Bảo Bối Nhỏ Của Hàn Tổng

Chương 17



Dưới nhà bếp

Anh Thư đang phụ bà Ngọc Mai dọn thức ăn thấy cô từ từ tiến xuống, cô ta cất giọng nói lớn

- Có người nghĩ mình là thiếu phu nhân rồi quên đi việc làm ở Cố gia

Ngọc Mai quay qua liếc cô một cái rồi tiếp tục làm thức ăn

- Nuôi mày ăn học khôn lớn để có một việc nhỏ mà làm cũng không xong đúng là cái thứ con riêng vô dụng mà

Những người làm trong nhà cũng quá quen với cảnh này nên họ cũng chẳng dám lên tiếng

Mặc kệ lời hai mẹ con họ nói, Tuyết Nhi không thèm để tâm đến. Thấy thái độ cô như vậy, Anh Thư càng thêm phần bực tức

Cô ta nhìn sang bếp thấy người hầu đang đun một ấm nước, bèn nghĩ ra một ý định. Cô ta tiến lại rót ra một ly nước rồi đi đến bên phía cô

Ả khéo léo đổ ly nước đó lên bàn tay của mình chẳng mấy chốc nó đã bỏng lên

- Aaaaaa

Nghe thấy tiếng la mọi người chạy vào nhà bếp thì thấy dưới đất là chiếc ly đã vỡ còn Anh Thư một tay đã bị bỏng

- Hức… chị biết...là em ghét chị hức.... nhưng mà sao....sao em lại làm như vậy...hức...

- Rõ ràng là ch...

Chưa kịp để cô nói, Ngọc Mai đã chen vào, bà ta vội chạy đến nắm lấy tay Anh Thư vờ đáng thương

- Sao con lại đổ nước nóng lên tay chị con chứ, mẹ biết là con không thích mẹ với chị nhưng mà sao con làm như vậy

- Mày khiến tao chưa đủ mất mặt hả mà còn làm vậy với chị mày

- Con không có làm

Tuyết Nhi giải thích từng chữ với Quốc Đạt nhưng mà đời nào mà ông tin lời cô

- Vậy chẳng lẽ con bé tự đổ nước nóng lên tay mình? Mày nghĩ tao là con nít sao?

- Ba à không phải em cố ý đâu đừng la em mà hức.....hức

Anh Thư tỏ ra vẻ yếu đuối, đáng thương



Cô nhìn ông rồi đưa mắt sang hai mẹ con bà ta

- Mẹ con chị diễn cũng giỏi thật được rồi nói tôi làm chứ gì?

Cô vừa nói vừa đi lại ấm nước vừa đun sôi đổ ra một ly rồi đi đến hất vào tay cô ta

- AAAA

- Nhìn cho kĩ đây mới là tôi làm

- Nuôi mày lớn để mày ăn nói với mẹ va chị mày vậy đó hả

- Mẹ? có người mẹ nào suốt ngày hành hạ con mình bà ta không phải mẹ củ...

*Chát*

Cố Quốc Đạt mặc kệ những lời bàn tán của quan khách mà vung tay tát cô một cái thật mạnh

Cú tát làm một bên má cô đỏ ửng lên. Vì đau nên vài giọt nước mắt bất giác lăn xuống

- Anh Thư con đem hành lí của nó ra cho ta

- Ba...đừng như vậy mà hức…hức

- Lấy xuống cho ta

Đợi cô ta lấy vali cô sau đó ông nắm mạnh lấy tay Tuyết Nhi kéo thẳng ra phòng khách

- Mày cút ra khỏi nhà ngay cho tao

Vừa nói ông vừa đẩy chiếc vali sang chỗ cô

- Ba...ba

- Đừng gọi tao là ba, tao không phải ba mày

- Ba đừng đuổi em mà

Cô ta lại một lần nữa lại diễn màn "Chị gái thương em"

- Con đừng bênh vực cho nó nữa

Hai người họ là đang diễn cảnh cha con hạnh phúc cho cô xem sao???

- Sao còn chưa đi, tao nuôi mày khôn lớn để mày vô phép tắc với chị mày như vậy hả?

- Đứng đó làm gì mau cút khỏi mắt tao ngay đi

Tới đây Tuyết Nhi đã không kìm được nước mắt, dù gì ông ta cũng là ba cô mà. Tại sao lại có thể nói ra những lời cay độc như vậy

Cô khóc lóc như nào thì cũng chẳng ai quan tâm bởi vì không có cô thì cũng đâu ảnh hưởng gì, họ luôn gắn cái mác "Con riêng thừa thải" cho cô cơ mà

Nhưng điều làm Tuyết Nhi không ngờ đó là về đây chưa đầy một tiếng lại bị chính người cha ruột đuổi ra khỏi nhà

Cô đã hoàn toàn tuyệt vọng thì một giọng nói vang lên

- Ai dám đuổi phu nhân của Hàn Bạch Phong này

- Nhìn kìa đó chính là Hàn Tổng của TK đấy



- Ôi trời Hàn tổng đẹp trai quá

Quan khách nháo nhào lên vì sự xuất hiện của Bạch Phong

Cô có nghe nhầm không???

Là anh thật sao? Vậy anh đến đây để làm gì?

Cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã đi đến một tay vòng qua eo cô, một tay lau đi những giọt nước mắt còn động lại trên má Tuyết Nhi

- Sao lại khóc, là thiếu phu nhân của tôi thì không được khóc có biết chưa

Sau đó nhìn sang Cố Quốc Đạt, Khương Ngọc Mai và Cố Anh Thư

- Là ông bảo phu nhân của tôi cút khỏi đây?

Mắt anh nhìn chằm chằm vào Quốc Đạt nhưng tay thì vẫn ôm chặt lấy eo cô

- Âyyy nào có nào có đâu con rể

- Con rể vào trong ngồi trước đã nào

- Tôi đâu có xem lão gia đây là ba vợ đâu mà sao cứ luôn miệng gọi con rể vậy chứ

Bạch Phong tỏ vẻ xem thường ông rồi nhìn sang cô mỉm cười nói

- Đúng không vợ yêu?

Mặt cô cúi gầm xuống đất nghe anh nói hai từ "vợ yêu" Tuyết Nhi ngước lên nhìn đầy ngạc nhiên

Dù biết là diễn nhưng mà cô vẫn rung động trước hành động bảo vệ của anh

Sau đó anh sờ vào bên má đã đỏ ửng lên nhẹ nhàng bảo

- Có đau không?

Cô gật nhẹ đầu

- Là ông đánh vợ tôi sao?

Quốc Đạt hoảng sợ đứng im bất động chẳng nói lời nào

Còn mẹ con bà ta cứ nghĩ đời nào Hàn tổng để mắt đến một đứa con hoang nhưng bây giờ ngay trước măt họ là một Hàn tổng hết mực yêu thuơng, chiều chuộng cô

Thấy ông ta không trả lời anh ra hiệu cho Hạo Vũ, như hiểu được ý ngay sau đó một vệ sĩ tiến đến phía Cố Anh Thư

*Chát*

- Aaaa

Anh Thư ôm một bên má của mình, nhìn có vẻ còn đau gấp mấy lần so với ông tát cô

- Cái tát này là tôi thay Tuyết Nhi trả lại cho lão gia đây. Từ nay về sau phu nhân của tôi sẽ không còn dính dán với các người nữa

Nói rồi anh nắm lấy tay cô xoay người bước đi

- Dù gì cậu cũng là hậu bối sao có thể ăn nói như thế

Quốc Đạt dừng lại một lúc rồi nói tiếp



- Người nuôi nó khôn lớn là ta sao cậu có thể nói không dính dán

Nghe ông ta nói như vậy anh dừng lại ra hiệu cho Hạo Vũ đưa cho ông ta một vali tiền

- Vậy được rồi chứ? Trả công cho ông nuôi vợ tôi khôn lớn. Sau này gặp lại thì phiền gia đình lão gia đây gọi Tuyết Nhi một tiếng Hàn phu nhân

Giọng điệu của anh tuy nhẹ nhàng không hề đe dọa nhưng làm ai nấy đều sợ chết khiếp

Vì dáng người Tuyết Nhi cũng nhỏ nhắn nên anh ôm cô lên như kiểu bế em bé

- Bỏ tôi xuống, mọi người đang nhìn kìa, mau bỏ tôi xuống

Ánh mắt quan khách cứ nhìn chằm chằm vào vị Hàn tổng nổi tiếng nhất nhì thành phố khiến cô xấu hổ mà rúc đầu vào ngực anh

Da mặt anh cũng dày thật mặc kệ mọi người nhìn mà vẫn ung dung bế Tuyết Nhi ra thẳng xe, còn Hạo Vũ đi phía sau xách vali cho cô

Sau khi bế cô lên xe anh ra hiệu cho Hạo Vũ lái xe đi. Chiếc xe Maybach phiên bản giới hạn từ từ chạy xa dần nơi mà từng là gia đình trên "danh nghĩa" của cô, cũng chính là nơi mà cô xem là địa ngục khi còn nhỏ

Nhớ lại khi cô tầm 6 tuổi, lúc đó Anh Thư cũng chỉ lên 8 có lần cô ta vô tình làm vỡ lọ hoa mà Ngọc Mai thích nhất, vì sợ bị phạt nên đã đổ lỗi cho Tuyết Nhi làm vỡ.

Kết quả là cô bị bà ta đánh không thương tiếc còn bị giam vào nhà kho không ăn uống 3 ngày. Lúc đấy cô khóc nhiều lắm, khóc đến hai mắt đều sưng lên nhưng chẳng ai để tâm đến kể cả cha cô....Quốc Đạt

Ông ta còn nói "Đáng đời mày lắm có một cái lọ hoa cũng làm vỡ đúng là vô dụng mà"

Nghĩ đến đây Tuyết Nhi thật sự quá tủi thân rồi!!

Cô ôm chầm lấy vai mà khóc

- Sao lại khóc nữa, aisss phiền phức quá

- Tại sao....tại sao hức...hức họ lại đối xứ hức... với tôi như vậy

- Ông ấy là hức....hức là ba của tôi hức....hức sao lại tàn nhẫn với tôi vậy chứ hức..hức

Anh xoay qua nhìn Tuyết Nhi

- Khóc cái gì lão già đó có xem cô là con gái đâu gia đình như vậy thà không có còn hơn

Không những an ủi mà câu nói đó còn làm cô khóc lớn hơn

Nhưng mà Bạch Phong nói đâu có sai gia đình thà không có còn hơn có mà chẳng ra gì