Bạn Học, Mời Ký Thay

Chương 26



Edit: EvNguyen

Beta: Hàn Mạc Thiên aka TT31KK

Lâm Thiên Tự phát hiện bản thân mình đang yêu.

Bởi vì nàng vừa nghĩ đến tràng cảnh Kỷ Vô Thanh yêu cầu mình hôn nhẹ thì nhịn không được đỏ mặt. Trái tim "bịch bịch bịch" loạn nhịp. Sau đó dưới sự trắc nghiệm của đám bằng hữu tổn hại, vì vậy... vẫn cho rằng đây là tình bạn Lâm Thiên Tự phi thường trì độn phát hiện bản thân mình đã yêu rồi.

Sau đó Lâm Thiên Tự trì độn phát hiện, bản thân dĩ nhiên lại không biết cách yêu.

Mẹ nó! Rõ ràng đã hai lần yêu, lại đột nhiên phát hiện bản thân mình không biết nói chuyện yêu đương, quả thật là đủ rồi.

Lẽ nào cũng tặng Kỷ Vô Thanh cái máy giặt? Tuyệt đối là không thể được. Kia nên làm cái gì bây giờ? Kỷ Vô Thanh thích cái gì?

Bánh bao chiên.

Vừa nghĩ đến hình ảnh mình cầm bánh bao chiên đi biểu lộ, Lâm Thiên Tự nghĩ cũng đủ lắm rồi!

Hoa tươi?

Ánh mắt Lâm Thiên Tự lóe sáng. Được rồi, hoa tươi hằng ngày vẫn tặng a, Kỷ Vô Thanh thích hoa tươi như vậy, cậu ấy nhất định sẽ cao hứng! Kết quả, Tiếu Tố Lâm lại nhàn nhạt đổ vào đầu Lâm Thiên Tự một xô nước đá.

"Đúng vậy, dùng phương thức cậu theo đuổi Vương Sở Sở đi theo đuổi Kỷ Vô Thanh, hơn nữa toàn bộ quá trình đều được Kỷ Vô Thanh ngày ngày vây xem. Rất tốt."

Lâm Thiên Tự: "..."

Lâm Thiên Tự thật sự đau đầu!

Hàn Thư Đình nhìn vẻ mặt bi thương của Lâm Thiên Tự, đột nhiên cảm thấy Lâm Thiên Tự thật tội nghiệp.

"Đây là tự làm bậy không thể sống, đáng đời!" Trần Tử Hiên ngồi bên cạnh xem náo nhiệt còn chê chuyện này chưa lớn.

Lâm Thiên Tự "..." thật sự muốn tuyệt giao.

"Nghĩ xem ngoài hoa tươi thì nên tặng cái gì, tốt nhất là cậu tự mình đến tặng." Vương Tử Hàn trưng bộ mặt lạnh như băng của mình nói.

"Tốt nhất là đồ tự mình làm." Hàn Thư Đình mở miệng nói.

Vì vậy, Lâm Thiên Tự về nhà suy nghĩ hơn nữa đêm, đến sáng ngày thứ hai Lâm Thiên Tự cầm một hộp điểm tâm tinh xảo xuất hiện trước phòng làm việc của Kỷ Vô Thanh.

"Điểm tâm?" Kỷ Vô Thanh sáng mắt nhìn điểm tâm trong tay Lâm Thiên Tự, nói.

"Trên đường tới đây thì thấy, nghĩ ăn rất ngon, mà một mình tớ ăn cũng vô vị, lại nghĩ cậu nhất định thích ăn, cho nên mang đến đây." Lâm Thiên Tự tay cầm điểm tâm, ánh mắt dịu dàng nhìn Kỷ Vô Thanh trước mặt mở miệng nói.

Trong tư tưởng Lâm Thiên Tự đều đang rít gào.

Thích đi thích đi thích đi thích đi.

Kỷ Vô Thanh vui vẻ nhận lấy hộp điểm tâm trong tay Lâm Thiên Tự, cười tủm tỉm nói: "Ân, tớ thích, tớ thích nhất điểm tâm. Chúng ta cùng nhau ăn đi! Thiên Tự ngày hôm nay không có làm gì sao?"

Lâm Thiên Tự lắc đầu cười nói: "Không có bận, vừa lúc thì qua đây."

Kỷ Vô Thanh càng hài lòng "Vậy nhanh một chút cùng vào ăn đi, tớ cũng mới làm xong bữa sáng!"

"Được, vậy tớ cũng không khách khí."

"Không cần khách khí không cần khách khí!"

Vì vậy, hồ ly cười tủm tỉm cùng tiểu bạch thỏ nhiệt tình ngồi cùng một bàn, hài lòng bắt đầu ăn bữa trưa. Thỏ nhỏ hài lòng lấy điểm tâm ra, híp mắt chu cái miệng nhỏ bé xinh gặm cắn, hồ ly híp mắt, trong tư tưởng không ngừng mặc niệm: từ từ sẽ thu vào tay, từ từ sẽ rơi vào tay. Ăn đi ăn đi! Ăn mập mạp càng tốt!

Vì vậy hồ ly mỗi ngày đều bận rộn đi tìm... tìm các loại điểm tâm ngon, mỗi ngày đúng giờ sẽ đến trước cửa nhà thỏ, "Leng keng leng keng" mà nhấn chuông cửa, nhìn thỏ mỉm cười từ bên trong đi ra, ăn hết phần lương thực mà bản thân mang tới. Sau đó hà lòng nhìn thỏ ngày qua ngày càng trở nên mỹ vị ngon miệng.

Hồ ly mỗi ngày cũng đều nghĩ đến, ăn đi ăn đi! Ăn nhiều một chút, rất nhanh... rất nhanh có thể ăn rồi! muhaaaaaaaaaa.....

Trợ thủ của hồ ly ngày ngày lại ở trong phòng làm việc mà vẽ vòng tròn nguyền rủa: cho ngươi không đi công tác, cho ngươi không đến làm việc. Ngươi cứ chờ đi! cứ chờ đi! Chú cho ngươi chỉ có thể nhìn không thể ăn! Nói lầm bầm nói lầm bầm hanh.....

.....

Ngày mùng bảy tháng bảy, sáng sớm Lâm Thiên Tự đến tìm Kỷ Vô Thanh. Trong tay cũng không quên mang theo điểm tâm ngon,trên mặt hộp điểm tâm, còn cắm thêm một cây hoa hồng.

Kỷ Vô Thanh vừa tiễn bước tiểu ca đến đưa hoa, mở cửa ra thì liền thấy Lâm Thiên Tự, sau đó nhìn hộp Lâm Thiên Tự mang đến, sau đó trên mặt lộ ra biểu tình nghi hoặc.

"Hoa hồng?"

Lâm Thiên Tự cười cười nâng chiếc hộp trong tay lên, nói: "Hôm nay đi mua điểm tâm, người bán hàng nói cho tớ, hôm nay là mùng bảy tháng bảy, cho nên tất cả các hộp điểm tâm trong quán đều được trang trí thêm một nhánh hoa hồng, đẹp không?"

Ánh mắt Kỷ Vô Thanh có chút mờ mịt, nghe Lâm Thiên Tự nói như vậy, lập tức vui vẻ gật đầu nói: "Đẹp đẹp"

Lâm Thiên Tự cười nói "Tớ cũng thấy rất đẹp."

Kỷ Vô Thanh đem chiếc hộp trong tay tỉ mỉ nhìn một chút, sau đó quay đầu hỏi Lâm Thiên Tự "Là quán điểm tâm nào vậy? Lại còn có hoạt động như vậy? Tớ trước đây cũng chưa từng nghe nói qua."

Lâm Thiên Tự "...Tớ trước đây cũng chưa từng nghe nói qua... có lẽ là bắt đầu từ năm nay mới làm đi." Kỳ thực chính là nàng muốn nhân viên cửa hàng làm cái hộp này, nàng sẽ nói sao giờ? Nàng là người không biết xấu hổ như vậy sao?

Kỷ Vô Thanh cười nói "Tớ cũng nghĩ như vậy, cái hộp này tớ nhất định sẽ cẩn thận cất giữ."

Lâm Thiên Tự cười cười theo Kỷ Vô Thanh vào cửa "Bất quá nghe chủ quán nói, tớ mới nhớ, ngày hôm nay là đêm thất tịch. Vừa lúc tớ có hai vé đi tham quan triển lãm tranh, chúng ta cùng đi xem đi."

"Ôi chao?" Kỷ Vô Thanh quay đầu lại hỏi: "Triển lãm tranh?"

"Đúng rồi!" Lâm Thiên Tự cười nói: "Là tác giả truyện tranh cậu thích mở triển lãm nha. Cùng đi xem sao?"

"Tốt quá! Chúng ta bây giờ liền đi?"

"Trước hết chúng ta cũng nên ăn điểm tâm đi!"

"Đúng rồi nha! Ngày hôm nay tớ có nấu cháo nha! Thiên Tự cùng ăn đi! Là cháo cậu thích ăn nhất."

"Hảo!"

Hai người vô cùng cao hứng ngồi trên bàn ăn, thưởng thức phần điểm tâm này.

Kỷ Vô Thanh cúi đầu ăn cháo, cười tủm tỉm nhìn Lâm Thiên Tự nói: "Hành lá bên trong cháo là tự tay tớ trồng đấy, hắc hắc."

Lâm Thiên Tự ngẩng mặt liếc mắt nhìn Kỷ Vô Thanh, đột nhiên với tay qua, lau khóe miệng Kỷ Vô Thanh, ngón tay cái chà sát khóe miệng, kế bên đôi môi mềm mại tinh tế mà lau, ánh mắt Lâm Thiên Tự nhất thời tối tăm.

"Ôi chao?" cả người Kỷ Vô Thanh cũng đều cứng lại rồi.

"Trên môi của cậu có dính điểm tâm." Lâm Thiên Tự mang theo dáng tươi cười có lực sát thương cường đại nhất quay qua nói với Kỷ Vô Thanh.

"Ách... A...A" Kỷ Vô Thanh tử trận.

Dáng tươi cười trên mặt Lâm Thiên Tự càng sâu.

Kỳ thực nàng sẽ nói rằng trên mặt cậu cơ bản là không có dính cái gì sao? Đương nhiên sẽ không... có những chuyện, chỉ cần một mình mình biết là tốt rồi. Hắc hắc.

Bữa sáng qua đi, Lâm Thiên Tự đi rửa chén, Kỷ Vô Thanh mặt đỏ bừng ngồi trên ghế sôpha, chậm rãi khôi phục giá trị sinh mệnh của mình.

Đợi Lâm Thiên Tự rửa chén xong, sinh mệnh của Kỷ Vô Thanh cũng khôi phục được thất thất bát bát (77 88), hai người bắt đầu xuất phát.

Triển lãm tranh lần này tới rất nhiều người, bởi vì là truyện tranh không giống với những bức tranh trừu tượng chỉ khiến người khác xem không hiểu, cho nên ngày hôm nay, rất nhiều tiểu nam sinh cũng rất thích mang theo bạn gái tới đây góp vui một ít.

Vừa vào phòng triển lãm, Kỷ Vô Thanh phát hiện, hai người con gái cùng vào, bây giờ cũng chỉ có cô cùng Lâm Thiên Tự.

"Làm sao vậy?" Lâm Thiên Tự nghĩ Kỷ Vô Thanh là xấu hổ, quay đầu nhìn cô cười nói.

"Ách... ngày hôm nay tới đây đều là tình nhân nha." Kỷ Vô Thanh nhịn không được cảm thấy có chút kỳ quái.

"Đúng nha, bởi vì hôm nay là lễ tình nhân." Lâm Thiên Tự cười nói

[Lễ tình nhân này Thiên Tự nói là Lễ Thất Tịch bên TQ, là ngày Ngưu Lang cùng Chức Nữ gặp nhau.]

"Ôi chao? Người kia không phải là Thiên Tự sao? Thiên Tự!!!!" một thanh âm cực đại truyền đến, trái tim Lâm Thiên Tự nhịn không được nhảy lên, nàng quay đầu lại, lại thấy Vương Tử Hàn cùng Hàn Thư Đình đang bước về phía mình.

Bóng đèn này nọ cũng đều đi tìm chết đi tìm chết đi tìm chết hết đi! Nhất là hai cái bóng đèn này!!!

Nếu như hôm nay là lễ tình nhân, vậy thì các người cứ chơi đi, làm bộ như không thấy không được sao sao sao??? Chào hỏi một chút cái gì, một chút cũng không có vui nha!!!!

Nội tâm Lâm Thiên Tự điên cường thổ tào, nhưng trên mặt vẫn phải duy trì dáng tươi cười.

Vương Tử Hàn có chút không biết nói gì nhìn Hàn Thư Đình bên cạnh mình. Bây giờ chạy đi còn kịp sao? Chuyện làm bóng đèn thất đức như vậy, một chút hứng thú nàng cũng không có a!!

Đáng tiếc, tiếng lòng của hai người này Hàn Thư Đình vẫn là không nghe thấy, lúc này, nàng đã vui mừng nhìn hai người mà chạy tới "Thiên Tự! Thật trùng hợp nha, ở nơi này mà cũng có thể gặp cậu! Nha!" Hàn Thư Đình vẻ mặt kinh hỉ mà nhìn Kỷ Vô Thanh, nó: "Cậu chính là người tình bé bỏng của Thiên Tự?"

Nội tâm Lâm Thiên Tự thật sự sụp đổ.

Vừa nãy còn nghĩ chỉ có cô cùng Lâm Thiên Tự là một đôi nữ hài tử đến xem, hiện tại thì xuất hiện một đôi gì gì đó.... Kỷ Vô Thanh vẻ mặt mộng bức nhìn Hàn Thư Đình nhiệt tình như lửa trước mặt "Ôi chao?"

Vì vậy ước hội mỹ lệ, dĩ nhiên lại trở thành bốn người, trên mặt Lâm Thiên Tự tràn ngập sát khí.

"Tớ thích nhất bức vẽ này nha, siêu cấp đẹp." Hàn Thư Đình chỉ vào bản vẽ trước mặt, quay đầu cười khanh khách hỏi Kỷ Vô Thanh "Vô Thanh, cậu thích nhất tấm nào?"

Lâm Thiên Tự "..." không được gọi Vô Thanh như vậy! Tên thân mật gì gì đó, nên nhớ các cậu là mới gặp mặt lần đầu tiên có được hay không?!!!!!!

Kỷ Vô Thanh cười nói "Tớ thích bức bên cạnh a."

Lâm Thiên Tự "..." Vô Thanh nhà nàng đối với ai cũng cười tủm tỉm là không được! Đây là khuyết điểm, là khuyết điểm biết không? Cho nên nhất định phải sửa!!

"Ai nha, bức bên cạnh tớ cũng thích. Chúng ta đi xem tiếp đi."

"Ôi chao? A, hảo, được rồi..."

"Nhanh lên một chút nhanh lên một chút." Hàn Thư Đình nhiệt tình như lửa, đưa tay muốn kéo Kỷ Vô Thanh. Lâm Thiên Tự một tay kéo lại Kỷ Vô Thanh, kéo mặt nở nụ cười "Ngày hôm nay người nhiều như vậy, chúng ta vẫn là đi chậm một chút đi."

Hàn Thư Đình "..." nàng cảm giác được bản thân phi thường nguy hiểm, là ảo giác sao? Là ảo giác đi!!!

Xem xong triển lãm tranh, hai người dự định sẽ đi ăn cơm chiều, thời gian ăn cơm chiều mới phát hiện....

Ôi thật trùng hợp! Chúng ta lại trùng hợp chọn cùng một nhà hàng nha!!!

Vì vậy... hẹn hò biến thành liên hoan.

Thời gian "Liên hoan", Hàn Thư Đình dùng ánh mắt lóe sáng nhìn Kỷ Vô Thanh, nói: "Vô Thanh Vô Thanh, truyện tranh cậu vẽ tớ có xem, siêu cấp đẹp!"

Kỷ Vô Thanh ngại ngùng cười.

"Vô Thanh, cậu hiện tại đang vẽ "Bách hoa ngôn" cũng rất đẹp, kế tiếp cậu muốn phải vẽ chuyện gì? Là chuyện của hoa nào?"

"Ách... Linh Lan."

"Oa oa oa... tớ siêu cấp thích hoa Linh Lan nha."

"A... vậy sao?"

"A! Đúng vậy đúng vậy đúng vậy!"

Lâm Thiên Tự "..." con thuyền tình bạn đến ngày hôm nay chính thức lật.

...

Vì vậy buổi tối ngày hôm đó, Lâm Thiên Tự gọi điện cảnh cáo Vương Tử Hàn.

"Cậu không thể quản được đồ ngốc nhà mình sao? Sau này sự tình như vậy, đi trên đường giả vờ như không gặp thì không được sao?"

Vương Tử Hàn rất vô tội cầm điện thoại "... Tiểu thư mở miệng, chặn không được!"

Lâm Thiên Tự "Chặn không được cậu không biết dùng chút lực mà đi chặn sao?"

Vương Tử Hàn "..."

Là ai, ai nhập Lâm Thiên Tự?