Bạn Học, Mời Ký Thay

Chương 34



Kỷ Vô Thanh khẩn trương đến mức cảm giác hai mắt của mình đều sắp rời ra, Lâm Thiên Tự thì vẫn thảnh thơi nhìn cô tặng khăn quàng cổ.

"Vô Thanh cho tớ?" Lâm Thiên Tự cười nói.

Kỷ Vô Thanh cứng ngắc gật đầu "Ân...phải, đúng vậy.."

"Bên ngoài cũng không gặp qua khăn quàng cổ có cách đan đặc biệt như vậy, thật đặc biệt nha." Lâm Thiên Tự cười nói.

Kỷ Vô Thanh lại cứng ngắc gật đầu, nhoẻn miệng cười nói "Phải, phải? Hả hả... thích, thích là tốt rồi."

Lâm Thiên Tự nhìn Kỷ Vô Thanhliếc mắt, đột nhiên kề sát vào, trêu ghẹo nói "Lẽ nào... đây là Vô Thanh tự mình đan."

Gương mặt đáng thẹn của Kỷ Vô Thanh lại đỏ.

Quả nhiên.

Tiếu ý trong mắt Lâm Thiên Tự càng sâu, nàng cúi đầu hôn Kỷ Vô Thanh "Cảm ơn Vô Thanh, tớ vô cùng vô cùng thích."

Trong lòng bàn tay Kỷ Vô Thanh đổ đầy mồ hôi "Thích, thích là tốt rồi..."

Lâm Thiên Tự cười nói "Vô Thanh tới đây chỉ tặng tớ khăn quàng cổ thôi sao?"

Kỷ Vô Thanh ngẩng đầu nhìn nàng, gật đầu.

Lâm Thiên Tự có chút mất mát "A! thật đáng tiếc... tớ còn tưởng Vô Thanh là cố ý đến cùng tớ ăn lễ Giáng Sinh."

"Ôi chao?" Kỷ Vô Thanh khẩn trương nhìn Lâm Thiên Tự, nói: "Không, không phải, kia, kia lễ Giáng Sinh cùng nhau... cũng..."

Lâm Thiên Tự cười cười "Cho nên Vô Thanh là cố ý đến cùng tớ ăn lễ Giáng Sinh sao?"

Kỷ Vô Thanh cảm giác bản thân hoàn toàn không biết làm cái gì bây giờ.

Lâm Thiên Tự cười nói: "Trong nhà không có nguyên liệu, chúng ta ra ngoài mua chút gì nha? Chúng ta tự làm?"

Kỷ Vô Thanh ngốc lăng lăng gật đầu.

Lâm Thiên Tự nắm tay Kỷ Vô Thanh "Đi thôi!"

Ngày mai sẽ là lễ Giáng Sinh, ngoài đường có thật nhiều hoạt động, bên các cửa hàng cũng đều treo đầy trang sức: tuần lộc, quà noel, cây thông noel, ngoài đường không khí Giáng Sinh bao phủ nồng đậm. Bên kia còn có ông già noel đang phát bong bóng.

Lâm Thiên Tự nắm tay Kỷ Vô Thanh, hai người cũng không hề gấp gáp, chậm rãi đi đến siêu thị.

"Ngày hôm nay muốn ăn gì?" Lâm Thiên Tự quay đầu nhìn Kỷ Vô Thanh hỏi.

"Ân... cậu ăncà ri được không?"

"Vô Thanh muốn làm cà ri sao?"

"Ân... tớ, tớ biết làm một chút."

"Tốt, vậy chúng ta làm đi. Nên mua rau gì đây?"

"Ân... Cà chua được không?"

"Tốt."

Hai người cùng nhau chậm rì rì đi, không có mục đích nơi nơi loạn mua. Lúc đứng trước quầy thanh toán, Lâm Thiên Tự đột nhiên cau mày nhìn thoáng qua.

"Làm sao vậy?" Kỷ Vô Thanh ngẩng đầu hỏi nàng.

"Không có gì..." Lâm Thiên Tự cười cười, nắm tay Kỷ Vô Thanh rời đi.

Một nữ hài tử đứng ở bên cạnh, khẩn trương đến mức tay cũng đều run. Lại run run đem một ảnh chụp đăng lên vi bác, kích động viết: "A a a a a a a!!! Lễ Giáng Sinh đi siêu thị mua đồ ăn vặt, kết quả các người đoán xem tui thấy được ai???? Là Vô Thanh a! Vô Thanh! Là Tịch Mịch Vô Thanh a!!!!! Hơn nữa Vô Thanh còn cùng một nữ sinh rất rất rất đẹp cùng một chỗ aaaa!!! Thực kích động thực kích động."

Tiểu thiên sứ nữ thần: "Không ảnh không tin."

Lâu chủ: "Ảnh đây ảnh đây! Đây là tấm ảnh tui mạo hiểm sinh mệnh mới chụp được a."

Độc thân là cẩu uông:"Ngọa tào! Thật đúng là Vô Thanh a! Cầu ảnh rõ hơn."

Lâu chủ: "Chỉ có một cái, bởi vì mỹ nữ bên cạnh nàng đột nhiên nhìn sang, hù tui sợ muốn chết! cho nên... chỉ chụp được một tấm!"

Tịch mịch có tiếng: "Nữ thần của tôi thật đẹp, tỷ tỷ bên cạnh chẳng lẽ là vợ của nữ thần sao?"

Lâu chủ: "Các nàng là nắm tay nắm tay nắm tay nắm tay nắm tay nắm tay a.... lâu chủ đã hạnh phúc té xỉu."

Ngươi không phải là người độc thân cẩu duy nhất: "Ngọa tào! Siêu thị này không phải là ở ngay bên cạnh tiểu khu nhà tớ sao! Tớ lập tức xuống dưới mua nước tương!."

Độc thân là cẩu uông "Tui sát sát sát! Người rốt cuộc bị ai bắt cóc!"

Nữ thần nữ thần ta ở chỗ này: "Tui đi, tui thất tình...."

Trường nhai khói lửa: "Nhân sinh của tôi đã viên mãn."

Núi xanh không để ý: "Hình như tôi nghĩ tới một người @Lòng có trăm ngàn từ."

Cười thế thôi: "@Lòng có trăm ngàn từ, có người muốn trộm nữ thần, @Lòng có trăm ngàn từ ngươi còn đang làm cái gì?"

Tình thâm không thọ: "Ngọa tào!! @Lòng có trăm ngàn từ.... không biết vì sao trong lòng đột nhiên thật vui sướng."

Khói lửa nhân gian: "Trên lầu đều chưa chắc có một người... @Lòng có trăm ngàn từ"

Độc thân cẩu uông: "...Trên lầu chưa chắc có một người +10086 @Lòng có trăm ngàn từ"

.....

Cơm tối là tự mình làm, cơm nước xong xuôi, Kỷ Vô Thanh đi tắm, Lâm Thiên Tự ngồitrên sô pha, nhìn vi bác không ngừng có người đang nhắc tên mình, trong tư tưởng nhịn không được"Há há há" cười gian ba lần.

Đàn cá nhám của nhân loại, nữ thần của các người đã bị tôi bắt! Tự các người ở đó mà tưởng tượng đi, tôi sẽ không đã kích các người.

Kỷ Vô Thanh từ trong nhà tắm đi ra, thì thấy Lâm Thiên Tự đang ngồi trên sô pha, cười....

Quỷ dị!!

"Thiên Tự?"

"Ân?" Lâm Thiên Tự quay đầu, cười nói "Vô Thanh tắm xong rồi?"

"Ân." Kỷ Vô Thanh gật đầu.

Lâm Thiên Tự cười nói "Nếu mệt thì Vô Thanh nghỉ ngơi trước đi, tớ đi tắm."

"Nga." Kỷ Vô Thanh gật đầu vào phòng, mặt khác, cần nói một chút, nhà của Lâm Thiên Tự là mô hình nhà độc thân, ha hả... chỉ có một phòng.

Trong lúc này, Lâm Thiên Tự không gì sánh được cảm tạ quyết định anh minh của mình lúc trước! Bởi vì không thích có phòng trống trải, cho nên mới mua nhà độc thân, kết quả... thực sự rất đáng tán thưởng có phải hay không?!!

Hắc hắc hắc....

Lâm Thiên Tự nhe răng cười đi phòng tắm.

Kỷ Vô Thanh có chút buồn chán ngồi trên giường, tuy rằng Lâm Thiên Tự đã từng nói với cô, không miễn cưỡng cô làm chuyện gì cô không thích, thế nhưng loại tình huống hiện tại này, cũng rất phi thường khẩn trương a, làm sao bây giờ?

Tuy rằng Lâm Thiên Tự vẫn qua đêm ở nhà Kỷ Vô Thanh, thế nhưng chưa bao giờ cùng một phòng a, càng đừng nói đồng giường cộng chẩm.

Buổi tối ngày hôm nay...

Có phải sẽ phát sinh chuyện gì nghiêm trọng hay không?

Thật khẩn trương, thế nhưng đột nhiên lại có chút chờ mong, a a a là xảy ra chuyện gì? Bản thân thực sự là điên rồi.

Kỷ Vô Thanh nhịn không được nằm trên giường lăn một vòng, sau đó nằm bất động trên giường.

"..." Thật khẩn trương, căn bản là không động đậy, cô cúi đầu nhìn dưới sàn, nằm ngay đơ.

Nằm ngay đơ thì thấy dưới sàn hình như có cái gì?

Tuy rằng tùy tiện xem đồ của người khác có chút không lễ phép, thế nhưng... tùy tiện là bệnh.

Kỷ Vô Thanh vẫn là tùy tiện kéo cái rương dưới sàng ra.

Cái rương bị tha ra, Kỷ Vô Thanh nhìn cái rương, trong đó... toàn là bản in lẻ của mình.

"Ôi chao?" Ôi chao ôi chao ôi chao!!!

Vì sao lại có nhiều bản in lẻ như vậy lại có dưới sàn trong phòng Lâm Thiên Tự.

Kỷ Vô Thanh lập tức từ trên giường nhảy xuống, tỉ mỉ xem xét những gì có trong rương, quả nhiên toàn là bản in lẻ của mình!!

Thế nhưng nhiều như vậy?!!1

Cửa phòng lúc này mở ra, Lâm Thiên Tự tóc ướt sũng nói "Vô Thanh..." vì vậy vừa vặn thấy được một màn.

Kỷ Vô Thanh mặc áo ngủ, đang ngồi xổm trước mặt chiếc rương bảo bối của mình, nhìn mình.

"..." Lâm Thiên Tự đột nhiên thấy... có chút xấu hổ.

Bí mật bản thân cẩn thận cất giữ bị phát hiện... dù cho da mặt có dày đến đâu cũng sẽ xấu hổ.

"Thiên Tự..." Kỷ Vô Thanh nhìn Lâm Thiên Tự hỏi "Cậu tại sao lại mua nhiều truyện tranh như vậy a?"

Lâm Thiên Tự thở dài một hơi, nàng bước một bước tới "Cho nên tớ đã nói..." Nàng nắm lấy tay Kỷ Vô Thanh, đem cô đẩy ngã trên giường, cúi người ép tới, nói "Cho nên tớ đã nói rồi, tớ thích cậu, thích không kiềm chế được... cậu bây giờ tin chưa?"

Kỷ Vô Thanh đỏ mặt nhìn nàng.

Lâm Thiên Tự tiếp tục nó: "Không chỉ có những thứ này, còn có đủ loại ảnh chụp, không chỉ có trong máy vi tính, bên trong ngăn kéo cũng có... là những ảnh mà tớ len lén chụp được, là những tin tức về cậu mà tớ len lén thu thập được. Còn có mỗi ngày hai cành hoa... còn có rất nhiều rất nhiều... hiện tại cậu tin chưa? Về chuyện tớ thích cậu..." Nàng nói như vậy, cúi đầu xuống hôn môi Kỷ Vô Thanh.

Kỷ Vô Thanh nằm ở trên giường, mặc Lâm Thiên Tự hôn môi mình, vuốt ve bản thân, cả người cũng nho nhỏ mà run rẩy lên.

Lẽ nào....

Lâm Thiên Tự thật sự thích mình sao?

"Tớ..." Cô mở miệng, lại không biết muốn nói cái gì.

"Cậu thích tớ sao?" Lâm Thiên Tự một bên hôn môi cô, một bên hỏi "Còn giống như trước đây mà thích tớ sao? Nguyện ý cùng tớ bên nhau sao? Bây giờ có thể tiếp thu tớ sao?"

"Tớ.."

"Tớ cái gì? Nguyện ý? Hay là không muốn?"

Kỷ Vô Thanh nằm trên giường, nụ hôn của Lâm Thiên Tự chậm rãi rơi xuống, vành tai, cổ, xương quai xanh... một đường xuống phía dưới.

"Tớ.... A..." Kỷ Vô Thanh há to miệng, nhẹ nhàng duỗi tay ra.

"Cậu cái gì?" Lâm Thiên Tự nói: "Kỷ Vô Thanh, tớ yêu cậu...cậu yêu tớ không? Cậu còn có như trước đây thích tớ không?"

"Tớ..." Tay Kỷ Vô Thanh nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Thiên Tự, cảm thụ được Lâm Thiên Tự trong nháy mắt cứng ngắc, cô nói "Tớ... tớ vẫn so với trước đây càng, càng thích... vẫn, vẫn đều thích cậu... càng ngày càng thích..."

Lâm Thiên Tự đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Kỷ Vô Thanh, không hề chớp mắt.

Kỷ Vô Thanh có chút xấu hổ không muốn nhìn nàng.

Lâm Thiên Tự nói "Vô Thanh..."

"Ân"

"Tớ có thể nhìn không?"

Kỷ Vô Thanh nhắm mắt lại không nói lời nào.

Lâm Thiên Tự thưởng thức Kỷ Vô Thanh dưới thân mình, sau đó nói: "Tớ, tớ nghĩ muốn làm xuống dưới.."

"..." Kỷ Vô Thanh không nói lời nào.

"Có thể chứ?"

"..."

"Tớ có chút nhịn không được... Vô Thanh... có được không? Có được không? Vô Thanh... Vô Thanh tớ yêu cậu... tớ có thể tiếp tục sao?" Nàng một bên hỏi, tay cũng không có nữa phút dừng lại.

Kỷ Vô Thanh đột nhiên đỏ mặt, lắc lắc đầu không nhìn nàng, cô nói "Cậu... cậu cũng không có muốn dừng lại a..."

Ý gì đây? Có thể?

Lâm Thiên Tự đột nhiên nở nụ cười, nàng cúi đầu chôn xuống cổ Kỷ Vô Thanh, cười nói ".... Vô Thanh, vì sao cậu lại khả ái như thế? Vì sao tớ lại thích cậu như thế?"

"Cậu..." Kỷ Vô Thanh có chút khó nhịn mở miệng nói "Cậu... cậu rốt cuộc có làm hay không?"

"Phốc!" Lâm Thiên Tự nhịn không được cười ra tiếng.

"Tuân mệnh!" nàng nói

Bóng đêm từ từ...

Vì vậy xong xuôi.

(*^▽^)/ .・゜゜・Chính văn hoàn・゜゜・.  \(^▽^*) 

Tác giả có lời muốn nói: Ồ! Năm chữ cuối cùng [là chữ Vì vậy xong xuôi á] các bạn không có nhìn lầm, như vậy đã kết thúc rồi! Không có H đâu, vì tác giả rất ư là ngây thơ! Vì vậy, tất nhiên sẽ không có sắc, sẽ không có cảnh sắc xuất hiện!

Như vậy, phiên ngoại các bạn có muốn không?

Thật ra ban đầu tôi định để Hàn Thư Đình cùng Vương Tử Hàn kết đôi với nhau, nhưng viết viết, đột nhiên điều ác xuất hiện ╮(╯▽╰)╭

Điều ác này thật sự muốn ngăn cũng không ngăn được, vì vậy cp cứ như vậy sẽ không có, đổi thành một lùm cây nhỏ.

Cuối cùng có một vấn đề rất nghiêm trọng, tôi có nên viết không thuần khiết hay không? Không viết không thuần khiết sẽ không biến thành chim thang?  [Chim bị dội nước sôi =]]]] ]

Bất quá tiểu thiên sứ tôi vẫn luôn luôn ôn nhu hiền lành nhu nhược thân thiện, cho nên hẳn sẽ không biến thành chim thang ha!

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!

Lau lau!

P/s: Bất cứ lúc nào, cũng không nên vì một người không đáng giá mà tổn thương chính bản thân bạn. Bởi vì khi bạn gặp người bạn xứng đáng làm vậy, TA sẽ buồn. Mà, cho dù bạn không có gặp người như vậy, cũng vì chính bản thân mình, phải làm tốt hơn. [TA là gì nhỉ??]

Editor có lời muốn nói:v hoàn rồi nhé, t cũng bất ngờ á =]], còn phiên ngoại là cuộc sống happy của đôi trẻ. Chờ-ing =]]