Bá Đạo Tổng Tài Tìm Lại Phu Nhân

Chương 29: Chương 29




Trình Thâm híp mắt nhìn mặt cô, thật sự không đoán ra được cô đang suy nghĩ gì.

Biết Hạ Nhiên luôn giấu giếm tình cảm của hai người, Trình Thâm đột nhiên nói: “Hay là, em muốn anh dẫn em đi hôn trước mặt cả công ty một lần nữa.”
 
Hạ Nhiên nghe vậy vội bịt chặt miệng lắc lắc đầu.

Cô sợ anh sẽ làm ra chuyện gì đáng sợ.
  
Sau khi nhìn Trình Thâm ra ngoài, cô đang định lấy gương soi xem môi mình bây giờ thế nào thì nhìn thấy Nhiếp Tư Diệu xuất hiện ở cửa.

Hóa ra cô ấy từ đầu đến cuối chưa bao giờ rời đi.
  
Nhưng chuyện này cũng rất bình thường, nếu người cô thích hôn người khác trước mặt cô, cô có lẽ sẽ đứng ở cửa chờ người đó đi ra, sau đó yêu cầu hai người họ cho mình một lời giải thích.
“Giám đốc Hạ.” Nhiếp Tư Diệu tùy ý đóng cửa lại, mang giày cao gót đi vào.
Nhiếp Tư Diệu ngồi ngay ngắn trước mặt Hạ Nhiên, đẩy mấy cuốn sách trong tay về phía cô:
“Tôi biết gần đây cô đang tìm sách về thiết kế, tôi có vài ấn bản hiếm ở nhà.

Không ngờ tới đây lại...!như vậy.”
  
Trái tim của Hạ Nhiên đột nhiên bị siết chặt.

Cô đã nghĩ đến tất cả các khả năng, nhưng cô không bao giờ nghĩ tới Nhiếp Tư Diệu đến để đưa sách cho cô.
  

"Cám ơn Nhiếp tiểu thư, tôi chỉ là..."
  
Hạ Nhiên nhìn những cuốn sách được đặt trước bàn làm việc, cảm thấy xấu hổ khi cầm chúng.

Cô muốn giải thích chuyện vừa xảy ra, nhưng sự xấu hổ khi bị Trình Thâm hôn khiến cô không thể che giấu điều đó.
  
Khi Nhiếp Tư Diệu nghe thấy những lời của cô ấy, cụp mi xuống, đó là dấu hiệu của sự kiềm chế mặc dù đang buồn.
  
Một lúc sau, cô lại nhìn Hạ Nhiên trước mặt mình, khóe miệng dù nhìn thế nào cũng rất miễn cưỡng:
“Nhiên Nhiên, cô không cần giải thích với tôi.

A Thâm đã từng bên cạnh cô lâu như vậy.

Khi gặp lại khó tránh có chút dao động...!Cũng có thể hiểu được."
  
Thấy Nhiếp Tư Diệu cố gắng mạnh mẽ, Hạ Nhiên đột nhiên cảm thấy khổ sở.

Sau đó cô phát hiện ánh mắt Nhiếp Tư Diệu dừng ở trên môi mình, cả người khựng lại mấy giây liền quay đầu đi chỗ khác.
  
Lúc này cô chỉ nghĩ đến đôi môi của mình, chắc là đã bị anh hôn mạnh đến mức không nhìn thấy hình dạng ban đầu rồi.

Ngay lập tức cảm thấy trên môi truyền đến một trận đau rát, cô hơi hơi giơ tay lên che lại.

Nhiếp Tư Diệu cùng cô rơi trầm mặc.
  
Sự im lặng khó xử của họ không kéo dài lâu, Nhiếp Tư Diệu đột nhiên lên tiếng: “Lần trước tôi đến gặp A Thâm, anh ấy đã không đồng ý để tôi xuất hiện cùng anh ấy trong hội nghị tri ân, và anh ấy nói với rằng đã có bạn đồng hành...!”
Hạ Nhiên đột nhiên hiểu được cô muốn hỏi cái gì, lúc này có che giấu cũng vô dụng, liền trực tiếp nói: "Lần này nữ đồng hành, đúng thật là tôi."
  
“Quả nhiên, thời điểm anh ấy từ chối, tôi đã đoán được, nhưng vẫn không muốn tin tưởng sự thật này.”
Nhiếp Tư Diệu cười khổ, ôn nhu nói: “Kỳ thực tôi muốn nói, nếu như hai người không còn vương vấn, vậy tại sao cô lại ly hôn ngay từ đầu?"
  
Những lời này trực tiếp xuyên qua trái tim cô!
Thấy sắc mặt Hạ Nhiên thay đổi, Nhiếp Tư Diệu vui mừng khôn siết.

Sau đó, dường như đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, liền xin lỗi:
"Tôi không cố ý làm cô tổn thương.

Chỉ là tôi rất thích anh ấy, tôi cũng muốn nhận được những gì xứng đáng với tình cảm đã bỏ ra."
  
Sau khi Nhiếp Tư Diệu rời đi, Hạ Nhiên cúi đầu vùi mặt vào hai tay.


Khuôn mặt của Trình Thâm và Nhiếp Tư Diệu không ngừng lóe lên trước mắt cô khiến cô không biết phải làm gì.
  
Trước khi Nhiếp Tư Diệu rời đi, cô ấy còn nói nếu cô thực sự quyết định ở bên Trình Thâm, thì phải suy nghĩ kỹ.

Đừng làm bất cứ điều gì khiến bản thân hối hận.
  
Chính vì cô ấy nói như vậy nên Hạ Nhiên càng không thể làm những chuyện đó.
  
Trước đây cô không biết gì, nhưng trong mối quan hệ giữa ba người họ, Nhiếp Tư Diệu là người vô tội nhất cũng là người bị tổn thương nhiều nhất.
  
Sau khi ngẩn người cho đến khi tan làm, Tô Vãn đột nhiên nhắn tin rủ cô đi ăn tối.

Hai người đã lâu không gặp.

Sau khi suy nghĩ, cô nhắn đồng ý, sau đó đeo khẩu trang ra ngoài
  
Lúc cô tháo khẩu trang ra, Tô Vãn kinh ngạc nhìn cô hỏi: "Nhiên Nhiên, nửa đêm hôm qua cậu đi ngoại tình ở đâu? Người đàn ông ngoại tình của cô nhất định rất dũng mãnh a.

Cậu xem môi cũng thành ra cái dạng gì rồi."
Hạ Nhiên chột dạ sờ lên đôi môi sưng đỏ, nói: "Tớ cũng mong là mình ngoại tình."
 
Nghe thấy giọng điệu của Hạ Nhiên có gì đó không ổn, Tô Vãn liền hỏi đến cùng.

Cuối cùng, Hạ Nhiên không thể chịu đựng được Tô Vãn cứ hỏi nhiều, cô chỉ đành giải thích cặn kẽ vấn đề.
 
Sau khi nghe cô nói xong, Tô Vãn trực tiếp nói: "Nếu cậu nói như vậy, thì Nhiếp Tư Diệu đó thực sự có ý tốt.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tớ cũng không có thiện cảm gì với cô ta."

  
Hạ Nhiên bất lực nhìn cô ấy, nói: "Tớ biết cậu không có mối quan hệ tốt với cô ấy khi còn học đại học.

Nhưng sau một thời gian dài như vậy, ai rồi cũng sẽ thay đổi.

Cậu không nên nghĩ quá nhiều về chuyện quá khứ nữa."
  
Tô Vãn không muốn tiếp tục nhắc đến người này, chuyển chủ đề:
"Cậu với Trình Thâm thế nào rồi? Kéo dài như vậy cũng không phải chuyện tốt."
Vừa nghĩ đến thỏa thuận ly hôn đã khiến cô đau đầu.
  
Hai người quay người đi vào một cửa hàng quần áo, Tô Vãn tiếp tục nói: "Lục tiền bối chờ cậu lâu như vậy, cuối cùng từ nước ngoài trở về.

Nếu như cậu luôn thờ ơ với người ta, dù là ai đi chăng nữa thì cũng sẽ nản lòng."
  
Trên thực tế, kể từ sau sự cố của Hạ Nhiên với Trình Thâm, cô không còn tâm trạng để bắt đầu mối quan hệ nghiêm túc với bất kỳ ai nữa.

Nếu sau này muốn kết hôn, Lục Bắc Thần quả thực là ứng cử viên sáng giá nhất của cô.
  
“Chuyện đó đừng nói nữa, để tôi xem bộ váy này có đẹp không?” Hạ Nhiên vội vàng đổi chủ đề.
  
"Ồ, cậu chính là không kiên nhẫn nghe tớ nói." Tô Vãn vừa nói vừa nhìn y phục, kết luận..