Ăn Vạ Chị Đại

Chương 12




 

Edit: Táo Mèo
 
Khi Lục Tuyết Cầm trông thấy con gái, bà thoáng sửng sốt, sau đó từ ánh mắt toát ra sự đau lòng và tự trách.
 

Chỉ bằng ánh mắt này, Lục Tịnh An lập tức hiểu ý bà.
 
Bà cho rằng là cô đánh người ta, là cô khiến Phỉ Minh Sâm nhập viện? Cô nghiến răng, hung dữ lườm về cậu thanh niên đang nằm trên giường bệnh.
 
"Nhân lúc tôi đi vắng cậu đã nói gì với mẹ tôi hả?"
 
"An An, sao con lại nói chuyện kiểu đấy với Minh Sâm? Không phải con đã đồng ý với mẹ sẽ làm một cô bé ngoan, học tập giỏi, không đánh lộn với người ta nữa sao?"
 
Lục Tuyết Cầm giữ lấy bả vai con gái, thấp thoáng giọt lệ nơi khóe mắt.
 
Lục Tịnh An cũng nhìn mẹ, trái tim như bị ai đó đâm thủng. Bà không tin cô ư? Bà thà tin người khác chứ không tin con gái mình sao?
 
Phỉ Minh Sâm ngồi dựa vào đầu giường, thản nhiên ngồi nhìn đôi mẹ con đột nhiên giằng co, cậu thu hết biểu cảm của Lục Tịnh An vào trong mắt, cảm thấy hơi đau lòng.
 
Đang định cất lời nói thì ngay sau đó, Lục Tịnh An đã thu lại hết cảm xúc.

 

Cô lạnh lùng cười, vung tay lên, hất tay Lục Tuyết Cầm ra.
 
"Con chỉ nói một lần thôi."
 
Lục Tĩnh An nhìn chằm chằm Lục Tuyết Cầm, vài sợi tóc mai lơ thơ rũ xuống che trước mắt cô, dù thế vẫn không thể chặn lại được ánh mắt u ám và sắc bén của cô.
 
"Con, chưa từng chạm vào người cậu ta!" Cô gằn từng chữ. 
 
Cô nhìn Lục Tuyết Cầm, giọng nói đầy khí thế, đằng sau ánh mắt sắc bén là những vết thương mà cô cố che giấu.
 
Chỉ cần nhìn ánh mắt của con gái là Lục Tuyết Cầm hiểu, trong lòng bà như trống rỗng, "An An, mẹ..."
 
Lục Tịnh An không nghe bà nói nốt, trước khi đi cô thô bạo trợn mắt lườm cái tên Phỉ Minh Sâm đang nằm trên giường một cái, Phỉ Minh Sâm cảm thấy cực kỳ oan ức.
 
"An An, con định đi đâu?"
 
Thấy con gái chạy ra khỏi cửa phòng, Lục Tuyết Cầm gào lên đằng sau, nhưng cô không hề phản ứng lại.
 
Lục Tịnh An vùi đầu đi nhanh về phía trước, bước chân của cô vừa vội vừa nhanh, giọng nói của Lục Tuyết Cầm dần biến mất.
 
Nhưng càng chạy, lửa giận trong lòng cô càng bốc lên.
 
"Loảng xoảng..."
 
Cô nhấc chân, đá cái ghế đặt trên hành lang bệnh viện ngã lăn quay.
 
Rồi cô cúi đầu liếc nhìn mới phát hiện mình vẫn còn cầm theo ấm nước.
 
"Mẹ nó!"
 
Cô ném ấm nước xuống đất, vung tay hung dữ đập thẳng vào bức tường trắng như tuyết.
 
Cuối hành lang này chỉ có một phòng bệnh đang sáng đèn, dường như nghe thấy động tĩnh, có người ló đầu ra nhìn ngó xung quanh.
 
"Nhìn gì!" Lục Tịnh An giận chó đánh mèo.
 
Người nọ liền rúc đầu khép cửa phòng lại, có vẻ không muốn gây sự, thậm chí còn tắt hẳn đèn, hành lang hoàn toàn yên tĩnh trở lại, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của Lục Tịnh An.
 
Một lát sau, cô rụt nắm tay khỏi bức tường, bức tường bằng phẳng không biết đã lõm xuống vài vết nông, trên đó còn nhuộm vài vệt máu mờ nhạt.
 
Từ nắm tay truyền tới cảm giác đau nhói.
 
Lục Tịnh An nhìn chằm chằm mu bàn tay, từ từ mở ra, bởi vì động tác này mà vết thương trên mu bàn tay càng nhỏ ra nhiều máu hơn. 
 
Cô khẽ cười giễu cợt, buông tay, tựa lưng vào tường. Cúi đầu nhìn mũi giày, ánh mắt thoáng thay đổi, không biết đang nghĩ gì. 
 
Thời gian cứ thế trôi qua không biết đã bao lâu, hành lang vắng vẻ không tiếng động, cô nhìn xuống cái bóng của mình dưới mặt đất, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cô đối diện với khung cửa sổ đang mở rộng trên tường, chỉ cần khẽ ngẩng lên là có thể trông thấy vầng trăng sáng khảm trong đó.
 

Gió đêm phả vào mặt, ánh trăng theo đó lẻn vào, rọi sáng hành lang bệnh viện dưới ngọn đèn yếu ớt.
 
Cô gái tóc ngắn tựa vào vách tường, đôi chân dài tùy tiện bắt chéo, một tay đút trong túi quần. Ánh mắt thấp thoáng vài sợi tóc mai lơ thơ trong bóng tối, cho nên chỉ có thể nhìn rõ sống mũi cao và đôi môi mím chặt của cô.
 
Ánh trăng sáng chói bao trùm lấy cô, mạ lên người cô một lớp ánh sáng trắng bạc, trông cô lúc này giống hệt một con sói cô đơn dưới ánh trăng, xinh đẹp và huyền bí, cả người tản ra sự cô độc khôn xiết.
 
Từ chỗ rẽ đi ra, Phỉ Minh Sâm vừa khéo bắt gặp cảnh này.
 
Lục Tuyết cầm và mẹ cậu, Lâm Tố Vân đã rời khỏi bệnh viện, cậu cảm thấy nhàm chán và hơi khát cho nên đi ra ngoài tiện thể uống nước luôn.
 
Nhưng không ngờ lại gặp Lục Tịnh An, hóa ra cô vẫn còn trong viện.
 
Cậu nhìn lướt qua ấm nước dưới đất, rồi nhìn cô gái có vẻ không muốn người lạ tới gần, thoáng do dự rồi quay người rời khỏi.
 
Thật ra Lục Tịnh An đã phát hiện ra cậu, tuy không biết tại sao bị thương nặng như vậy mà cậu vẫn còn chạy loạn ra đây, nhưng dù sao sự sống chết của cậu thì mắc mớ gì tới cô chứ?
 
Nhớ lại khung cảnh vừa rồi trong phòng bệnh, cô nhếch miệng, để lộ một nụ cười ngập tràn sự châm chọc.
 
Ai bảo cô cứ liên tục có tiền án như thế cơ chứ, bây giờ cô chẳng còn chút độ tín nhiệm nào, nếu không thì tại sao mẹ cô chẳng buồn hoài nghi mà lập tức tin lời từ một phía của người khác thế chứ?
 
Nghĩ tới đây, cô cắn răng, trong lòng trào dâng cảm giác cáu kỉnh, cô dùng chân đạp một phát, lại một lần nữa trút giận vào cái ghế ở phía trước. 
 
"Ầm..."
 
Cái ghế đổ kềnh bay vèo ra xa, dừng trước một đôi giày thể thao màu trắng.
 
Cô vừa ngước mặt lên nhìn thì trông thấy gương mặt tuấn tú hơi ốm yếu của nam sinh kia.
 
Lục Tịnh An sửng sốt, thấy cậu quay lại, bực mình nói, "Cậu tới làm gì?"
 
"Tức thế cơ à?" 
 
Đối với lời nói bực bội của cô, Phỉ Minh Sâm không hề thấy buồn bực, ngược lại còn bật cười thành tiếng. Cậu khom lưng nhặt chiếc ghế kia lên, chậm rãi bước tới cạnh cô.
 
Lục Tịnh An dõi theo cậu, phẫn nộ và sát khí từ trong ánh mắt toát ra tựa như đó là bản chất sẵn có, cảm tưởng một giây tiếp theo cô có thể ra tay đánh cho cậu một trận thật sảng khoái vậy.
 
Nhưng người bị cô nhìn chằm chằm có vẻ không hề cảm giác được, cậu ta vẫn bình tĩnh tự tin.
 
Cậu bước tới trước mặt cô, dọn dẹp ổn thỏa chiếc ghế kia, sau đó nhặt siêu nước ở dưới đất lên.
 
"Tôi hơi khát, cậu có muốn uống cho hả cơn giận không?"
 
Lục Tịnh An cắn răng, cuối cùng không nhịn nổi nữa, cô nắm lấy vạt áo trước của cậu, kéo một phát tới trước mặt mình.
 
Phỉ Minh Sâm không chút đề phòng, cậu chỉ hơi ngạc nhiên về hành động của cô, nhưng vẫn không hề tỏ ra hoảng loạn.
 
Cậu thuận theo nhìn cô, sắc mặt cô đỏ ửng vì tức giận, trông chẳng khác nào một bông hoa hồng tươi đẹp. Cô đứng rất gần cậu, mùi hương ấm áp chỉ thuộc về riêng cô khiến tâm hồn cậu rung động.
 

Con ngươi cậu hơi tối đi, cổ họng như bị thắt chặt.
 
"Cậu nói gì với mẹ tôi hả?" Lục Tịnh An mất hẳn cảm giác, cô nhìn chằm chằm cậu, cắn răng nghiến lợi chất vấn.
 
Bị cô ép hỏi, khoảng cách giữa hai người lại càng gần hơn, mùi hương phảng phất ấy lại truyền tới khiến Phỉ Minh Sâm có chút thất thần, nhưng cậu thoáng nhíu mày, bởi cậu có thể nhận ra có cả mùi máu tươi lẫn trong đó.
 
Cậu hạ tầm mắt xuống dưới, nhìn thẳng vào bàn tay của cô gái đang nắm chặt lấy vạt áo mình.
 
Vì cô dùng sức cho nên vết thương trên mu bàn tay lại rỉ máu, nhưng dường như cô không cảm thấy gì cả.
 
"Tôi hỏi cậu đấy, có nghe không hả?" Thấy cậu thất thần, Lục Tịnh An cảm thấy vô cùng khó chịu.
 
Cô nắm lấy vạt áo cậu, đôi mắt lộ ra sự hung dữ, do dự có nên đập cho cậu ta một trận chứng minh cái tiếng xấu của cô hay không.
 
Nhận ra ý đồ của cô, Phỉ Minh Sâm mím môi, mắt nhìn ra chỗ khác, khi liếc tới cái ghế bên cạnh, cậu mở miệng nói, "Đứng mệt quá, tôi ngồi xuống nói chuyện được không?"
 
Lục Tịnh An không nhẫn nại nổi nữa, "Sao cậu phiền phức thế hả?"
 
Có điều, cậu ta vừa bị người ta đâm cho một dao vì cô, cho nên rốt cục cô cũng buông tay, đạp cái ghế bay ra chỗ cậu.
 
Phỉ Minh Sâm thoáng xúc động, khóe môi cậu hơi cong lên.
 
Cô bé này, đúng là hiếu thắng....
 
Ánh trăng sa vào đôi mắt cậu, long lanh, lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời đêm.
 
Lục Tịnh An liếc nhìn cậu, thấy cậu vẫn đứng im tại chỗ, không thể kiên nhẫn hơn nữa, "Rốt cục cậu có ngồi hay không?"
 
Phỉ Minh Sâm mỉm cười, không chút khách sáo mà khom lưng ngồi xuống, sau đó cậu lại ngẩng đầu lên nhìn cô.
 
"Giờ nói được chưa? Cậu đặt điều gì với mẹ tôi hả?" Lục Tịnh An ôm cánh tay, đôi mắt hơi híp lại lóe lên sự nguy hiểm. 
 
Phỉ Minh Sâm chìa lòng bàn tay mình về phía cô, "Đưa tay ra đây đã."
 
"Con mẹ nó, rốt cục cậu....Này! Cậu buông ra!"
 
Lục Tịnh An vỗ tay vào lòng bàn tay cậu, vốn định đẩy cậu ra nhưng không ngờ lại bị cậu bắt được.
 
Cô tối sầm mặt, theo bản năng định nhấc chân đá tới, kết quả động tác kế tiếp của Phỉ Minh Sâm khiến cô phải khựng lại.