Ảnh Đế, Anh Đi Nhầm Phòng Rồi

Chương 6: Chương 6




Tìm Lục Chiếu ký tên?
Hơn nữa còn là ký tên một cách vô nghĩa như vậy?
Chu Vu quay đầu nhìn Lục Chiếu ở cách đó không xa…
Quên đi, cái thứ tên bài tập về nhà này,phải tự mình viết mới có chân thành.
Lâm Hạo đi theo Lục Chương tẩy trang xong, đã quen với việc Lục Chiếu không nói một lời, Lâm Hạo vẫn luôn cúi đầu im lặng xem video.
“Tìm Vu Quân ký tên?””
Lục Chiếu đột nhiên mở miệng hỏi một câu.
Lâm Hạo cảm thấy hiện tại Lục Chiếu càng ngày càng thích xen vào chuyện của người khác, theo lý thuyết thì anh mới hơn ba mươi tuổi, thời kỳ mãn kinh còn chưa tới mà.
“Đúng vậy, không nghĩ tới Tiểu W còn theo đuổi người nổi tiếng.”
Thấy Lục Chương không trả lời, Lâm Hạo ấn tắt điện thoại di động, tự mình tiếp tục lẩm bẩm, “Em gái của em ngày nào cũng lải nhải cả ngày bảo em dẫn con bé đến gặp Vu Quân, hiện tại phong cách của cậu ấy rất được hoan nghênh, là anh trai ấm áp nhà nên…”
“Mấy ngày nay cậu ấy có học không?”
“Có, rất nghiêm túc.”
Vu Quân không có xuất thân từ trường lớp, cho nên diễn xuất còn hơi khó hiểu, nhưng mà Lục Chiếu lại đánh giá cao thiên phú của hắn, tốn nhiều thời gian để bồi dưỡng đều đáng giá.
Lục Chiếu: “Ngày mai Sầm Thanh và Lục Dạng sẽ tới đây, lát nữa em đi mở thêm hai phòng.


Lúc nãy Lục Dạng mới nhắn tin cho anh, nói rằng cả hai đều đã nghỉ hè.
Lâm Hạo: “Được.


Hai đứa con nhỏ trong nhà, vừa được nghĩ sẽ liền ầm ĩ muốn đến hắn, nói là muốn tới đây để bị bầu không khí nghệ thuật hun đúc.
Cũng may người lớn trong nhà cũng tin mấy lời quỷ quái của bọn họ.
Hai người đến đoàn làm phim có ăn có ở, Lục Chiếu lại bận quay phim không có thời gian trông chừng bọn họ, cha mẹ mỗi người cũng điều là những người muốn đi xa, mỗi lần đi đều mất ít nhất là hai tháng.
Khi trở về, đều sẽ cùng trà nước với mọi người trong gia đình và kể một câu chuyện.
Người lớn vừa nhìn vừa nghe, những đứa trẻ trưởng thành, có tiến bộ, năm sau lại náo loạn muốn đi cũng không ngăn cản.
Ngày hôm sau khi Sầm Thanh và Lục Dạng tới thì khách sạn chỉ còn lại một gian phòng trống, Lâm Hạo dẫn hai người đến đoàn làm phim tìm Lục Chiếu.
Hai người đều đang học đại học, tuổi còn nhỏ, Lâm Hạo nhất định là không yên tâm để bọn họ ở khách sạn khác.
Cũng chỉ có thể xem Lục Chiếu có thể nghĩ cách cùng khách sạn thương lượng một chút hay không.
Lục Chiếu nghe xong từ đầu đến cuối trầm ngâm hai giây, “Hai đứa cháu, một người ở một tháng, tự mình chọn.



Sầm Thanh nóng nảy: “Không được a anh họ, đồ đạc của bọn đều mang đến, anh bảo Lục Dạng ở chung một phòng với anh không phải là được rồi sao.


Lâm Hạo: “Không được.


Năm ngoái hắn đã từng ngủ chung một phòng với Lục Chiếu, tiếng nghiến răng của thằng nhóc kia, nửa đêm cũng có thể dọa người ta tỉnh lại.
Sầm Thanh và Lục Dạng ngồi xổm ở ven tường chơi trò kéo búa bao, miệng hai người đều bĩu môi cao.
Chu Vu chỉ vào Sầm Thanh ở góc tường, “Cậu ở với tôi, được không? ”
Sầm Thanh nhìn cô một hồi lâu, “WYNN? ”
Chu Vu: “Là tôi.


“Anh họ! Anh họ! Anh họ! “Sầm Thanh đứng dậy từ trên mặt đất, kích động lôi kéo Chu Vu chạy đến bên cạnh Lục Chiếu.” Wynn nói em có thể ở cùng cô ấy.


Lục Chiếu nhíu nhíu mày, “Không biết lớn nhỏ, gọi là gì? ”
“Chị Wynn…”
Chu Vu: ” Thầy Lục, phòng kia của tôi là phòng đôi, chỉ có một mình tôi ở, tuy rằng phòng có hơi lộn xộn một chút, nhưng mà…….”
Sầm Thanh dựng thẳng ba ngón tay, giọng điệu trịnh trọng: “Chị ơi, em nhất định sẽ dọn dẹp phòng cho chị, thật đấy! ”
Tay Sầm Thanh vòng vào tay Chu Vu, nắm chặt lấy, sợ cô không đồng ý.
“Nếu em ấy phiền quá thì cô nói với tôi.”
Lục Chiếu xem như đã đồng ý, nói xong lại cúi đầu đọc kịch bản.
Sau khi kết thúc công việc, Chu Vu dẫn Sầm Thanh về phòng, phía sau còn có một cái đuôi nhỏ.
Lâm Hạo dẫn Lục Dạng đi nhận phòng, Lục Chiếu phụ trách đưa hai người con gái về phòng.
Trong tay Chu Vu cầm thẻ cửa, cố gắng nhớ lại buổi sáng lúc đi ra khỏi,trong phòng có đặt thứ gì kỳ quái gì đó hay không…
Lục Chương thấy cô chậm chạp không mở cửa, hỏi: “Làm sao vậy? ”
Chu Vu lắc đầu, cắn răng một cái, nhắm mắt lại.
“ Tích!”
Mở cửa phòng và cắm thẻ vào khe cắm thẻ.
Cô chạy vào phòng trước, nhét tất cả đồ lót vào tủ.
“Wow!”

Sầm Thanh nhìn thấy một bàn mỹ phẩm mắt đều thẳng tắp.
“Chậc.”
Lục Chiếu nhìn thấy một phòng đồ đạc lộn xộn, mặt đều thành đen.
“Em ngủ trên đó.”
Chu Du chỉ vào giường đơn theo hướng ngón tay, phía trên bị cô ném đầy quần áo, “Lát nữa chị thu dọn xong sẽ để cho nhân viên phục vụ tới thay ga trải giường một chút.


Lục Chiếu đau đầu đứng tại chỗ, phòng này nếu mà cho hai cô gái này ở trong vòng hai tháng, lúc đi hành lý sợ là phải dùng đến xe tải để chở.
“Sầm Thanh, tự mình dọn dẹp, một tiếng sau anh sẽ đưa cơm tới cho hai người, dọn dẹp không sạch sẽ thì em không cần ở nữa.”
Nói xong, hắn hướng Chu Vu ở một bên gật gật đầu, “Làm phiền.


Sau khi Lục Chiếu rời đi, hai người Chu Vu và Sầm Thanh trợn tròn mắt nhỏ.
“Chị Wynn…”
“Cùng nhau dọn dẹp, mau.”
Đầu tiên cô mở tủ quần áo ra, gấp từng bộ quần áo trải trên giường rồi bỏ vào tủ quần áo, sau đó chia một nửa quần áo cho Sầm Thanh.
“Chị Wynn, phải làm sao bây giờ?”
Quần áo gì đó cũng dễ thu thập, mỹ phẩm ở đầy bàn, cho dù bày biện chỉnh tề, Lục Ciếu nìn thấy số lượng cũng vẫn sẽ phát điên.
“Chị xếp hàng cho nó?” Anh họ của em thích từ lớn đến nhỏ hoặc màu sắc từ nhạt đến đậm hả? ”
Sầm Thanh khó xử nhìn “bảo bối” trên bàn: “Không được…”
“Chị có biết có một số trường học có quy định kiểu này: trên giường không thể có người, trong thùng rác không thể có rác không ạ?”
Chu Vu gật đầu.
“Anh họ của em lại càng kỳ lạ, trên bàn không thể để đồ, lúc dùng có thể đặt lên, dùng xong nhất định phải cất đi.”
Chu Vu im lặng, từ nhỏ, ba cô cũng dạy cô như vậy.
“Đặt ở đây.”
Chu Vutừ dưới gầm bàn kéo ra một cái thùng giấy, cũng may ngày hôm qua lúc mở chuyển phát nhanh tương đối nhẹ nhàng, không có làm rách.
Họ đặt tất cả mọi thứ trên bàn vào nó, và sau đó nhét hộp xuống dưới bàn.
Sau khi hoàn thành, chuông cửa reo.
Lục Chiếu trong tay xách hai túi đồ ăn đi vào, vào trong phòng nhìn chung quanh, coi như hài lòng.
“Thầy Lục, thầy cứ như vậy mà tới đây à?”

Chu Vu vội vàng đóng cửa, “Tốt xấu gì cũng nên mang theo khẩu trang, đến lúc đó bị người ta chụp được còn không biết cho rằng anh tới làm gì…”
Giọng cô nhỏ, Lục Chiếu không nghe thật, “Cái gì? ”
“Không có gì không có gì…” Chu Vu lanh mồm lanh miệng là thật, sự hèn nhát này cũng là thật.
Lục Chiếu đem đồ đạc đặt ở trên bàn, ngón tay gõ hai cái trên mặt bàn, “Mau ăn cơm đi, tôi đi trước.


Sau khi người đi, Sầm Thanh mới thở phào nhẹ nhõm.
“Em rất sợ anh ấy?”
Sầm Thanh tháo không được túi nilon, trực tiếp dùng kéo bên cạnh để cắt.
“Anh họ em có thể xem như là người ít tiếp xúc với thể hệ trẻ nhất trong nhà bọn em, hơn nữa với dáng vẻ của anh, chỉ mặt lạnh đứng vậy cũng có thể dọa cho một đứa nhỏ khóc.”
Hai người nhìn đồ ăn Lục Chiếu mang đến mà rơi vào trầm tư.
Rau ngó xuân xào, tỏi băm bông cải xanh, cải thảo chưng miến, súp tảo canh rong biển bí đao.
Chu Vu nhìn thấy mấy loại canh trong vắt thanh đạm như này lập tức không muốn ăn, mùa hè đến, không thể không ăn chút gì đó cay cay để khai vị, ví dụ như lẩu cay nóng gì đó…
Sầm Thanh: “Em muốn ăn cay…”
Chu Kỳ gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
“Đợi một lát.”
Chu Vu mở WeChat ra.
【Chu Vu: người anh em, cậu ăn cơm chưa? 】
【Trần Chanh: không ăn, cậu mời? (Đáng thương.jpg)】
Cô xách đồ ăn đi đến phòng Trần Chanh, “Trong khoảng thời gian này cậu có phải chỉ có thể ăn chay không? ”
Trần Chanh thấy cô thật sự xách theo hai gói đồ ăn tới, phía sau còn có một cô gái không quen biết.
“Tại sao?” Có chuyện gì nhờ mình giúp? ”
“Ừm.” Chu Vu giúp cô sắp xếp đồ đạc, tự mình bẻ đũa dùng một lần cho cô.
“Giúp mình ăn hết thứ này, mình và nhóc này đi ăn lẩu.”
Trần Chanh nuốt nước miếng, trong khoảng thời gian này cô đang uống thuốc, bị bác sĩ cấm ăn cay, chỉ có thể ăn đồ ăn nhẹ.
“Lát nữa trở về cậu nhớ mang cho mình một chén bột đá.”
“Được rồi, hai giờ sau sẽ đưa cho cậu.”
……
Ở bênn cạnh khách sạn có một nhà hàng lẩu, được mở bởi một diễn viên.
Bởi vì hắn quanh năm điều ở thành phố điện ảnh quay phim, lại thích ăn lẩu, cho nên đã mở quán ở bên cạnh.
Đoàn làm phim kết thúc công việc muộn, lúc này đã qua giờ cơm, cho nên trong cửa hàng không quá tấp nập.
Sầm Thanh và Chu Vu tìm một vị trí ở gần cửa sổ, gọi rất nhiều món ăn ở một nữa menu.
Sau khi cơm no, Chu Vu mang theo bột đá đóng gói cho Trần Chanh trở về khách sạn.
Sau khi lên tầng, liền nhìn thấy Lục Chiếu trong hành lang.
Sầm Thanh sợ tới mức hận không thể để cả bắp chân đều run, lặng lẽ hỏi Chu Vu phải làm sao bây giờ.
Trốn thì không có chỗ trốn, Lục Chiếu đã nhìn thấy các bọn cô.
“Thầy Lục, trễ như vậy anh có chuyện gì không?”

Lục Chiếu nhíu nhíu mày, “Đồ đạc của Sầm Thanh ở chỗ Lâm Hạo.


“Cám ơn anh.”
Sầm Thanh vội vàng nhận lấy túi xách trong tay Lục Chiếu: “Anh họ mau lên ngủ đi, ngày mai còn quay phim nữa.


Lục Chiếu ngửi thấy mùi lẩu trên người bọn cô, nếp gấp giữa lông mày còn chưachưa buông lỏng, “Hai người làm gì vậy? ”
“Đóng gói bột đá!”
Chu Vu lắc lắc túi trong tay: “Sầm Thanh nói con bé muốn ăn bột đá, đúng không? ”
“À, đúng, tự nhiên muốn ăn, phải để cho chị Wynn đi cùng em đi ra ngoài một chuyến, chỉ có quán lẩu bên cạnh, anh họ chắc đã thấy rồi.”
Lục Chiếu không nghi ngờ, “Ăn xong rồi đi ngủ sớm một chút.


“Được,anh họ đi cẩn thận.”
Chu Vu đi đến phòng Trần Chanh gõ cửa, là bạn trai Lưu Tiến mở cửa, “Tiểu W tới rồi, đây là…”
“Đây là em gái của Thầy Lục.”
“Xin chào.”
“Đây cũng là một chuyên gia trang điểm trong phòng làm việc của bọn chị, anh Tiến.”
Sau khi giới thiệu xong, Trần Chanh đang đắp mặt nạ mới ra tới.
“Bột đá của cậu.”
Chu Vu ngửi mùi mặt nạ, “Cậu được à nha, giấu hàng tốt không nói cho mình biết với.


Loại mặt nạ này rất khó mua, Chu Vu đã nhờ vài người mà cũng không mua được.
“Bột đá.” Trần Chanh đưa tay ra, mắt trông mong nhìn cô.
“Lấy mặt nạ của cậu ra đổi.”
Trần Chanh lưu luyến không rời đi vào lấy một tấm ra, Chu Vu còn không hài lòng, “Bọn mình hai người đó, cực khổ xếp hàng, tính tiền, đóng gói, lại cực khổ xách nó đi bộ trở về…”
“Cậu câm miệng đi.”
Trần Chanh đem hộp kia nhét cho Chu Vu, “Mau đi.


“Nào, đứa nhỏ, mau mau cám ơn chị Chanh.” Chu Vu vỗ vai Sầm Thanh, trong lời nói tràn ngập sự vui vẻ.
Lúc này, Lục Chiếu có gửi một tin nhắn wechat, xem xong cả người Sầm Thanh đều run rẩy.
【Lục Chiếu: lẩu có ngon không? 】.