Bạo Vương Cửu Hào Sủng Phi

Chương 25: Chương 25



CHƯƠNG 25: GIA CỦA CHÚNG TA LÀ NGƯỜI TỐT
Editor: Luna Huang
Động tác của Thanh Chỉ Diên rất nhanh, khi nàng đến sân viện, Thủy Duyệt cùng Thủy Vân còn một bước nữa mới chạy tới. Hai người cùng nhau đứng ở phía sau Thanh Chỉ Diên, trợn mắt trừng mắt nhìn hắc y nam tửởđối diện, gia hỏa này, tìm chết không thành, viện của người nào cũng dám xông loạn?
“Ngươi là ai?” Thanh Chỉ Diên nhàn nhạt hỏi.
Nam nhân mặc dạ hành phục đứng đối diện, khoảng chừng hai mươi, hồđầu hổ não, thoạt nhìn trái lại rất thành thật.
Nghe thấy được câu hỏi của Thanh Chỉ Diên, hắn vội vàng khom người hành lễ, “Gia của chúng ta bảo nô tài đưa đồđến đây tặng tiểu thư.” Nói, hắn liền cầm hộp gấm trong tay đưa tới.
Thanh Chỉ Diên nhíu mày, “Gia của ngươi là ai? Ngươi tên là gì, thời điểm ngươi đến đây có bị người khác phát hiện không?”
Nam nhân trước mắt này, tuy rằng năng lực bất phàm, nhưng kém xa Vô Ngôn. Thanh Chỉ Diên lo lắng thời điểm hắn đến đây sẽ bị người phát hiện, điều này sẽđem đến phiền toái không nhỏ cho nàng.
Nam nhân kia vội vàng xua tay, “Không có, không có, nô tài cẩn thận, tuyệt đối không có bị người phát hiện. Nô tài gọi Song Hỉ, bởi vì thời gian nương sinh nô tài, phòng trong nhà vừa xây kín, song hỷ lâm môn, gọi là Song Hỉ. Chủ tử ccủa nô tài gọi Vô Ngôn.”
Ba chủ tớ Thanh Chỉ Diên cùng nhau mở to hai mắt nhìn Song Hỉđối diện, gia hỏa này thật đúng là thần nhân a. Chẳng qua là chỉ hỏi tên của hắn, kết quả hắn thậm chí ngay cả tên và lai lịch cũng khai sạch sành sanh.
Nàng không khỏi có chút ngạc nhiên, một chủ tử từ lời nói đến việc làm đều thận trọng như vậy, thế nào lại dạy dỗ một nô tài có thể nói ra những lời như thế?

Khóe miệng cong lên cười cười, đột nhiên Thanh Chỉ Diên liền cảm thấy tâm tình tốt có chút tốt lên. Nàng phất tay ý bảo Thủy Duyệt tiến lên nhận lấy hộp gấm, sau đó mới nói: “Chủ tử của ngươi đâu?”
“Hồi lời của tiểu thư, gia của chúng ta hai ngày này có chút việc gấp, không thểđến được. Gia nói, để nô tài thay nói một tiếng xin lỗi. Gia còn nói, chỉ cần làm xong sự tình, hắn sẽ lập tức chạy về.”
Lúc này đây, cứ cho là Thanh Chỉ Diên ba người hậu tri hậu giác như thế nào đi nữa cũng phát hiện lời này nghe không được bình thường. “Được rồi, ngươi trở vềđi!” Thanh Chỉ Diên có chút lúng túng hướng về phía Song Hỉ vẫy vẫy tay.
Song Hỉ ngẩn ra, hắn nói rất hay, tiểu thư này thế nào để hắn đi? Chẳng lẽ là hắn vừa nói trúng chỗ nào chỗ không đúng sao?
Nghĩ đến chủ tử nhà mình đối với chuyện này có bao nhiêu sự sem trọng, nhất thời Song Hỉ phù phù một tiếng té quỳ trên đất, “Tiểu thư, nô tài cóđúng hay không làm tiểu thư tức giận? Ngươi, ngươi giận nô tài được rồi, không nên giận gia của chúng ta, gia của chúng ta là người tốt, người tốt.”
Thanh Chỉ Diên có chút nhức đầu, Song Hỉ như thế lại huyên náo như thế, thật không biết Vô Ngôn kia làm sao có thể chịu được?
Phất tay ý bảo Thủy Vân đem Song Hỉ kéo lên, lúc này Thanh Chỉ Diên mới nói: “Không tức giận, chỉ là ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi thôi. Ngươi trở về báo nói cho chủ tử ngươi biết, đồ ta nhận rồi.”
“Vâng, tiểu thư.” Song Hỉ có chút do dựđứng lên. Kỳ thực, hắn còn có thật nhiều lời chưa nói. Chỉ bất quá, nhìn đến Thanh Chỉ Diên thật sự có chút buồn ngủ, hắn cũng không dám trì hoãn thời gian nghỉ ngơi của nàng. Lập tức, hắn rời đi trước.
Đi không được hai bước, hắn đột nhiên lại dừng cước bộ, không yên lòng nói: “Gia của chúng ta là người tốt.”
Thanh Chỉ Diên đảo mắt nhìn, trực tiếp liền dẫn Thủy Duyệt hai người trở về phòng, không dựđịnh lại đểý tên Song Hỉ kia.

Thủy Duyệt cung kính đem cái hộp gấm kia đặt ở trên bàn, “Tiểu thư, ngươi muốn xem sao?”
Thanh Chỉ Diên không hé răng, nàng tiện tay mở cái hộp gấm, đường nhìn rơi vào đồ vật bên trong, thần sắc trên mặt có chút biến hóa.
“Hài thật xinh đẹp nha.” Thủy Duyệt ngạc nhiên kêu lên. Được rồi, ngay cả nàng không quá thích Vô Ngôn kia, có thể vì phần tâm tư này, nàng cũng là rất kính phục rồi.
Thanh Chỉ Diên đưa tay cầm lên một chiếc hài, hài mày băng xanh, chế luyện vô cùng tinh mỹ, cầm ở trong tay vừa nhìn, căn bản là luyến tiếc mang vào chân.
Mùa đông từ trước đến nay nàng đều thích mang hài, nàng lại không nghĩ rằng nam nhân kia chỉ là vẻn vẹn thấy qua vài lần cư nhiên có thể chúý tới điểm này.
“Dọn vào đi.” Thanh Chỉ Diên đứng dậy, không nói hai lời đãđi vào gian phòng.
Thủy Duyệt có chút không nghĩ ra hướng về phía Thủy Vân chớp chớp mắt, “Tỷ, tiểu thưđây là thế nào?”
“Trong lòng tiểu thư có tâm tư, tuy rằng ta không biết là cái gì, nhưng cũng đoán được là cùng nam nhân có liên quan.” Thủy Vân thở dài một cái. Nàng theo Thanh Chỉ Diên mấy năm, làm sao có thể sẽ không cảm giác được tiểu thư nhà mình lưu ý cái gì chứ?
Càng lớn, tiểu thư lại càng ngày càng chống cự nam nhân, loại này chống cự càng ngày càng mãnh liệt, làm nha đầu thiếp thân của Thanh Chỉ Diên lân đầu Thủy Vân liền cảm nhận được.
Hiện tại Vô Ngôn kia tuy rằng cùng tiểu thư chung đụng tốt, nhưng Thủy Vân lại biết rõ, đây chỉ là người chơi cờ cùng mà thôi.

Một ngày để Thanh Chỉ Diên không có hứng thú, chỉ sợ sẽ kéo gần khoảng cách của Vô Ngôn.
“Tỷ, ngươi tại sao không nói chuyện? Có cái gì nha,” Thủy Duyệt bị làm cho hồđồ rồi.
“Được rồi, chuyện của tiểu thư chúng ta làm sao có thể nghị luận? Vội vàng đem dọn dẹp một chút, nên trở về phòng nghỉ ngơi.”
Thủy Duyệt nhếch miệng, có chút không vui. Nàng cũng không ngốc, tỷ tỷ nhà mình phân minh chính là biết chút gìđó, nhưng chỉ là không nói cho nàng biết thôi.
Được rồi, không nói liền không nói, lẽ nào nàng thật đúng là củi mục đẽo gọt không được sao?
Suốt đêm không nói chuyện!
Sáng sớm ngày thứ hai, Thanh Chỉ Diên vừa mới rời giường, Thủy Duyệt liền cấp tốc từ bên ngoài tiến đến, “Tiểu thư, không xong.”
Thanh Chỉ Diên nhìn Thủy Duyệt, lạnh nhạt nói: “Tiểu thư nhà ngươi ta thế nào lại không xong?”
“Ai u, tiểu thư, nô tỳ nói thật. Ngày hôm nay cũng không biết là chuyện gì xảy ra, trong thành khắp nơi đều khắp nơi đều lưu truyền tin tức ngươi là tảo bả tinh. Những chuyện gần thái sư phủ xảy ra chuyện gìđều đổ hết lên đầu của ngươi rồi.”
“Ân?” Thanh Chỉ Diên bén nhạy đã nhận ra một tia không thích hợp. Tảo bả tinh tồn tại đã lâu, nhưng nhiều năm như vậy cũng những mưa gió gì. Mà hôm nay đột nhiên lại nháo lên, rõ ràng có người có tâm giở trò.
“Tra rõ là ai làm chưa?”
Sắc mặt của Thủy Duyệt càng thêm khó coi, nàng gật đầu, lạnh lùng nói: “Tin tức bên ngoài, có người nói làđầu nguồn làở thái sư phủ.”

“Thái sư phủ sao?” Thanh Chỉ Diên cười lạnh một tiếng, nàng là có thểđoán được là ai rồi.
“Tiểu thư, nhất định là nhị phu nhân kia rồi, nhất định là nàng cốý muốn bại hoại thanh danh của tiểu thư ngươi, để không ai thèm lấy, nàng có thể từđóđạt được chỗ tốt rồi.”
Thủy Vân ho nhẹ một tiếng, cắt đứt lời nói của Thủy Duyệt. Nha đầu này, rốt cuộc là thế nào lớn lên, thế nào lời nói gì cũng dám nói ra miệng?
Thủy Duyệt liếc mắt, Thủy Vân nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, không bằng để nô tỳđi ra ngoài điều tra một chút đi, bất kể là ai làm, nàng muốn chạy cũng không được.”
“Hảo, ngươi đi đi.” Sắc mặt của Thanh Chỉ Diên lạnh nhạt vẫy tay, coi như cũng không vì chuyện này mà không vui.
—— đề lời nói bên ngoài ——
Mỗ nô tài vừa đi liền hối hận, lúc nãy nên đem lời nói trong lòng nói hết mới đi chứ.
Mỗ nữ nở nụ cười, gia hỏa này thật là một kẻ dở hơi, có thể hay không sẽ bị chủ tử kia dọa đến chết?
Mỗ nô tài không vui, hô hoán lên, gia của chúng ta là người tốt, làm sao sẽ hù chết người đâu?
Mỗ nữ khinh bỉ, không xong rồi, nô tày này thật là bị chủ tửđầu độc rồi, không cứu được rồi, không cứu được rồi!
ps: Cất dấu rất không cấp lực a, cầu cất dấu, lạp lạp lạp. . .