Ánh Mặt Trời Xán Lạn

Chương 24: Phiên ngoại của Caius (1)



Giống như ngọn lửa địa ngục thiêu đốt trong tim, cho dù trái tim đã trở thành hòn đá nguội lạnh của tường thành Volturi, không còn đập nữa.

Sự điên cuồng nóng cháy ấy vẫn như kẻ địch bất tử ngày đêm, rít gào như dã thú trong cơ thể đã ngừng hoạt động của ta.

Đồ ăn của Aro lại thét chói tai khiến cả sáng sớm cũng phải thức giấc.

Ta đi qua đường hầm dẫn đến chòi gác, ngọn đèn hình chữ nhật phát ra ánh sáng mờ ảo. Không ai quan tâm những việc vặt vãnh đó, chỉ có nhân loại mới để ý đến việc có ánh sáng nhân tạo hay không, độ ấm có đủ thoải mái hay không cùng đủ thứ vụn vặt mà chỉ cần nghe cũng khiến người ta chán ghét.

Trên mặt tường của đường hầm đều là kiệt tác của những kẻ nghệ thuật gia gì đó mà Aro mời về từ khắp nơi của Châu Âu như Florence, Rome vào thời kỳ văn hóa hục hưng.

Demetri từng đứng trước mặt tường suốt mấy ngày đêm, hắn ta tán thưởng các bức họa trên vách tường, khen từng đường cong nét vẽ trên bức họa là kinh điển không thể tái hiện thêm lần nữa.

Đương nhiên không thể lại tái hiện, cái đám vẽ mấy bức tranh ấy đều biến thành điểm tâm, bị ném vào nhà ăn hết cả rồi.

Ta cũng không cho rằng cái thứ trên vách tường này được gọi là nghệ thuật, những đường cong này rối tinh rối mù, tràn ngập cấu tạo hỗn độn, khiến ta chán nghét.

Màu sắc hoa lệ, màu sắc, màu sắc, ta không thể thấy được.

Tất cả những thứ ta nhìn thấy chỉ là đường ngắn đường dài, đường cong, đường thẳng, tất cả linh hồn của nghệ huật gia đều được thể hiện với màu sắc, đều trống rỗng như một lời cười nhạo ta.

Ta không nhìn thấy màu sắc, bức tường Volterra màu vàng từ thời xa xưa, tòa thành, đường hầm, hoa Địa Trung Hải xanh trên hàng rào, tất cả tất cả màu sắc đó ta đều không nhìn thấy.

Đây là chỗ thiếu hụt không thể tha thứ, ta quả thực khó có thể tha thứ bản thân thế nhưng có nhược điểm như thế.

Ánh mặt trời vọt vào từ khe hở trên vách tường, giống như một người khách chết tiệt không hiểu chuyện. Ta có thể nhìn thấy đường cong của tia sáng, là một loại trừu tượng đến mức tạo cảm giác rối loạn vặn vẹo cho đồng tử, vô số tia tử ngoại rất nhỏ siêu việt sự cực hạn của thị giác, chen chúc trong thế giới của ta.

Ta cần là mục tiêu minh xác, chuyên chú.

Những thứ hỗn loạn phức tạp không thú vị, không có ý nghĩa gì này đều là kẻ thù khiến đầu ta đau như muốn nứt ra.

Nếu như trên thế giới này tồn tại màu sắc mà ta có thể nhìn thấy, thì phải là màu đen và xám trắng đã tạo nên những đường cong này.

Khoảng không xám trắng trống rỗng và toàn những đường kẻ ngang dọc màu đen.

Ta vẫn còn nhớ đến thế giới còn tồn tại sắc thái kia, máu đỏ thẫm, mảnh vải lam lũ trên người nô lệ Rome, làn da trắng nõn của đám phụ nữ đáng ghét, màu than chì của đao và kích, tia lửa đỏ vàng xẹt ra khi đúc đồng.

Đó là chiến trường của ta, trí nhớ của nhân loại mơ hồ không rõ, trừ bỏ cảm xúc kịch liệt để lại do chiến tranh làm cho ta miễn cưỡng nhớ lại một số thứ nhàm chán, còn lại không đáng để nhắc tới.

Ta đẩy ra cổng chính của phòng khách, Marcus vẫn trông như sắp chết, ngọn lửa báo thù đang thiêu đốt trong cái não đờ đẫn của hắn, nhưng thân thể hắn đã sớm chết theo Dydime rồi.

Aro nhiệt tình dạt dào, Aro thông minh uyên bác, cần hắn ta bảo vệ nhất, là anh trai của người hắn yêu.

Chỉ có trời mới biết năng lực của Chelsey đã nhét cái cảm tình gắn bó kỳ diệu nào vào trong cái não rỗng tuếch của hắn.

Mục đích sống còn lại duy nhất của hắn ta là Aro, nghĩ về điều này khiến ta nổi da gà, tạ ơn trời vì hiện tại ta không còn phản ứng sinh lý nào mà con người có.

Tuy rằng ta không thể không nói năng lực của Marcus cực kỳ hữu dụng, ở phương diện này ta sẽ không phản đối cách làm của Aro, Volturi sẽ không bỏ qua cho bất kỳ đứa con cưng nào của máu có thiên phú xuất chúng.

Sự tham lam của Aro làm ta hưng phấn, thói quen thu thập của hắn ta có thể tiết kiệm thời gian của ta, điều này thuận mắt hơn cái năng lực rình coi kia của hắn nhiều. Điều này để cho ta có thể chuyên chú với bắt giữ và trừng phạt cái đám ngu xuẩn phá vỡ luật lệ kia, mà không cần quá để ý đến những chuyện vụn vặt vô nghĩa khác.

" Thật là một vị khách khiến ta kinh hỉ." Ta cười lạnh, bước đến ghế ngồi của ta. Khi trải qua trung ương phòng khách, ta nghe được tiếng thở dốc kịch liệt của tội nhân phủ phục dưới chân ta.

Hắn cần điều gì?

Máu tươi.

Đúng là một nhu cầu đương nhiên mà.

Tuy rằng đêm tối hay sáng sớm cũng chẳng khác gì đối với ta, nhưng vào ngày nắng sớm thế này có thể nhìn thấy tội phạm sa lưới hơn nữa ở biên giới sụp đổ, sẽ làm tâm tình ta phát triển theo hướng tốt.

Ta ngồi vào vị trí của mình, vuốt ve tay ghế làm bằng vàng, mềm đến mức ta chỉ muốn thọc ngón tay vào. Trang sức tinh xảo này rất phiền phức, ta cảm thấy vẫn nên phá hủy đi thôi.

Giống như ta có thể khắc công huân của ta vào đồng đen, thì vì sao ta lại không làm chứ.

Cho nên Aro thích những thứ xa hoa cổ điển lãng phí này, cũng bất quá là nhu cầu tất yếu được dưỡng thành từ tập tính quý tộc của hắn mà thôi.

"Caius, chỉ có một mình hắn phạm tội, không cần thiết phải điều động vệ sĩ đi phán quyết người nhà của hắn đâu." Trên gương mặt tang thương già nua của Marcus đều là nếp nhăn, nhăn mặt nhíu mày nhiều như vậy, nhiều đến mức ta nghĩ rằng ánh mặt trời đang giương nanh múa vuốt trên mặt hắn.

Ta định thần lại, là dương quang xuyên qua khe hở trên đỉnh tháp chiếu đến người hắn, rơi rụng trên áo choàng đen.

Ta cũng đang mặc áo choàng đen đó, nhưng đối với ta mà nói muốn nhìn rõ ràng màu sắc trên chiếc áo choàng tối đen này, cũng là một việc khó khăn. Thứ ta nhìn thấy vẫn là đường cong đơn giản đáng ghét, u ám, phát chán, nhạt nhẽo, vô vị.

"Marcus, ta sẽ không bỏ qua cho bất cứ kẻ nào trái với luật lệ, ví dụ như tên trẻ sơ sinh dơ bẩn này." Mặt ta không có biểu tình gì nhìn gương mặt già nua của hắn ta, một ngọn lửa lạnh băng dần bốc lên trong ngực ta. Ánh mặt trời chiếu vào làn da cứng rắn của ta, ta có thể cảm giác được nhiệt lượng bé nhỏ không đáng kể, điều này cũng không mang lại cho ta chút ích lợi nào.

Giờ đây ta phải lập tức xử quyết những kẻ phạm tôi này.

"Nhưng ngươi cũng không có đủ căn cứ chứng minh người nhà của hắn cũng có tội." Marcus ngẩng mặt, sự u ám hỗn độn làm cho khuôn mặt của hắn mơ hồ không rõ.

Thật sự là một khuôn mặt đáng ghét, ta có chút không cho là đúng, âm thầm nhe răng, nếu như ngày nào đó Aro đồng ý, thì ta sẽ hủy diệt hắn, ta sẽ nghiền nát sọ não tang thương của hắn.

"Chứng cứ? Tội lỗi mà tên kia phạm phải cũng đủ làm cho những người biết đến chuyện này, đều bị kết án tử hình." Ta cắn răng nanh, nọc độc phẫn nộ không chịu ức chế mà tràn lan trong khoang miệng. “Hắn ta vậy mà bao che cho người sói.”

"Besty không phải là người sói, cô ấy không phải. Volturi là chính nghĩa, là người chấp hành pháp luật công bằng, vậy nên xin hãy buông tha cho cô ấy, xin hãy tha thứ cho người yêu của tôi." Ma cà rồng khó khăn quỳ trên mặt đất giữa trung tâm đại sảnh, đột nhiên bạo phát lực lượng khó mà tưởng tượng, hắn ta ngẩng đầu lớn tiếng rít gào, trên gương mặt khô héo đậm vẻ tuyệt vọng khiến người khác không đành lòng nhìn thẳng. "Xin các ngài làm ơn bỏ qua cô ấy, tội gì tôi cũng có thể gánh chịu, các ngài muốn ta làm gì cũng được, Besty là vô tội."

Thật sự khó coi, ta có thể rõ ràng nhìn thấy đường cong của quầng thâm trên mắt hắn, quầng thâm, lại một khoảng trống màu sắc mà ta phải tự suy đoán.

Một buổi sáng làm người phiền chán, kẻ phạm tội tà ác chết cũng không hối cải.

Một chút kiên cường cũng không có, cứ thế quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, luôn miệng kêu vô tội trong sạch, chính là một sự thất bại yếu đuối.

Nếu loại người này là binh lính của ta, ta sẽ dùng búa chặt bỏ cái đầu đê tiện của hắn, để dòng máu tươi ấm áp loang lổ dưới chân ta. Ta sẽ giơ cao đầu của hắn, hô to với người dân của ta: "Chỉ có loại người âm hiểm độc ác, mang trong mình một trái tim phản loạn, mới có thể dễ dàng quỳ xuống như thế."

Tuy nhiên chuyện đó chỉ có thể xảy ra lúc ta vẫn còn là con người, bây giờ nếu ta chặt bỏ đầu hắn thì chỉ được một đống vôi trắng.

Màu trắng...........Phong thư trắng đó, nét bút mảnh khảnh thẳng hàng, viết địa chỉ, danh tính, mã bưu chính bằng bút mực màu đen rõ ràng.

Ta lập tức không ngồi yên nổi nữa, hiện tại ta cần vuốt ve phong thư đến từ bờ bên kia đại dương kia.

Đối với ta, đó là con đường nhận tri trân quý duy nhất với sắc thái của thế gian này trong suốt mấy thế kỷ qua.

"Ta tận mắt thấy cô ta biến thành người sói, ánh mắt ta là chứng cứ chính xác nhất, không có một kẻ phạm tội nào có thể thoát khỏi chế tài của ta." Ta đứng phắc dậy, xuất hiện ngay trước mặt tên này, khiến cho tầm mắt của hắn chỉ có thể dừng lại trên giày của ta.

Hắn còn chưa xứng đáng ngẩng đầu lên nhìn ta.

Nếu hắn dám ngẩng đầu, ta không dám cam đoan chính mình có thể đá bay đầu hắn hay không.

"Cô ấy..........Không phải, cho dù cô ấy là người sói, thì cũng chưa hề phạm phải tội nghiệt nào, cô ấy ngây thơ thuần khiết, sinh ra đã là người sói không có bất lỳ sự lựa chọn nào. Volturi không thể xử phạt một người chưa từng phạm tội, cô ấy vô tội." Khí lực cuối cùng của tên đó đều lãng phí ở tiếng kêu tê tâm liệt phế, nếu như hắn có thể uống được một chút máu, thì thân thể khô héo của hắn có thể khôi phục sức sống, đứng lên phản kháng.

Đáng tiếc nơi đây không có người lương thiện nào như mong muốn của hắn, ai sẽ để ý lời giải thích của tên tội phạm không biết xấu hổ cơ chứ.

"Cố tình phạm pháp, hơn nữa gia đình hắn biết mà không khai báo, chết" Ta không hề để ý tên phế vật dưới chân nữa, ta dồn dập phán quyết hành vi phạm tội của hắn. "David Collin! Bao che người sói ! Tử hình."

Khuôn mặt cứng ngắc già nua của Marcus không có biểu tình gì, hắn trầm tư hồi lâu, chỉ có quỷ mới biết hắn đang nghĩ gì.

Cuối cùng hắn mới nói, giọng nói áp lực, khàn khàn, lạnh lùng "ta không có dị nghị gì."

Phạm nhân bao che người sói kia như mất đi tất cả, hắn ta hổn hển muốn đứng lên, một thân ảnh bỗng xuất hiện từ trong góc tường, đến bên người hắn mạnh mẽ đập hắn xuống. Sàn đá cứng rắn không chịu nổi một kích, đầu hắn làm mặt đất nứt ra vài khe.

"Tôi xin nhận tội nhưng làm ơn xin các ngài nói cho tôi biết, Besty thế nào rồi?" David không để ý đến bàn tay trên đầu mình, sức mạnh của vệ sĩ Volturi khiến hắn ta không thể phản kháng được, hắn chỉ có thể hèn mọn khẩn cầu chút hy vọng nhỏ nhoi này.

Ta dường như thương hại cười rộ lên, thương hại sự ngu xuẩn của người khác, quả thực ngu ngốc.

May mắn tên ngu ngốc này không có năng lực nào khiến người khác coi trọng, nếu không ta sẽ lại phải tranh chấp với Aro.

Ta không thể nào chịu nổi thuộc hạ của mình là loại ngu dốt như thế này, ngu xuẩn.

"Ý ngươi là người sói kia?" Người sói —— từ này từ ttrong miệng ta nói ra, cảm giác không được tốt cho lắm, đó là thứ ta cực kỳ chán ghét, ta nhịn không được nhíu mày, sự bực bội lại quay trở về trong ta, dòng máu ngày đêm không ngừng chạy chồm trong mạch máu tràn đầy nọc độc, trong hệ thống cơ quan vốn đã đình chỉ hoạt động nay tràn ngập sự phẫn nộ.

Loại cảm xúc dồn dập không ngớt này, không hề có chút quan hệ nào với những mỹ đức tốt đẹp của sinh vật sống, hoàn toàn biến thành trụ cột tồn tại của ta.

Ta không thừa nhận đây là không lý trí, ti tiện, nóng nảy và cừu hận, ta càng có khuynh hương cho rằng đây là dũng khí nhiệt tình mà năm tháng không thể cướp đi.

Điều này làm ta tràn ngập lực lượng, đủ để tê toái bất kỳ tội nhân không cảm thấy xấu hổ, tội ác tày trời nào.

"Ngươi cho rằng ả ta còn có thể sống tiếp tục làm bẩn thế giới này sao?" Ta cười nhạo, liếc mắt nhìn hắn, sau đó lập tức thu liễm tươi cười của mình, lạnh lùng thốt lên: "Jane"

Gương mặt Jane mang theo vẻ thánh khiết tĩnh mịch giữa những đường cong hắc ám hỗn độn, thanh âm non nớt của trẻ nhỏ không phù hợp nét thờ ơ bên ngoài, "Vâng, Caius."

"Cô ấy chết rồi phải không, Volturi! Volturi! Volturi!..........." Kẻ phạm tội cuộn mình vặn vẹo, quằn quại trên mặt đất, trong sự tra tấn của Jane, hắn ta thống khổ thét lên dòng họ đại biểu chính nghĩa này, tràn ngập đau thương không thể tin nổi cùng nguyền rủa: "Các ngươi là một đám không hiểu tình yêu.........Đồ đao phủ lãnh khốc!"

Jane như nhìn con sâu cái kiến, có tai như điếc, đôi mắt chuyên chú mà lặng thinh, năng lực của cô ta cường đại, không khiêng nể gì.

Ta tiếp nhận ngọn đuốc từ tay Felix, dứt khoát như lúc chặt bỏ thủ cấp của kẻ địch, lập tức thiêu đốt xác chết.

Ngọn lửa nóng rực mà mạnh mẽ, màu xám trắng vươn cao ngút trời.

Thiêu hủy tất cả chướng ngại và địch nhân.

Jane nở nụ cười, trong đôi mắt tĩnh mịch của cô ta là hưng phấn lãnh khốc. Có đôi khi ta cảm thấy, nụ cười của Jane giống ta như đúc.

Như vậy rất tốt, thứ Volturi cần chính là kiểu chiến sĩ như thế này, năng lực xuất chúng, không hề sợ hãi khi xử lý tội phạm.

Marcus nhẹ nhàng thở dài một hơi, khuôn mặt hắn không thể làm ra biểu tình phong phú gì. Hắn ngẩng đầu, đón lấy tia sáng chiếu xuống từ trần nhà, ánh mắt hơi dao động, giọng nói cô đơn mà khàn khàn. Hắn nhẹ nhàng cảm thán: "Cảm xúc này giống như tận thế vậy, tình yêu của ta đã chết rồi."

Ta lập tức muốn ngoáy lỗ tai, nếu không phải vì năng lực của hắn thì ta đã dẫm nát đầu của hắn vì suốt ngày đa sầu đa cảm rồi.

Đồng hồ trên quảng trường Piazza dei Prior bắt đầu vang lên, tiếng chuông vang vọng mà thanh thúy.

Cửa chính bị mở ra, Aro nhanh nhẹn tiến đến, tiếng chuông trang nghiêm giống như ca hát mở đường cho hắn phụ giúp hắn bước từng bước chân tao nhã tiến vào.

Nụ cười của hắn nhiệt tình tốt đẹp như thế, bàn tay với ngón út cong lên tự nhiên cầm lấy cổ tay ta, trong cơ thể ta vẫn còn chảy xuôi cảm giác cuồng bạo.

Aro hơi nhíu mày, hắn vỗ vỗ tay ta như an ủi, ngữ điệu ôn nhu mơ hồ: "Em trai ta, đừng để cảm xúc tức giận này chiếm cứ tư tưởng của cậu, làm chủ cậu, cho dù điều đó làm cậu trở lên mạnh mẽ hơn."

Ta không cho là đúng, nhưng cũng không cãi nhau với hắn ta vì điều nhỏ nhặt vớ vẩn này.

"Marcus, chúng ta có khách nhân, vì thể hiện sự hiếu khách của Volturi, có lẽ chúng ta nên tự mình nghênh đón họ." Aro vươn hai tay, như là muốn ôm lấy Marcus.

Marcus đứng dậy, hắn ta mệt mỏi gần chết, nhưng không hề cự tuyệt bất luận yêu cầu gì của Aro.

Ta nghĩ trong số khách nhân tới thăm có thể có năng lực Aro cảm thấy hứng thú, giáo đồ từ khắp nơi trên thế giới đến Volterra đều có thể mang tới một chút hứng thú cho Volturi.

Bọn họ sùng bái huy chương và quyền lực của Volturi, tràn ngập dã tâm và dục vọng không thể đoán.

Ta không hề có một chút hứng thú nào với chuyện này, để cho Aro và Marcus nói chuyện thân thiết với đám đó là được rồi.

"Caius, em trai yêu quý của ta, thả lỏng tâm tình của bản thân có gì không tốt đâu." Aro có một chút không đồng ý, hắn thở dài, chân thành tha thiết mà nói: "Cậu luôn căng thẳng như thế, thế giới này không có người nào bắt cậu hải vội vàng cả, thời gian đối với chúng ta mà nói khoan dung như vậy, mà chúng ta cũng phải dùng tư thái hoàn mỹ nhất để đáp lễ lại vĩnh hằng."

Ta lại muốn ngoáy lỗ tai, giọng điệu văn nghệ này, hắn vẫn còn đắm chìm trong tiếng thét chói tai của ca kịch Italia sao?

Không thèm để ý đến lời nói của hắn, Alex đã thay ta mở ra cổng chính, ta bước nhanh ra ngoài. Đã không cần chuyện phải xử lý gấp, cả thế giới hỗn loạn xám trắng đường cong trở lại trong mắt ta.

Có nhiều lúc ta muốn đào ra hai mắt mình, nếu như thế, hốc mắt trống rỗng chỉ còn hắc ám. Ít nhất hắc ám cũng là một loại nhan sắc rõ ràng.

Mà không phải như bây giờ, cho dù đường cong màu đen, cũng là một đống mơ hồ loạn thất bát tao.

Đi ra đường hầm, ta bước vào thang máy, tiến về khu vực tiếp tân. Nơi đó có bức thư đến từ nước Mỹ, công việc này vẫn do con người phụ trách xử lý.

Con người, hừ, Có lẽ ngay sau đó có thể biến thành món điểm tâm ngọt.

Đương nhiên nếu như bọn chúng mang lại tác dụng, ta cũng không để ý để chúng sống lâu một chút.

"Ông chủ." Một người phụ nữ ngồi trước quấy tiếp tân làm từ gỗ đào, trên mặt trang đểm đậm, làm cho khuôn mặt vốn mất đi nhan sắc trở nên hỗn loạn.

Người phụ nữ này tên là gì? Mới đến sao?

Ta không rảnh chú ý đến cô ta, lạnh lùng nói: "Mang đồ của ta ra."

"Vâng.......vâng" cô ta luống cuống tay chân, hành động chậm chạp, toàn thân đều lộ ra dáng vẻ nhát gan. "Là lá thư đến từ Seattle phải không ông chủ?"

Chẳng lẽ chưa có ai phỏng vấn cô ta sao? Cho dù tìm tiếp tân là con người, cũng đừng tìm loại người ngu xuẩn như thế cho ta chứ.

Ta nhanh chóng rút ra lá thư ta cần từ trong đống văn kiện, đó là thứ duy nhất ta không cần tìm cũng nhìn thấy. Sau đó, trong một giây xoay người trở lại đường hầm trong tòa thành, bước lên thang lầu làm bằng đá, vạt áo choàng rộng lớn theo tốc độ của ta mà tung bay phất phơ.

Ta không thể để cho Aro biết, không, là không thể để cho bất kì ai biết ta không thể nhìn thấy sắc thái nào trên thế gian này. Đây là khuyết điểm làm người khác chán ghét, điều này khiến ta cảm thấy bản thân là tàn tật là không hoàn mỹ.

Claire, chính là ngọn nguồn sắc thái ta truy tìm suốt vài thế kỷ, ta quan sát phong thư, là màu trắng mát lạnh.

Sau đó ta nhìn thấy loại màu trắng này chậm rãi biến thành đường cong vô nghĩa xám bụi trong tay ta. Qúa trình này diễn ra rất nhanh, ta đếm thời gian, thật sự là quá nhanh rồi.

Những lá thư trước đây sẽ không mất màu sắc nhanh như vậy trong tay ta, ta cảm thấy ngay cả phong thư của Claire cũng sắp mất đi tác dụng rồi. Chỉ cần bị ăn mòn bởi năng lực của ta, thì màu sắc nào cũng đều biến mất.

Ngay từ lúc ban đầu, màu sắc này có thể kiên trì rất lâu, giống như lúc ta chìm trong sắc xám trắng xung quanh, thì đột nhiên bắt gặp lá thư của Claire.

Đó là lá thư đầu tiên của cô ấy, chữ viết màu đen ngoằn nghèo, phong thư trắng tinh, nhan sắc này rõ ràng xinh đẹp như thế. Từ ngày đến đêm, ta đều muốn cầm trong tay lá thư đó, đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy có đồ vật có thể kiên trì trong tay ta lâu như vậy mà không phai màu.

Sau đó, trao đổi thư từ càng nhiều, ngày qua ngày, tốc độ bức thư bị ăn mòn càng nhanh.

Một ngày, nửa ngày, ba tiếng, nửa tiếng, cho đến bây giờ, lá thư vừa cầm trong tay, chỉ trong vòng một phút đã phai màu rồi.

Ôi, Claire thân ái của ta, chẳng sợ ta đối với cô chân thật như vậy, thì con quỷ dối trá trong cơ thể ta cũng không thể ngăn cản sắc thái chân thật trong ta bị xói mòn.

Màu sắc cô mang đến cho ta đã mất đi, như bị cuồng phong cuốn đi rời khỏi ta.

Cô, đã không còn tác dụng gì.

Ta nhìn thấy cây cỏ bốn lá xanh nhạt trên giấy viết thư chậm rãi biến mất, biến thành đường cong đơn giản như sơ đồ phác thảo. Màu xanh biếc đang tan biến này vô cùng trân quý, ta tham lam ngắm nhìn, một cảm giác yên tĩnh an yên dần thay thế sự cuồng bạo rực cháy trong cơ thể.

Ta cần loại an ổn tĩnh lặng này, nhưng nó đang dần mất đi, ta sẽ để vuột mất nó —— ta sợ hãi khi mình nhắm mắt lại sẽ phát hiện, ta đang sống trong một giấc mộng.

Đây mới là bản chất sức mạnh trong cơ thể ta, giống như ma quỷ ăn mòn tất cả những thứ ta tiếp xúc. Chỉ cần ai đó tiếp xúc với ta mà không đủ mạnh mẽ, sẽ bắt đầu suy nghĩ hỗn loạn.

Bọn họ càng yếu đuối, càng hoài nghi sự tồn tại của bản thân, thì màu sắc càng nhanh xói mòn.

Ta nhớ đến trước đây đã từng có người làm ta nhìn thấy màu sắc, là con người, hình như là họa sĩ. Bức tranh của hắn tràn ngập màu sắc, cuốn hút mê người. Đương nhiên màu sắc trên bức tranh này tiêu biến rất nhanh, ta biết rằng đây là nguyền rủa, cũng không phải chúng nó thật sự biến mất, mà là chỉ biến mất trong mắt ta thôi.

Ta không nhìn thấy, cho dù sắc thái này vẫn còn trong tay ta.

Cuối cùng, ta không nhịn nổi, đi đến trước mặt tên họa sĩ kia, phát hiện xung quanh hắn ta đều là màu sắc thật sự, nhưng tất cả đều sụp đổ trong nháy mắt.

Thế giới của ta lại quay về không gian tràn ngập đường cong, ta cuối cùng cũng biết, không có ai có thể đưa ta trở về thế giới bình thường, ta nhất định vĩnh viễn tàn tật như thế.

Tìm thấy Claire làm ta quá đỗi kinh hỉ, lá thư của cô ấy mang đến màu sắc quả thực là kỳ tích không thể tin nổi. Ta sẽ không đi gặp cô ấy, ta không được nói dối với cô ấy, ta phải ngăn chặn sự ăn mòn màu sắc do dối trá tác động lên người cô. Ta cách cô ấy càng xa, thì sắc thái này có thể kiên trì càng lâu.

Cô ấy là con đường duy nhất dẫn ta đến nhận thức màu sắc trên thế gian này, điều này khiến ta đối với cô khoan dung, cho dù cô ấy chỉ là con người. Cho dù, tất cả những gì cô ấy mang đến chỉ là màu sắc của một phong thư.

"Người biết đến quá nhiều bí mật, kết thúc duy nhất của cô chính là vực sâu của tội nghiệt, trước khi cô hoàn toàn bị hủy hoại, ta sẽ đích thân tiễn cô an giấc mãi mãi." Ta nhìn lên song cửa bằng đá to lớn trên tường, phía dưới ngoài cửa sổ là là dân cư của Volterra, hung ác bóp nát tờ giấy viết thư đã mất đi nhan sắc.

Một loại phẫn nộ không diễn tả nổi, đốt cháy trái tim lạnh băng này.

.....................

Tác giả phát biểu suy nghĩ:

C đại gia phẫn nộ, rít gào: "Khoan đã, tại sao ông đây sinh trước ngươi một trăm năm, lại bị ngươi gọi là em trai? Điều này không khoa học."

Aro thương hại nhếch lên lan hoa chỉ: "Không cần phải cú ý đến chi tiết nhỏ này đâu, em trai à, nếu như là Marcus thì ta tuyệt đối không gọi như vậy nổi, cậu không biết rằng đạo diễn cho cậu gương mặt tiểu bạch kiểm chết tiệt này ngoại trừ dùng để thông đồng thiếu nữ, vẫn là muốn nói với cậu rằng, kỳ thật cậu chính là người nhỏ tuổi nhất, cho nên ta phải gọi cậu là em trai mới có nét đáng yêu chứ, loại chuyện này ta không thể giải thích rõ ràng với cậu, chúng ta là cao quý lãnh diễm như thế, khí phách như vậy và vân vân....."

C rống giận: "Nhưng ta rõ ràng lớn hơn anh, anh tại sao không gọi ta là anh trai đi, chẳng lẽ bởi vì ta có gương mặt tiểu bạch kiểm như thế này."

Aro lạnh lùng đáp lại: "Đó là do tư liệu trong tiểu thuyết, trong phim ngược lại không chú ý chi tiết này, cậu không biết tác giả truyện này thường xuyên si ngốc không phân biệt được sự khác nhau giữa tiểu thuyết với phim ảnh sao? Hơn nữa anh hay em trai, thì trong tiếng Anh cũng là một từ thôi, cậu khiến cho phiên dịch nhìn bộ dáng tiểu bạch kiểm của cậu chẳng phải là làm khó người ta sao."

"Giống nhau em gái anh, anh có biết tiếng Anh hay không a."

"Tác giả không biết, cậu có khuôn mặt như thế thì làm em đi, ta là anh cả, việc này chấm dứt tại đây."

....................

....................

Kỳ quái, tôi viết chương này mục đích là diễn tả các loại lạnh lùng cao quý của Caius đại gia, thế quái nào càng viết càng cảm thấy hắn ta bị bệnh trung nhị cơ chứ.

Qùy, tôi quả nhiên năng lực có hạn, băng nhân thiết rồi! Vương giả cao quý Caius của tôi, hình tượng của ngài đã bị phá hủy bởi tác giả này.