Anh Dám Yêu Em À?

Chương 6



Ngày thứ bảy đã đến, mọi người ai cũng rất coi trọng cuộc hẹn hôm nay. Tôi nhìn thấy Tiểu Phượng đã thay không biết mấy cái váy lại cứ đứng trước gương nhìn suốt, Tiểu Nhụy và Quế Lượng cũng đồng thời tung ra bảo bối của mình.

Còn riêng tôi thì cảm thấy phong cách nhất vẫn là một bộ quần áo tối màu. Đây cũng là bộ đồ đồng phục trong lớp huấn luyện thời trung học, tôi thấy nó rất đẹp mắt nên vẫn luôn giữ gìn thật cẩn thận như đồ quý.

Vả lại phần nhìn thấy bọn Tiểu Phượng chúng nó ăn mặc chói lọi đủ màu hồng tím, nên tôi thấy mình mặc bộ đồ xanh lá mạ là tuyệt đối thích hợp không thể thích hợp hơn.

Địa điểm gặp nhau là ở trước cửa công viên hồ Nguyệt Nha, từ trước đến giờ ký túc xá của bọn tôi luôn là những người rất nổi trội, lần này lại một mực đòi đi sớm nên cả bọn trông chẳng khác gì những pho tượng điêu khắc đang…..đứng chờ.

Tiểu Phượng dường như đã muốn hết kiên nhẫn, nhưng vẫn cúi đầu ra dáng dịu dàng nhẫn nại chờ tiếp. Mặt khác Tiểu Nhụy và Quế Lượng sau khi đợi được khoảng 20 phút liền không còn chút kiên nhẫn nào nữa. Quế Lượng với đối tượng nó đang đứng chờ có quan hệ rất tốt, nghe nói tên đó là người ở đảo Hải Nam, bộ dạng rất khôi ngô, lanh lợi, mỗi ngày nó dành khoảng một phần ba thời gian để nghĩ cho tên tiểu tử này, cả hai cứ suốt ngày vụng trộm gửi tin nhắn cho nhau. Lại nghe nói người phụ trách bên đó không cho gởi tin nhắn cho nên mỗi khi nhận được tin nhắn của hắn, là nó cao hứng cả ngày hôm đó.

“Tiểu Phượng, chúng ta không hẹn sai giờ gặp mặt chứ?” Vấn đề này trong vòng 20 phút qua nó đã không ngừng hỏi đi hỏi lại tối thiểu cũng 5 lần rồi nha.

Tiểu Phượng cắn môi, lấy điện thoại cầm tay ra coi lại, định nói gì đó nhưng tôi nhìn thấy từ xa phía cổng công viên mơ hồ có bóng dánh của người nào đó.

Cách xa như vậy nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận sự lạnh lẽo rất mãnh liệt đang phát ra từ người hắn.

“Đến rồi!” tụi nó còn đang trong lòng thầm oán đối phương, nghe giọng tôi lãnh lót vang lên, lập tức dừng hẳn, sau đó lại mất cả nửa ngày mạnh đứa nào đuấ nấy bắt đầu chải chuốt lại bản thân coi có sai sót gì không a.

Tôi không hề làm gì cả, vì tôi đây chính là tỏ rõ thái độ thật sự của mình đối với cuộc hẹn gặp này, sau đó lập tức lấy ra chiếc phù hiệu của đội trật tự ra rồi rất trịnh trọng đeo lên.

Tiểu Phượng cả người uốn éo, bộ mặt nó nhăn nhó vặn vẹo nói:”Mày đem cái phù hiệu đeo lên làm chi, bộ chuẩn bị đi trực sao?”

Phốc… tôi cũng không biết Tiểu Phượng từ khi nào thái độ đã trở nên cay nghiệt như vậy, tôi do dự muốn đem phù hiệu trên tay tháo xuống, liền bị Tiểu Nhụy ngăn lại:”Cứ mang đi, rất kích thích mà!Màu đỏ rất hợp với màu xanh, nhìn rất bắt mắt, không sai đâu!”

=.=, tôi yên lặng vuốt ve phù hiệu trên tay áo, trong lòng bỗng cảm thấy thật phiền muộn. Bọn nó đã không hiểu rõ càng không thể lý giải phù hiệu này đối với tôi là quan trong thế nào a, đó chính là toàn bộ sự kiêu ngạo và rất tự hào của tôi a …haiz

Đương nhiên giờ muốn lấy xuống cũng đâu còn kịp nữa, bởi vì tôi nhìn thấy đám người Diệp Hướng Lăng đang đi tới gần. Đường Sâm đi phía trước, ánh mắt ngượng ngùng nhìn Quế Lượng cười cười, từng bước từng bước trực tiếp tiến về rồi dừng đứng cạnh nó.

Hắn mở đầu trước, sau đó hai tên kia cũng bước nhanh chân, Trình Lâm đứng cạnh Tiểu Phượng, còn tên kia thì cạnh Tiểu Nhụy. Thấy vậy, tôi quay mặt hướng về phía Diệp Hướng Lăng.

Lòng cũng mong hắn sẽ từng bước tiến đến.

Đợi 3 phút sau, mọi người đều đã xếp hàng có đôi có cặp đàng hoàng, riêng hắn ta thì vẫn ung dung hai tay nhét túi quần, kiêu căng đứng một mình cách bọn tôi những năm bước.

Tôi thật giận, hướng hắn ta trừng mắt ý như muốn nói: anh qua đây.

Hắn nhìn tôi mí mắt hơi giật giật, còn cố tình quan sát tôi thật kỹ một hồi, sau đó chậm rãi quay đầu, yên lặng nhìn hồ Nguyệt Nha cách đó không xa, bộ dáng nhàn nhã, tự cao tự đại.

Tôi quay đầu nhìn đến những đôi mắt kia đang nhìn chằm chằm mình, cảm thấy thật là mất mặt mà, chỉ đành cười gượng vài tiếng, cúi đầu xuống, bộ dạng ép nép như cô vợ nhỏ  một đường đuổi chạy đến sau lưng Diệp Hướng Lăng đang đứng.

Núi đã không thể dời đi thì tôi liền dời tới núi là được!

Diệp Hướng Lăng rốt cuộc cũng xoay lại, phát hiện khoảng cách hai người bọn tôi không biết đã rút ngắn từ khi nào. Hắn nhíu mày, hình như có chút ngoài ý muốn, vươn tay ra bảo tôi:”Có thể dừng lại được rồi.!”

Tôi ngốc nghếch nhìn hắn, lần này chúng tôi đã đi đến bãi cỏ rộng nên ánh mặt trời cũng không kiêng nể gắt gao, tôi còn ngửi được mùi hoa cỏ. Tôi đưa mắt nhìn kỹ Diệp Hướng Lăng nhất thời có chút sửng sốt.

Ngẫm lại mà xem, hắn chẳng khác gì núi băng ngàn năm đang sừng sững trước mắt, giống như bức tranh cực kỳ xinh đẹp dưới ánh nắng nóng bỏng, sự khác biệt đối lập rõ ràng thật là rất kích thích mà.

“Cái quỷ gì đây!”. Nhìn đến cánh tay tôi đang đeo phù hiệu, ánh mắt lộ ra nét cười tuy rằng hắn bày ra bộ mặt rất thản nhiên nhưng tôi vẫn nhìn ra được.

Tôi đưa cánh tay ra, kiêu ngạo đưa hắn xem:”Là ký hiệu của đội trật tự trường.”

Hắn thản nhiên nhìn lướt qua, khóe miệng nhếch lên một chút rồi rất nhanh quay trở về trầm mặt, nếu không nhìn kỹ chắc sẽ không dễ dàng nhận ra.

Chẳng qua tôi nhận ra vì lúc này hắn không đứng cách xa tôi quá. Mọi người tất cả đều đã ngồi xuống, nên hắn cũng ngồi xuống cạnh tôi, tuy rằng so với ba cặp kia chúng tôi dường như cũng còn chút cảm giác xa cách, nhưng so với suy nghĩ của tôi thì đây đã tốt lắm rồi.

Trình Lâm và Đường Sâm đều là ngững người cá tính cởi mở, hoạt bát nên ngồi xuống không bao lâu liền đã chọc cho mọi người cười đến ngả nghiêng. Duy chỉ có tôi tựa như đang ngồi ở bắc cực, chỉ cảm thấy có khí lạnh cứ từng trận từng trận cường hãn hướng phía mình mà ập đến.

Tôi vụng trộm quay mặt nhìn lén Diệp Hướng Lăng, con ngươi không may lại vừa vặn chạm vào ánh mắt thật sâu ko6ng thấy đáy của hắn, dù là người luôn vô cùng bình tĩnh như tôi đây khi đối diện cũng không tránh khỏi trong lòng nổi lên hoảng hốt.

“Hòa Mãn, em nói lúc đi trực đã không bắt được cặp nam nữ vụng trộm đó?” Hắn lên tiếng trước, chẳng lẽ là giận tôi đã đề cập chuyện đó trong lá thư gởi lần trước sao:”Cho nên mới tâm tình không tốt sao?”

Tôi há hốc miệng, “A” một tiếng, có chút kinh ngạc vì tự dưng hắn chủ động mở miệng trước, sau đó ngu ngơ hồ đồ quay mặt đi, ánh mắt nhìn phía Tiểu Phương đối diện, biểu tình cả hai chúng tôi đều là thật bất ngờ.

“A, đúng vậy!” Tôi còn chưa hết sợ, quay đầu đi, lại lần nữa quay sang anh mạnh mẽ gật đầu.

Anh ta bình tĩnh “Ừ” một tiếng.

Một lát sau thản nhiên nói:”Cô ngốc, một lát nhớ nhìn cho rõ!”

“Hả?” Tôi cảm thấy rốt cuộc hai chúng tôi cũng đã có ít nhiều tiến triển.

“Trình Lâm, cậu hãy biểu diễn cho mọi người xem kỹ thuật bắt người mà bọn mình mới học xem.”Người đề nghị là Đường Sâm, tôi quay đầu nhìn Hướng Lăng, anh ta tỏ vẻ không ngại, tựa hồ đề nghị này rất là bình thường.

“Được thôi, vậy để tôi trổ tài một chút” Trình Lâm nghe vậy, mặt đỏ bừng đứng dậy, vỗ vỗ cỏ trên người xuống, sau đó có chút ngượng ngập nhìn về phía Tiểu Phượng, hỏi nó:”Em có thể phối hợp một chút với anh không?”

Tiểu Phượng tính cánh luôn dịu dàng, cho nên không biết cự tuyệt người khác thế nào. Chỉ có chút do dự, rồi sau đó nghe lời đứng lên. Hôm nay nó mặc bộ váy áo màu tím, cả người có chút lo lắng nhìn Trình Lâm bên cạnh, tôi nìn ra hình như nó còn có một chút e lệ nữa chứ.

Trình Lâm gãi đầu, nhìn thoáng qua Hướng Lăng, cười gượng một tiếng” Hướng Lăng mình bắt đầu đây, trước chỉ cho các cô ấy biết cách bắt trộm thế nào đã.”

Mọi người chung quanh đã bắt đầu chấn kinh.

Tiểu Phượng khiếp sợ run lên hỏi:”Muốn em đóng giả kẻ trộm sao?”

Trình Lâm yêu chiều nhìn nó:”Không không không, chỉ cần em đứng xa anh một khoảng là được.”

Tiểu Phương nghe vậy nên bước đi vài bước về phía trước, con chưa đứng yên ổn, Trình Lâm đột nhiên hô một tiếng rồi cả người nhảy lên, chẳng khác hổ đói đang dương nanh múa vuốt xông đến, cả người hắn lâp tức liền ngã xuống đất, một bàn tay to gắt gao thoáng chốc liền nắm chặt lấy mắt cá chân của Tiểu Phượng.

Tiểu Phượng sợ hãi, cả người đều hóa thạch.

Diệp Hướng Lăng vẫn yên lặng ngồi nhìn, lúc này hắn giơ tay lên, nắm lại thành quyền, đặt tại khóe miệng khẽ ho khụ khụ, sau đó mới quay sang tôi hỏi:” Thấy rõ chưa?”

Tôi cũng giống Tiểu Phượng giờ khắc này  là”hóa thạch”, thấy Trình Lâm vẫn còn nằm sấp bên dưới, tay vẫn còn nắm chặt mắt cá chân của Tiểu Phượng. Tôi theo phản xạ cứ thế mà lắc đầu.

OH… NO, nếu như trong lúc tôi trực mỗi thời mỗi khắc đều phải nhảy chồm lên rồi đi chụp mắc cá chân của những bọn họ không chừng chỉ sợ bị người ta cho rằng tôi là kẻ kệnh hoạn đi.

Cho dù không như vậy, cứ nghĩ đến mỗi lần tuần tra lại phải phóng người thế này chỉ sợ có ăn năm chén cơm cũng không bổ sung được thể lực bị tiêu hao.

Nói giỡn sao?

Diệp Hướng Lăng lập tức quay đầu đi, đầu mày nhíu lại nhìn về hướng Trình Lâm, thản nhiên nói:”Làm lại một lần nữa đi, cậu làm nhanh quá các cô ấy sợ không kịp nhìn rõ.”

Trình Lâm có chút khó hiểu đứng lên, tay phủi phủi quần, ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía Tiểu Phượng.

Tiểu Phượng đang từ trong trạng thái hóa đá liền khôi phục lại, mặt đỏ bừng nhìn tên kia tựa như đang muốn lập tức đuổi theo hắn,  nhưng sau đó nó liền xoay người vứt giày rồi chạy hục mạng.

Trình Lâm chẳng khác nào như bị chó điên cắn, đột nhiên phấn khởi hẳn lên, liền ba bước chạy đuổi theo Tiểu Phượng, cũng như hồi nãy phóng lên một cái ngay lập tức toàn thân ngã nhào xuống đất, tay hắn dễ dàng nắm chặt lấy mắt cá chân của Tiểu Phượng lần nữa.



Mọi người thế là một lần nữa bị sự hung mãnh của Trình Lâm làm cho rung động.

“ Được được được, thấy được….. em đã …đã… đã học xong.” Tôi lại bắt đầu lắp bắp, chỉ vào Trình Lâm, chỉ cảm thấy giờ Tiểu Phượng không chừng đã tức muốn vỡ ngực đi.

Đường Sâm cười haha, thật to:” Học xong rồi thì phải cùng với Diệp Hướng Lăng diễn thử.”

Tôi nghe hắn đề nghị, cả người run run đứng lên, nhìn Diệp Hướng Lăng cười.

Diệp hướng Lăng đang ngồi chỗ kia, mặt lạnh như băng nhìn phía Đường Sâm, hồi lâu sau quay sang tôi kiêu căng nhếch cầm lên hỏi:”Có muốn thử không?”

Tôi thật ủy khuất trả lời:” Không phải bọn họ đã yêu cầu sao…”

Hắn không nói gì chỉ nhìn tôi, hồi lâu sau rốt cuộc cũng đứng lên, đi tới trước vài bước cách tôi một khoảng rồi dừng lại, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi khẽ cắn môi, nhìn đến Tiểu Phượng giờ đã bị dọa đến hai mắt đẫm lệ, nhất thời cũng thấu hiểu được mà rất thông cảm cho nó. Tôi nhất thời trong đầu có ý nghĩ muốn trả thù cái tên Trình Lâm hống hách kia, kẻ đã làm Tiểu Phượng kinh sợ, nên tôi quyết liều mạng một phen, đúng phải liều mạng thôi.!

Tôi bước rất nhanh một đường giống như xung phong tiến lên sao đó phốc một tiếng liền phóng tới trước mặt Diệp Hướng Lăng, vừa nhìn đến ánh mắt lạnh như băng của hắn tôi đột nhiên khiếp sợ, chậm rãi ngồi xổm xuống ôm đầu sau đó hai tay nhẹ nhàng nắm vào mắt cá chân hắn ta.

“Con bé lưu manh…” Tôi nghe thấy Diệp Hướng Lăng cúi đầu mắng mình. Hơn nữa tôi xác định những người khác là không nghe thấy những lời này, tôi lại nhất thời thấy thật ủy khuất nha.

Dừng lại một chút, tôi vọt đứng lên hăng hái nắm tay hắn:”Em muốn thử thêm lần nữa!”

Diệp Hướng Lăng vẫn bộ dáng thản nhiên như cũ, hắn không đồng ý cũng không nói là không được.

Tôi tự mãn thong thả trở về chỗ cũ, xoay người quay lại đột nhiên cắn răng chạy như điên hướng về phía Diệp Hướng Lăng, khi tới gần hắn ta tôi theo đà không dừng được, đã  không nắm được cổ chân của hắn, ngược lại còn nhào vào lòng hắn nữa chứ.

Hắn lúc này giống như gà mẹ bảo vệ gà con, đem tôi che chở trong lòng hắn, giọng nói lạnh lẽo thì thầm bên tai tôi:”Vẫn là… con bé lưu manh”

Tôi rốt cuộc nhịn không được, vùi mặt vào tay áo mà gào khóc.

Tôi làm sao mà lại giống thứ con gái lưu manh cơ chứ, tôi ngay cả con trai cũng chưa có sờ qua lần nào mà.

Tiếng gào khóc của tôi nhanh chóng được đệm theo, bên tai nghe thấy tiếng của bạn tốt Tiểu Phượng, nó cũng gia nhập vào mà khóc theo tôi. Hai chúng tôi hai mắt đẫm lệ không chừng đã khóc đến chết đi sống lại.

Được rồi giờ thì tôi biết nó đã bị Trình Lâm dọa đến khóc đây mà.

Còn tôi khóc là do bị lời lẽ sắc bén của Diệp Hướng Lăng công kích mà giận đến phát khóc đây.

Lần thứ hai gặp mặt, bị tiếng khóc nức nở bi thương của hai chúng tôi, cứ thế mà hạ màn a…