Bạn Học, Mời Ký Thay

Chương 19



Edit: EvNguyen

Beta: Hàn Mạc Thiên aka TT31KK

Chuyện in bản lẻ của Kỷ Vô Thanh trải qua thời gian trù bị dài như vậy, rốt cục cũng đã được phát hành. Hôm nay Kỷ Vô Thanh cầm tạp chí ngày hôm nay đến tìm Lâm Thiên Tự.

Tuy rằng Kỷ Vô Thanh từ đầu đối với chuyện in bản lẻ cũng không có nhiều hứng thú, thế nhưng dù sao cũng chuẩn bị lâu như vậy, mấy ngày nay cô cũng đều vì chuyện in bản lẽ mà thật sự rất bận rộn, hiện tại cuối cùng có thể thấy được thành quả của bản thân, Kỷ Vô Thanh đương nhiên là vô cùng vui vẻ. Hơn nữa, cô nhìn một chút, vài trang màu trước bản lẽ chính là hình ảnh Lâm Thiên Tự chụp cho mình, nhìn thật sự rất đẹp. Kỷ Vô Thanh phi thường vui vẻ, lúc nhận được tạp chí, chuyện thứ nhất chính là đi tìm Lâm Thiên Tự.

Lâm Thiên Tự có một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố. Phòng có diện tích không lớn, cũng khoảng 80m2, bất quá đoạn đường đến đây lại rất đẹp, giá phòng thuê cũng rất đắt.

Kỷ Vô Thanh lúc xuất phát còn rất cao hứng, ngay cả gọi điện thoại cho Lâm Thiên Tự cũng đều quên, cuối cùng hậu quả chính là, khi cô đến đây Lâm Thiên Tự lại không có ở nhà.

Bảo an của tiểu khu không cho Kỷ Vô Thanh vào trong, tiểu khu Lâm Thiên Tự ở là địa phương vô cùng nổi danh, có người nói có rất nhiều minh tinh ở đây, cho nên bảo an cũng vô tình cố gắng làm hết phận sự của mình, lúc này Lâm Thiên Tự chưa trở về, Kỷ Vô Thanh lại không có nhà ở đây, bảo an đương nhiên sẽ không cho cô vào. Kỷ Vô Thanh có chút vô thố đứng trước cửa tiểu khu.

Lúc này, một chiếc xe màu đen từ trong tiểu khu chạy ra. Chiếc xe lúc chạy tới cửa thì dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống, người ở bên trong xe Kỷ Vô Thanh lại quen biết.

"Kỷ lão sư? Cô tại sao lại ở đây?" người trong xe thấy Kỷ Vô Thanh có chút ngoài ý muốn nói.

Người bên trong xe là Trần Tử Hiên, Kỷ Vô Thanh sở dĩ quen biết người này bởi vì...người này là thợ chụp ảnh của "tạp chí xã". Cho nên Kỷ Vô Thanh coi như cũng gặp qua vài lần, bất quá cũng không tính là quen thuộc.

Kỷ Vô Thanh hội nhớ kỹ người này bởi vì đáng lý ra chuyện chụp ảnh chân dung lần này sẽ do Trần Tử Hiên phụ trách, thế nhưng đúng lúc đó hắn lại có chuyện, cho nên mới nhờ Lâm Thiên Tự giúp hắn làm. Kỷ Vô Thanh thật có chút không ngờ, đối phương là cũng ở tiểu khu này.

"Trần tiên sinh." Kỷ Vô Thanh nhìn đối phương bắt chuyện.

"Kỹ lão sư là đến đây tìm Thiên Tự?", Trần tử Hiên cũng đoán được phần nào nguyên nhân Kỷ Vô Thanh đến đây, nhìn Kỷ Vô Thanh hỏi.

Nhắc tới người ở tiểu khu này mà Kỷ Vô Thanh nhận thức, Trần Tử Hiên cũng chỉ có thể nghĩ đến một người là Lâm Thiên Tự. Lần trước hắn là đem chuyện chụp ảnh chân dung cho Lâm Thiên Tự, tuy rằng Lâm Thiên Tự tiếp nhận chuyện này, nhưng hắn là vẫn hỏi Lâm Thiên Tự có thể nhận không hay là để hắn tiếp tục. Sau hắn lại biết được, hóa ra Kỷ Vô Thanh cùng Lâm Thiên Tự là người quen, hai người là bạn học cao trung. Cho nên hắn cũng đối với Kỷ Vô Thanh mà nhớ kỹ.

Kỷ Vô Thanh sửng sốt, sau lại nhớ tới người này là bằng hữu tốt của Lâm Thiên Tự. Vì vậy gật đầu nói rằng "Đúng vậy, thế nhưng ngày hôm nay Thiên Tự không có ở nhà."

Trần Tử Hiên suy nghĩ một chút nói "Gần đây công ty Thiên Tự có chút chuyện, mấy ngày nay tương đối bận, cho nên lúc này hẳn là đang ở công ty. Nếu không như vậy, Kỷ lão sư, vừa lúc tôi cũng đến công ty, cũng cách công ty Thiên Tự rất gần, tôi đưa cô đi qua đó?"

Kỷ Vô Thanh không ngờ đối phương sẽ đề nghị như vậy, cô có chút ngoài ý muốn, cũng có chút động tâm. Bất quá cô rất nhanh thì cự tuyệt, cô vốn không am hiểu cùng người khác giao tiếp, tuy rằng nhận thức Trần Tử Hiên, đối phương cũng là bằng hữu Lâm Thiên Tự, nhưng cô vẫn đối với người này có chút đề phòng, tự nhiên là sẽ không đáp ứng.

Thế nhưng cứ đứng chờ ở cửa cũng không phải là biện pháp tốt. Kỷ Vô Thanh có chút hối hận khi không điện thoại trước cho Lâm Thiên Tự mà đã đến đây "Không sao, chờ tôi gọi điện cho Thiên Tự xem cậu ấy khi nào thì về, không phiền phức Trần tiên sinh." Kỷ Vô Thanh lễ phép đáp lại.

Trần Tử Hiên đang muốn mở miệng nói không phiền phức, thì đằng xa có một chiếc xe chạy đến. Phong cách quen thuộc, biển số quen thuộc, không phải xe Lâm Thiên Tự thì còn ai?.

Trần Tử Hiên trong tư tưởng "hắc" một tiếng. Quả nhiên nhắc tào tháo Tào Tháo đến. "Yêu! Thiên Tự!" Trần Tử Hiên vừa thấy, lập tức ló người ra gọi Lâm Thiên Tự một tiếng.

Một tiếng kia trung khí mười phần, đem Kỷ Vô Thanh đứng bên cạnh cũng hù sợ, vội vã quay đầu lại nhìn.

Lâm Thiên Tự ngồi trong xe bên đang suy nghĩ một số chuyện tình, gần nhất đầu óc của nàng cũng đều phi thường hỗn độn, công ty bên kia tiếp nhận một hợp đồng lớn cần nàng xử lý, nên gần đây nàng phải bận rộn thử nghiệm một số dự án mới. Bất quá những chuyện này với Lâm Thiên Tự mà nói, cũng không để cho nàng phiền não, chuyện để cho nàng phiền não vẫn là Kỷ Vô Thanh.

Từ lần hoàn thành chuyện chụp ảnh trước, Lâm Thiên Tự cảm giác bản thân đối với Lâm Thiên Tự có chút không đúng. Nàng cảm giác bản thân đối với Kỷ Vô Thanh có một số ý nghĩ vi diệu.

Thế nhưng trải qua hai lần tình cảm thất bại, Lâm Thiên Tự vẫn không thể xác định cảm xúc không bình ổn của mình với Kỷ Vô Thanh có phải là thích hay không.

Nếu như nói ra, lần này cùng hai chuyện tình cảm phía trước giống nhau thì làm sao bây giờ? Lâm Thiên Tự tuyệt đối không muốn chuyện tình trước đây phát sinh trên người Kỷ Vô Thanh.

Hai lần chia tay trước, Lâm Thiên Tự đều cùng đối phương không còn bất cứ liên hệ nào. Tuy rằng lúc mới chia tay, trong thâm tâm vẫn có chút khổ sở, thế nhưng sau này cũng thành thói quen. Nhưng thật ra đối với nàng cũng không tính là có ảnh hưởng gì. Bất quá nếu như lần này cũng sai lầm, còn sai lầm trên người Kỷ Vô Thanh...

Lâm Thiên Tự ngẫm lại, vạn nhất Kỷ Vô Thanh cả đời này cũng không để ý bản thân....

Aiz, chuyện này quả thật không thể nghĩ.

Cho nên hiện tại Lâm Thiên Tự thật sự rất sợ.

Nàng lúc này rất muốn gặp Kỷ Vô Thanh, thế nhưng cũng lại rất sợ nhìn thấy Kỷ Vô Thanh.

Hơn nữa gần đây có nhiều chuyện bận rộn như vậy, nàng cũng không có thời gian hảo hảo ngẫm lại chuyện tình Kỷ Vô Thanh, nên chuyện này càng ngày càng rối loạn. Mà Kỷ Vô Thanh thì sao? bởi vì chuyện in bản lẻ, nàng cũng phi thường cố sức, cho nên hàng loạt chuyện như thế dẫn đến Lâm Thiên Tự đã vài ngày không có nhìn thấy Kỷ Vô Thanh.

Này...

Vẫn là rất muốn nhìn thấy Kỷ Vô Thanh a...

Cũng không biết cậu ấy thế nào. Ngày hôm nay có nên đi tìm cậu ấy không?

Miên man suy nghĩ một hồi, Lâm Thiên Tự chợt nghe có người hô to gọi nàng một tiếng. Bởi vì cửa sổ xe là mở sẳn, hơn nữa một tiếng này của đối phương không khác gì cái loa phát thanh, Lâm Thiên Tự thoáng cái thì lấy lại tinh thần, hướng theo nơi phát ra âm thanh mà nhìn theo.

Vừa vặn lúc này bắt gặp Kỷ Vô Thanh có chút hoảng sợ đang quay lại.

Vì vậy...

Lâm Thiên Tự không thấy Trần Tử Hiên đang gọi nàng, chỉ có thấy Kỷ Vô Thanh trước mắt mà thôi.

Kỷ Vô Thanh?

Kỷ Vô Thanh?!!!

Lâm Thiên Tự vội vã dùng lại, sau đó mở to hai mắt nhìn Kỷ Vô Thanh đang đứng trước cửa tiểu khu.

Thật là Kỷ Vô Thanh?

Vì sao Kỷ Vô Thanh lại tới nơi này?

Cậu ấy là đến tìm mình sao?

Sai, nếu như Kỷ Vô Thanh thật sự đến tìm mình, vì sao lại không gọi điện thoại thông báo cho mình? Vì sao bản thân mình một chút tin tức cũng không nhận được?

Chẳng lẽ bản thân không nghe điện thoại? Bỏ lỡ tin nhắn?

Không có.

Lâm Thiên Tự lập tức phủ định ở trong lòng.

Nàng tuyệt đối sẽ không thể không nghe điện thoại Kỷ Vô Thanh, lại càng không thể quên xem tin nhắn của Kỷ Vô Thanh. Phải biết rằng, mặc kệ trên QQ hay là trên tin nhắn, nàng đều cài âm thanh riêng biệt, nếu như Kỷ Vô Thanh gọi điện thoại hay gửi tin nhắn đến, nàng tuyệt đối không thể không biết.

Như vậy....

Lẽ nào Kỷ Vô Thanh không phải là đến tìm mình? Vậy Kỷ Vô Thanh là đến tìm ai?

Kỷ Vô Thanh có bằng hữu khác?

Là ai?

Người nào?

Đang làm gì?

Nam hay nữ?

Lâm Thiên Tự lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Kỷ Vô Thanh lúc mình chưa gặp lại còn có thể có bằng hữu khác, còn có thể là bằng hữu tốt!

Lâm Thiên Tự trong đầu hầm hầm suy nghĩ một đống lớn, căn bản là không nhìn thấy Trần Tử Hiên vẫn đang gọi mình.

Vâng vâng, chờ!

Ngồi trong xe, Lâm Thiên Tự không ngừng nhắc nhở bản thân bình tĩnh lại, mặc kệ Kỷ Vô Thanh là đến tìm ai, bản thân đều phải tỉnh táo lại, sự tình còn chưa biết rõ ràng, nhất định phải lãnh tĩnh, phải lãnh tĩnh! Bình tĩnh lại... bình tĩnh...

Căn bản là không thể tỉnh táo lại! Mẹ nó!

Lâm Thiên Tự trong lòng đã muốn bạo, trên mặt nhưng là vẫn duy tri dáng cười lãnh tĩnh, nàng quay qua Kỷ Vô Thanh, đầu tiên là lộ ra biểu tình ngoài ý muốn, sau đó mới hỏi "Vô Thanh? Cậu thế nào lại ở đây?"

Ngay cả trong tư tưởng đã muốn nổi bão, Lâm tiểu thư vẫn đối với hành động của mình mà vỗ tay tán thưởng.

Kỷ Vô Thanh cũng là phi thường ngoài ý muốn, một giây trước cô còn khổ não chuyện Lâm Thiên Tự không có ở nhà, bản thân nên làm cái gì bây giờ? Sau đó một giây sau Lâm Thiên Tự lại trở về!!!!

Nhưng kinh ngạc trên mặt của nàng chỉ dừng lại một hồi, thì lập tức lộ ra nụ cười rạng rỡ, chậm chạp bước qua Lâm Thiên Tự, nói "Thiên Tự, cái kia, bản in lẻ của tớ cuối tuần sẽ chính thức phát hành, tớ hôm nay nhận được bản mẫu, cho nên.... cho nên là muốn mang đến cho cậu xem."

Trong nháy mắt, nội tâm của Lâm Thiên Tự có thể dùng bốn chữ để khái quát.

Tâm hoa nộ phóng*!

[*cực kì vui mừng, suиɠ sướиɠ]

Hóa ra Kỷ Vô Thanh không phải tìm người khác, chính là tới tìm mình sao?

Kỷ Vô Thanh là cố ý đến tìm mình nha!

Đây là đem bản mẫu đến cho mình xem sao?

Ngày hôm nay vừa nhận được bản mẫu liền đến tìm mình, vậy có phải mình là người đầu tiên được xem không?

Nội tâm Lâm tiểu thư thật sự biến thành một mảnh rừng hoa, trên mặt của nàng lộ vẻ tươi cười, quay qua nhìn Kỷ Vô Thanh nói "Thực sự sao? Kia thật tốt quá, cậu ngày hôm nay là cố ý mang đến cho tớ xem?"

"Ân" Kỷ Vô Thanh đỏ mặt gật đầu, lúc này cô rất xấu hổ, bởi vì nhất thời cao hứng, đầu óc có chút xung động mà tới đây, hiện tại ngẫm lại, hành vi của bản thân thật sự có chút không thích hợp. Cũng không biết đột nhiên tới đây, Lâm Thiên Tự có mất hứng không, có phải là quấy rối đến cuộc sống của Lâm Thiên Tự không.

Ngẫm lại, quan hệ hiện tại của các cô cũng chỉ là hai chữ bằng hữu mà thôi.

Lâm Thiên Tự lúc này chỗ nào là mất hứng đây? Nàng lúc này vui vẻ mà sắp bay đi rồi. Thấy Kỷ Vô Thanh gật đầu, nàng có chút khắc chế không được mà cười "Lên xe đi, đừng đứng ở chỗ này, trước về nhà rồi nói. Vô Thanh, cậu tại sao không gọi điện thoại cho tớ? Tớ có thể đi đón cậu nha."

Kỷ Vô Thanh nghe Lâm Thiên Tự nói như vậy, cũng thật cao hứng, vội vã lên tiếng, chạy tới mở cửa phó lái xe, ngồi xuống, cười tủm tỉm cùng Lâm Thiên Tự nói.

"Hai người các cậu..." Trần Tử Hiên bên kia trái phải nhìn hai người hành động như chốn không người, căn bản đem bản thân thành không khí sao. Lúc Kỷ Vô Thanh lên xe, Lâm Thiên Tự vội vã muốn lái xe chạy đi, mặt hiện lên 3 đường hắc tuyến mở miệng nói "Tốt xấu gì tớ cũng đang gọi cậu, Lâm Thiên Tự, cậu có thể hay không để ý đến lão bằng hữu của cậu một chút?"

Lâm Thiên Tự bên kia đang cùng Kỷ Vô Thanh nói chuyện, đột nhiên bên tới nghe thấy một thanh âm quen thuộc, nàng quay đầu lại, thì nhìn thấy dưới cửa sổ xe là vẻ mặt nhăn nhó của Trần Tử Hiên.

"Ân, Tử Hiên? Cậu cũng ở chỗ này a." Lâm Thiên Tự mặt vô biểu tình nói.

Trần Tử Hiên:....

"Ngọa tào." Hắn nhịn không được mắng một câu thô tục.

Nhân gia căn bản đều không phải nghĩ hắn là không khí, mà thật sự xem hắn như là không khí, hắn thật không ngờ nhân gia ngài căn bản là không thấy bản thân a!!!!!

Hỗn đản!!!!

Tốt xấu gì cũng là tớ kêu cậu một tiếng, cậu mới dừng xe có được hay không?

Lâm Thiên Tự! cậu cứ như thế thì thẳng thắn không nhìn đến tớ!!!!!!

Trong đầu Trần Tử Hiên đã bị hai chữ "ngọa tào" chiếm đóng.

Bằng hữu chó má gì, tớ tuyệt đối không cần!!!!!

Mẹ nó!!!!

#luận làm sao cùng bạn bè tuyệt giao#

-------------------------------------------------------------------------------------------

Ed: hồi ôi, ba ngày nay ta mệt, 1h phia bắt đầu ra khỏi nhà đi trực rồi, về nhà lại đưa rước má đi nuôi bệnh, sáng nay mới vừa ra cửa khoa, chưa kịp về lại bị túm theo ambulance đi chợ rẫy, ta nói ta có tật say xe, xuống xe một phát ôm cây ói sml, chạy đi hai lần, tới 10h mới được thả, ta cứ tưởng đây là ngày cuối cùng mình còn sống không đấy.

vốn định hôm nay ôm con heo bông màu đỏ mà ngủ, để cho con mắt mình hết bụp =]], lại nhớ hôm qua hình như hứa cục cưng một chương, lại phải ngồi dậy đánh hắc hắc. Thôi ta thăng đây, mai lại ra chương đều nhá!!!!!!!!!!!!! vĩnh biệt *chấm nước mắt*

Beta: Trong mắt Lâm tỷ, ngoài Thanh tỷ ra tất cả đều ra không khí hết nhé =]]]] ví dụ điển hình: Trần Tử Hiên số nhọ:v