nói rõ ràng cho ta, để cho ta biết được ngọn nguồn.”

Điền Thất đành phải đem sự tình đơn giản nói cho Vương Mạnh.

Vương Mạnh có chút kỳ quái, “Thái y cho ngươi xem bệnh là chuyện tốt, tại sao ngươi lại không muốn chứ?”

“Ta đây còn không phải là nhớ tới ngươi sao.” Điền Thất bịa chuyện nói.

Vương Mạnh có chút nửa nghi nửa ngờ.

Trong lòng Điền Thất có chút không yên tâm, lật hòm mở tủ đem của cải áp đáy hòm đều lấy ra, còn khoảng một trăm ba mươi lăm lượng bảy đồng tiền. Nàng đem số chẵn đưa cho Vương Mạnh, đầy đủ một trăm lượng ngân phiếu.

Vương Mạnh nhìn con số trên ngân phiếu xong thì cặp mắt có chút trợn ngược. Nói thật, không phải tất cả thái giám đều có thể để dành được tiền nhiều giống Điền Thất như vậy, Vương Mạnh tuy là ở một cái nha môn không tệ lắm làm việc, nhưng không có bao nhiêu tiền dư.

“Ngươi có ý gì.” Vương Mạnh đem ngân phiếu trả lại cho Điền Thất.

Điền Thất lại nhét trở về, “Cầm đi mua thuốc uống, cộng thêm thuốc mà thái y cho, hẳn là ăn đủ một năm, một năm sau ta kiếm thêm nhiều tiền, lại mua thuốc càng tốt cho ngươi.”

Mũi Vương Mạnh có chút lên men, “Vì sao ngươi đối với ta tốt như vậy?”

“Ngươi cứu ta, hôm nay ta còn lợi dụng ngươi, cho nên ta là đang báo ân, cũng là bồi lỗi với ngươi. Chỉ chút tiền này, không đủ.” Điền Thất ăn ngay nói thật.

***

Ở phòng đánh canh làm một tháng, Điền Thất lại trở về làm giám thừa ở Đô Tri giám.

Đô Tri giám là “Chót chót nha môn” trong hai mươi bốn nha môn, nơi này thuộc về nơi không có chút chất béo bở gì để mò, đây cũng là nguyên nhân mà lúc trước Điền Thất có thể thuận lợi thăng chức. Rất nhiều người trốn nơi này còn trốn không kịp, chỉ có nàng muốn đuổi lên phía trước, cứ như một con dê béo si ngốc ngơ ngác chủ động thân cận lão hổ, chính nàng lẩn quẩn trong lòng có thể trách ai được.

Kỳ thật trước kia Đô Tri giám không phải như bây giờ, nha môn này đã từng quản một bộ phận chức trách mà bây giờ bị Ti Lễ giám và Nội Quan giám quản, trong quá khứ cũng từng có phong quang, chẳng qua đó đều đã là chút năm tháng chói lọi của ngày xưa, hiện tại công việc chủ yếu của Đô Tri giám là quét đường dẹp phố canh gác khi Hoàng thượng xuất hành.

Phàm là những nơi mà thánh giá đi qua, tổng yếu phía trước có hai hàng tiểu thái giám đi trước, vừa đi vừa vỗ tay, tỏ ý cảnh báo với những người đang đi trên đường rằng: Hoàng thượng đến, nhanh chóng tránh ra!

Điền Thất làm chính là chuyện này.

Tuy nói đây cũng là một cơ hội để tiếp cận thánh giá, nhưng mà xác suất để mà lộ diện ở trước mặt Hoàng thượng cực kỳ bé nhỏ. Ngươi có thể vì có ánh mắt biết giải quyết công việc, hoặc là có cái miệng ngọt biết nịnh bợ mà nhận lấy chú ý, nhưng, ngươi có bao giờ nghe nói qua có ai vì vỗ tay vang dội mà được Hoàng thượng ghé mắt sao?

Lại nói, trải qua chút việc ầm ĩ trước kia, Điền Thất tạm thời không có tâm tư leo lên cành cao. Cho nên bàn tay nàng vỗ được không vang cũng không kêu, cùng những người khác không khác gì.

Song, Kỷ Hành vẫn là một ánh mắt liếc qua đám người liền nhận ra nàng.

Ngày này thời gian lên triều có chút dài, khi hạ triều thì mặt trời đã từ từ mọc lên. Phương đông che kín ánh bình minh, giống như là ráng đỏ hồng hồng, chẳng qua so với ráng đỏ lại nhiễm nhiều thêm một tầng sáng màu vàng, lộ ra hơi thở phấn chấn, vô cùng bừng bừng sức sống. Thái dương giống như là một cái vòng sắt vừa lấy từ trong lò luyện ra, lồng hồng quang, tản mát nhiệt lượng sáng quắc, hong đi mấy phần khí lạnh của buổi sớm mai. (Hoàng đế thường thượng triều vào giờ Dần 3-5h sáng, lúc trời còn tối đen.)

Toàn bộ thế giới đều ấm dào dạt.

Ngự giá theo cửa Hoàng Cực trở về, vẫn hướng cung Từ Ninh mà đi. Kỷ Hành ngồi ở trên long liễn, cõng ánh mặt trời mà đi. Phía trước có một dãy tiểu thái giám vỗ tay mở đường.

Ánh mắt Kỷ Hành hướng về phía trước tùy ý đảo qua, tầm mắt tụ lại ở một chỗ.

Trang phục thái giám màu xanh, thân hình vô cùng nhỏ bé, cái lưng càng là mảnh mai, nhưng lại ưỡn thẳng tắp; hất đầu, nhẹ nhàng vỗ tay, ngón tay thật là tinh tế, trắng nõn xinh đẹp, ánh mặt trời xuyên qua khe tay, giống như là ở trên đầu ngón tay quấn quanh, sáng sáng vô cùng lóa mắt, khiến người ta nhìn không rời được.

Thứ chuyện vô cùng đơn giản mà thôi, hắn lại làm được vô cùng chuyên chú, lưng eo thẳng tắp, dáng người cao ngất, giống như là một cây thúy trúc xanh biếc.

Trong lòng Kỷ Hành tràn qua một ý niệm.

Nô tài tốt như vậy, nhất định phải để ở Ngự tiền.