Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)

Chương 32: Trộm gà không được còn mất nắm thóc!



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



"Trần Triệu Dương, cậu còn muốn nói gì không?"

Lúc này, Cố Kiến Trung lại hỏi Trần Triệu Dương.

“Không có”, Trần Triệu Dương cười nói.

“Nếu còn chuyện gì, cậu đừng ngại nói với tôi, tôi sẽ

giúp cậu giải quyết", Cố Kiến Trung vẫn nói một cách

dõng dạc.

"À, nhớ ra rồi, đúng là tôi còn một chuyện muốn nhờ

ông giúp đỡ", lúc này, Trần Triệu Dương như chợt nhớ ra

gì đó rồi cười nói.

Đám người Tất Vấn Bách nghe thấy Trần Triệu Dương

nói thế, không kiểm được đột nhiên cảm thấy căng

thẳng.


Bọn họ lo rằng Trần Triệu Dương sẽ bảo ông cụ Cố xử

lý bọn họ.

"Haha, ông cụ Cố à, thật ra chuyện là như vậy, bởi vì

tổng giám đốc Nam Cung nhà tôi đắc tội với đám người

này, việc làm ăn có lẽ sẽ bị thiệt hại không ít, nếu như

ông cụ Cổ ông có mối làm ăn nào thích hợp, có thể giới

thiệu cho tổng giám đốc Nam Cung nhà tôi không", Trần

Triệu Dương cười nói: "Dẫu sao nếu để cô ấy thiệt thôi,

tôi cũng cảm thấy áy náy".

Nam Cung Yến nghe Trần Triệu Dương nói thế, ánh

mắt cô đột nhiên sáng lên.

Ở đất Nam Hải này, những mối làm ăn với nhà họ Cố

thì chắc chắn đầu là mối lớn, tuy nhiên muốn làm ăn với

nhà họ Cổ thì không phải là chuyện dễ dàng.

Nếu là tập đoàn thông thường thì nhà họ Cố sẽ không

thèm để vào mắt.

"Haha, tôi còn tưởng chuyện gì to tát, thì ra là chuyện

cỏn con này, không thành vấn đề..."

Ông cụ Cố sảng khoái đồng ý.

"Văn Bách, sắp xếp cho chúng tôi một phòng VỊIP để

bàn việc làm ăn", Ông cụ Cố lại nói.

"DạI"

Tất Văn Bách trả lời.


Nhưng lúc này Tất Văn Bách lại ganh tị muốn chết,

không biết là nhà họ Tất phải trả giá biết bao nhiêu mới

có thể ngồi xuống bàn bạc chuyện làm ăn với nhà họ Cố.

Hôm nay, Trần Triệu Dương chỉ nói một câu mà Nam

Cung Yến đã được bàn chuyện làm ăn với nhà họ Cố.

Chuyện này quả thật càng làm hắn tức đến lộn gan

lộn ruột mà.

Kỳ thật không chỉ có Tất Văn Bách ganh tị, những

người còn lại cũng không ngoại lệ.

Bọn họ cứ tưởng trải qua chuyện tối nay, sau này tập

đoàn của Nam Cung Yến sẽ khó mà làm ăn ở đất Nam

Hải, họ còn tính sẽ làm lơ cô ấy luôn.

Nay chỉ vì một câu nói của Trần Triệu Dương mà sống

lại từ cõi chết, sau này bọn họ còn phải chủ động lấy lòng

tập đoàn nhà Nam Cung đấy chứ.

Tên bảo vệ quèn này cũng thần thánh quá đi mất.

Dĩ nhiên, nếu như họ biết trước Cố Kiến Trung sảng

khoái đồng ý như vậy thì họ sẽ lôi kéo nịnh hót Trần Triệu

Dương rồi, không chỉ thế, e rằng sẽ kinh ngạc đến há hốc

mồm luôn đó.

Cố Kiến Trung nhìn ra quan hệ của Trần Triệu Dương

và Nam Cung Yến không đơn giản, chỉ cần giữ quan hệ

tốt với Nam Cung Yến, sau này nhất định mối quan hệ

của ông với Trần Triệu Dương cũng tốt theo.


Tất Văn Bách lập tức dẫn đường sắp xếp một phòng

VIP cho đảm người ông cụ Cố.

“Trần Triệu Dương, chuyện này là thật sao?"

Nam Cung Yến theo sau lưng Trần Triệu Dương, cô

cũng có chút khó tin.

Cảm giác giống như là bị dồn vào đường cùng rồi tìm

thấy lối thoát vậy.

"Dĩ nhiên là thật rồi, ông cụ Cố cũng không phải là

người nói không giữ lời", Trần Triệu Dương ung dung cười

nói.

“Tôi vẫn cảm thấy khó tin quá", Nam Cung Yến nói

khẽ.











- -------------------