Bà Xã, Em Thật Biết Cách Lừa Người

Chương 11: Tiểu Lolita



Câu nói đầu tiên của người đàn ông kia khi nhìn thấy cô không phải là “Xin chào”, cũng không phải “Cô là ai?” mà là “Who can tell me why there is such a pretty Lolita?” (ai có thể cho tôi biết vì sao ở đây lại có một Lolita xinh đẹp như vậy không?”)

Hàn Nhi Phương vốn định tự giới thiệu một chút nhưng kết quả sau đó người kia lại nói thêm một câu, “God! Somebody really hardcore!” (Trời ơi! Ai mà có khẩu vị năng vậy!”)

Hàn Nhi Phương: “…”

Không biết Lãnh Nhật Nam trở về lúc nào mặt đầy hắc tuyến đứng trước cửa lớn, trầm giọng cảnh cáo:

“Tốt nhất là cậu đừng để cho tôi có cớ đuổi cậu ra ngoài.”

“Oh… You won’ t.”

Quả thật Lãnh Nhật Nam không thể nhịn được nữa:

“Nói tiếng người đi!”

Người nào đó lập tức bình thường trở lại:

“Cô bé xinh đẹp này là chị dâu tương lai của em sao?”“Tiểu Lolita này là ai thế?” Lãnh Bảo ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lãnh Nhật Nam.

“Tôi nhắc lại lần nữa, không cho phép gọi cô ấy là Lolita!”



Lãnh Nhật Nam căm tức trừng mắt nhìn anh ta một cái, nghiêm mặt nhìn về phía túi văn kiện bên trong là tư liệu về Youki.

Lãnh Bảo mở túi văn kiện ra xem một lúc, lại không nhịn được tấm tắc nói:

“Em nói này, từ trước đến nay anh chỉ cần giang sơn không cần mỹ nhân sao giờ lại cam lòng nhà vàng giấu người đẹp thế. Không ngờ cô nhóc này lại là do người khác nhét vào tay anh nữa chứ, người kia có bối cảnh thế nào? Giá cao như vậy, 9 triệu đô…hì hì…Đủ để cho anh chơi một đống gái nha!”

Mặt Lãnh Nhật Nam đen như đáy nồi. Người nào đó vẫn còn chưa tự giác, tiếp tục lảm nhảm:

“Vừa rồi anh nhìn cô bé kia bằng ánh mắt cưng chiều…Em nói này, thật ra anh rất thích cô ta phải không? Tuy đầu óc cô nàng này thiếu mất một dây thần kinh nhưng cũng rất đáng yêu, nếu như anh thật sự yêu mến cô ta thì lấy làm vợ cũng không tệ!”

Lãnh Nhật Nam tức giận mỉa mai anh ta một câu:

“Cậu được ủy thác tới đây à?” Quan tâm nhiều như vậy.

“Hì, tốt bụng lại bị lừa đá, em đây cũng không thèm quan tâm đến anh nữa, chẳng lẽ anh thật sự muốn tìm cho em một chị dâu đầu toàn ý nghĩ xấu xa sao? Nhà chúng ta có một Lãnh Tâm cũng đủ đau đầu rồi, nghe nói hiện giờ còn thêm một Doãn Hoa (vợ Lãnh Triết), nếu sau này anh cưới một người phụ nữ ngang ngược kiêu ngạo về nữa, có thể thành thế chiến nha…”

“Bác Hoàng gọi điện thoại cho cậu hai giúp tôi, nói con của ông ấy đã về, giờ đang ở đây.”

Dường như Lãnh Nhật Nam đã nhịn đến cực hạn, rốt cuộc ra đòn sát thủ với người nào đó.

Lãnh Bảo lập tức thành thật nói:



“Ôi, anh em sai rồi, bác Hoàng, đừng gọi đừng gọi, anh của tôi chỉ nói giỡn thôi.”

Trong phòng, Hàn Nhi Phương nhàn nhã ngồi đến tê mông trên giường, trên đùi là chiếc kim từ điển Casino để học tiếng Pháp, tai đeo tai nghe, thỉnh thoảng đọc theo vài câu, từ màn hình quan sát nhìn vào thì cô đang chăm chỉ học tập, nhưng thật sự thì cô đang dùng tiếng Pháp nói chuyện phiếm cùng Trần Minh.

Trần Minh ở bên kia cười hì hì, hỏi:

“Ở chỗ anh có rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình máu chó, em có muốn nghe không?”

Hôm nay Hàn Nhi Phương tắm suối nước nóng về thì gặp phải Lãnh Bảo từ Đức trở về, cô biết đứa con lớn của cậu hai Lãnh Nhật Nam là Lãnh Bảo, cũng đã nhìn thấy ảnh chụp của Lãnh Bảo qua tư liệu từ lâu, nhưng những năm nay trên cơ bản người này cũng không có trong nước, cũng không có quan hệ gì với hành động lần này của Linh Xích, bọn họ cũng chưa hề để tâm đến anh ta. Cho nên lúc nãy Hàn Nhi Phương cũng không nhận ra anh ta là ai, sau khi về phòng mới lập tức bảo Trần Minh điều tra anh ta, thế mới biết tam thiếu gia nhà họ Lãnh đã trở lại. Hàn Nhi Phương nghe vậy mặt không đổi sắc ném qua một câu:

“Có cái rắm gì mau thả ra.”

Người nào đó ở bên kia hắng giọng một cái, sau đó bắt đầu vung máu chó:

“Biết năm đó cha mẹ Lãnh Nhật Nam chết thế nào không? Người ngoài đều nói bị tai nạn xe cộ chết, thật ra thì không phải, ba của Lãnh Nhật Nam bị chính vợ của mình giết, nhưng người chính thức bức ông ta chết lại là ông ngoại của Lãnh Nhật Nam.”

Bụng Hàn Nhi Phương tràn đầy hoài nghi:

“Sao nữa sao nữa.”

“Đừng nóng vội, năm đó khi ba Lãnh Nhật Nam vụng trộm yêu đương với người yêu của ông ta thì bị ông ngoại hắn bắt tại trận, lúc ấy ông lão tức giận đến mức kéo Sở Văn Chiêu đi thiến, còn giam ông ta nhiều tháng. Sở Văn Chiêu tinh thần sa sút nhiều lần tìm cái chết không thành, về sau mẹ của Lãnh Nhật Nam thương ông ta nên ở sau lưng ông lão cho ông ta uống thuốc ngủ, giúp ông ta giải thoát. Kết quả sau khi ba Lãnh Nhật Nam chết được vài ngày thì mẹ hắn cũng tự sát.”