Ẩn Môn Thiếu Chủ

Chương 7: C7



“Cho dù ta mất hết tu vi thì cũng không tới lượt đám ăn hại các ngươi tới làm nhục tai”

“Ầm ầm!”

Vương Đằng đấm hai phát nhanh như điện xẹt, nháy mắt đối đầu trực diện với nắm đấm của cả hai người.

“Át” Cùng với đó, hai tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang lên, cánh tay của hai người kia gãy rời ngay tại chỗ, xương trắng lòi ra ngoài da thịt, trơ ra ngoài không

khí, cơ thể của hai người đó cũng bị đánh bay ra ngoài.

“Tay của ta...”

Hai người bọn họ nằm lăn lộn dưới đất, luôn miệng r3n rỉ, đau đớn toát mồ hôi lạnh, hoảng sợ và bối rối nhìn Vương Đằng.

Lúc này, Mạc Vân cũng đã bị dọa sợ tái mét mặt. Vốn hắn ta còn tưởng là Vương Đằng có thể đấm bay mình là do mình thiếu cảnh giác, để hắn đánh lén thành công, cho rằng Vương Đằng chẳng qua chỉ là tương đối khỏe mạnh mà thôi.


Thật không ngờ sức mạnh của Vương Đăng lại lớn tới mức này, chỉ tung một quyền thôi mà đã đấm gãy cả cánh tay của cả Mạc Phàm và Mạc Thành rồi.

Phải biết rằng, cả Mạc Phàm và Mạc Thành đều là võ giả Luyện Khí cảnh tầng năm, trong khi hiện tại Vương Đằng đã mất sạch tu vi, vậy mà hắn vẫn còn mạnh như vậy, đúng là kỳ lạ.

“Không chịu nổi một đòn!”

“Chỉ dựa vào ba kẻ rác rưởi các ngươi mà cũng dám tới lục lọi phòng của ta, mở miệng ra là gọi ta là phế vật, vậy mà không đỡ nổi một quyền của ta, vậy rốt

cuộc ai mới là phế vật đây?”

Ánh mắt Vương Đăng lạnh lẽo, hắn không hề định cứ thế tha cho ba người này, rảo bước đi về phía bọn họ.

Mặc dù hiện tại hắn không có tu vi nhưng thân thể đã trải qua quá trình rèn luyện trong ao máu nên thần lực thân thể cực kỳ lớn mạnh, cho dù có là võ giả Ngưng Chân cảnh cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn.

“Ngươi ngươi ngươi... Ngươi muốn làm gì? Ngươi không được qua đây.”

Bọn Mạc Vân thấy Vương Đằng lạnh lùng đi về phía mình, không khỏi run sợ.

“Ầm ầm ầm!”

Vương Đằng không buồn nói nhảm với bọn họ, chỉ tập trung đánh cho bọn họ một trận nhừ đòn, ba người liên tục rên la thảm thiết.

“Ngươi dám động thủ với bọn ta, ngươi chết chắc rồi, Mạc gia sẽ không bỏ qua cho ngươi...”

“Còn dám uy hiếp ta à?”

Đôi mắt của Vương Đằng lóe lên huyết quang, hung hăng giẫm chân lên lồ ng ngực Mạc Vân.


“Rắc rắc” một tiếng vang giòn, xương ngực của Mạc Vân bị đạp gãy, sau đó “phốc” một tiếng, xương ngực cắm thẳng vào nội tạng, Mạc Vân hét lên một tiếng, miệng hộc máu, mắt trợn trừng, nhìn Vương Đằng mà không tin nổi, dù thế nào đi nữa, hắn ta cũng không ngờ được rằng Vương Đằng lại dám giết mình!

“Vương Đằng... Ngươi ngươi... Ngươi giết Mạc Vân rồi ư?”

Mạc Phàm và Mạc Thành thấy thế lập tức tái mặt. Thấy Vương Đằng giẫm chết Mạc Vân như giãm chết một con kiến dưới đất, bọn họ không khỏi kinh hãi.

“Giết thì sao nào?”

Ánh mắt lạnh giá của Vương Đằng quét hai người bọn họ từ trên xuống dưới. Hai người lập tức run rẩy toàn thân, miệng câm như hến.

Vương Đằng “hừ” một tiếng, sau đó ép hỏi Mạc Phàm và Mạc Thành xem trong ba tháng hắn tiến vào Thần Ma Lệnh thì ở Mạc gia đã xảy ra những chuyện gì.

“Mạc Tương tới Thiên Nguyên học phủ?”

Vương Đằng không khỏi nheo mắt. Theo những gì Mạc Phàm và Mạc Thành nói thì hơn hai tháng trước, Mạc Tương đã cầm thư mời mà Thiên Nguyên học phủ gửi cho hắn để tới Thiên Nguyên học phủ ở đế đô để báo danh.

Vốn dĩ, Mạc Sơn và Mạc Tương còn định cướp Thiên Kiếm Lệnh trong tay Vương Đằng nhưng không ngờ là sau khi Vương Đằng từ phòng nghị sự trở về thì lại mất tích một cách ly kỳ!


Điều đầu tiên Mạc Sơn nghĩ tới là Vương Đằng đã bỏ trốn. Cho nên ông ta lập tức điều động cao thủ âm thầm tìm kiếm đồng thời truy sát Vương Đằng nhưng không hề có kết quả. Vương Đằng cứ như thể đã bốc hơi khỏi nhân gian rồi vậy.

Mạc Tương đợi một tháng, thấy vẫn không có tin tức gì của Vương Đằng bèn cầm thư mời mà Thiên Nguyên học phủ phát cho Vương Đằng tới Thiên Nguyên học phủ.

“Hừ, lại còn muốn cướp Thiên Kiếm Lệnh trong tay ta nữa, đúng là lòng tham không đáy!”

Khóe môi Vương Đằng cười khẩy, đôi mắt lóe lên huyết quang đỏ rực, ngập tràn cảm xúc thô bạo và sát ý khát máu, trên người tỏa ra hơi thở hung hãn dữ dội khiến cho Mạc Phàm và Mạc Thành hãi hùng khiếp vía, rùng mình!

“Vương Đằng... Trước đó là lỗi của bọn ta, bọn ta không nên tới lục lọi nhà của ngươi, bọn ta biết lỗi rồi, xin... Xin ngươi giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng ta lần này đi..."

Mạc Phàm và Mạc Thành vội vàng cầu xin tha thứ.

“Nếu đã biết lỗi rồi thì... Kiếp sau đừng tái phạm nữa!”

Mắt Vương Đằng lóe lên một tia sáng màu máu, lạnh lùng cất lời, sau đó co cảng đá hai cước. Mạc Phàm và Mạc Thành lập tức hoa mắt, rên lên một tiếng, đôi mắt nhanh chóng tắt sáng.