Ăn Mày Tu Tiên

Chương 21: C21



Quay đầu lại, Tiểu Kha có chút khó hiểu nhìn chị gái, bình thường chị gái sẽ lấy trái cây giúp cậu nha.

Vương Tư Kỳ đang thẫn thờ đến mức không nói nên lời, lúc này cô ấy đang kinh ngạc nhìn em trai mình.

Đây là cậu em trai mà cô ấy biết à? Sao nhìn kiểu gì cũng không giống nhỉ?

Tiểu Kha nhìn dì Lam ở ngoài cửa, dì Lam cũng hơi há miệng, cứng đờ tại chỗ.

"Chị, dì Lam, hai người sao vậy? Trên mặt Tiểu Kha có dính gì bẩn à?"

Tiểu Kha ngây thơ chớp đôi mắt to, ngơ ngác nhìn chị bảy.

"Tiểu Kha... em..."

Giọng điệu của Vương Tư Kỳ có hơi run rẩy, khiến Tiểu Kha rất căng thẳng.

"Tiểu Kha sao... sao lại đáng yêu như vậy!"

Vương Tư Kỳ không thể chịu đựng được nữa, ôm Tiểu Kha hôn lấy hôn để ^3^.

Tình hình gì thế này?

Đầu Tiểu Kha ong ong, mặc cho đôi môi của chị bảy điên cuồng in lên mặt mình.

Cậu không biết mình đã thay đổi bao nhiêu kể từ khi bước vào Luyện Khí Trung Kỳ.

Cả người không chỉ có khí chất xuất chúng mà làn da trắng nõn, mềm mại, mặt mày hồng hào.

Do dạo này ăn uống phong phú và tu luyện nên cơ thể vốn gầy gò cũng mập lên không ít.

Tiểu Kha bây giờ trông rất đáng yêu, trắng trẻo và mũm mĩm.


Hơn nữa trên người còn có mùi sữa khiến người ta chỉ muốn ôm cậu vào lòng.



Mãi cho đến khi dì Lam mang gương đến cho Tiểu Kha, Tiểu Kha mới nhận ra tại sao tính tình của chị gái lại thay đổi lớn đến thế.

Tiểu Kha rất bất lực, chị bảy cứ ôm cậu trong lòng, không thể động đậy được.

Vương Tư Kỳ xoa xoa Tiểu Kha rồi mới đặt cậu trở lại chỗ ngồi.

Vốn dĩ cô ấy đã rất thích em trai, bây giờ lại càng cuồng em trai bởi sự dễ thương của cậu.

Bữa sáng hôm nay Tiểu Kha ăn rất ít.

Chị gái ở một bên không ngừng mỉm cười nhìn cậu, khiến cậu cảm thấy mình như con thỏ trắng bị hổ nhắm tới.

Tiểu Kha sợ lắm đó.

Ăn sáng xong, Vương Tư Kỳ không đến công ty, dù sao Tiểu Liên cũng có thể xử lý được.

Tập đoàn Vương thị.

Tiểu Liên đang ngồi trong văn phòng tổng giám đốc xem xét kế hoạch chợt hắt hơi một cái.

Cô ấy cảm thấy rất ấm ức, tổng giám đốc Vương yêu dấu, ngài mau trở lại đi, thần thiếp thật sự không chịu nổi.

Đây là hình phạt vì không nói cho tổng giám đốc Vương biết tác giả của thư pháp sao?

Mặt khác.

Vương Tư Kỳ thay một bộ quần áo thường ngày ở nhà, quần nhung trắng nhạt, áo len màu vàng nhạt, phối với chiếc mũ trắng trên đầu.

Không thể không nói chị bảy xinh đẹp hơn hầu hết những ngôi sao nổi tiếng trên TV.

Hôm nay Vương Tư Kỳ muốn chơi với em trai thật vui, sợ đến khi các chị khác về sẽ tranh nhau chơi với Tiểu Kha.

Đến lúc đó sẽ không còn nhiều thời gian để chơi với em trai như vậy nữa.

"Chị, chị, chúng ta đi chơi ở đâu đây?"

Vương Tư Kỳ nhìn Tiểu Kha đã thay quần áo, ngồi xổm xuống nói.

“Cứ đi theo chị là được, em chỉ cần nghĩ xem muốn ăn gì là được.”

Tiểu Kha mặc một chiếc áo khoác denim và quần yếm mũm mĩm.


Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé. truyện azz chấm vn ạ. Vào google gõ Truyện Azz là ra nhé

Dáng vẻ đi trên đường sẽ khiến người khác ghen ghét chết mất, trong lòng Vương Tư Kỳ ảo tưởng.

Sau khi có em trai, cô ấy cảm thấy mình đã thay đổi rất nhiều, thật kỳ lạ.


Không suy nghĩ nhiều thêm, Vương Tư Kỳ lái chiếc xe thể thao mui trần Porsche 718, chở em trai phóng đi khỏi trang viên.

Tiểu Lưu đang quét sân ở cửa liền lén lút trốn vào trong góc.

Nhìn thấy Tiểu Kha rời đi, trên mặt anh ta hiện lên một nụ cười tà ác.

Dưới gốc cây lớn bên cạnh có một sợi dây gai trói Tiểu Hắc vào gốc cây, để lộ cái bụng tròn vo của nó.

"Hừ, nếu không có cậu chủ, mình cũng không cần chạy bộ mỗi ngày nữa."

"Tiểu Hắc à, chỉ trách mày đi theo một chủ nhân tốt, he he he."

Tiểu Lưu cười cực kỳ gian xảo.

Anh ta thọc tay vào túi và lấy ra một chiếc... đùi gà.

Chân gà còn nóng hổi, thơm lừng khiến Tiểu Hắc bị trói vào gốc cây nhìn đến mức tròng mắt như muốn rớt ra ngoài.

Gâu gâu gâu gâu!

Gâu gâu!

Tiểu Lưu há miệng cắn một miếng thịt gà, sau đó khua khoắng đùi gà trước mũi Tiểu Hắc.

"Sủa đi, sủa đi, có sủa nát cổ họng cũng sẽ không có người chú ý đâu, khặc khặc khặc."

Dì Lam ở trong biệt thự đang tìm kiếm thứ gì đó trong phòng.

"Ủa? Tiểu Hắc đâu? Mới sáng sớm mà đã đi đâu vậy?"

Dì Lam nghi ngờ hỏi.

Trung tâm mua sắm Địa Vương.

Ở đây không chỉ có cửa hàng quần áo mà còn có quán ăn vặt, quán trà sữa, cửa hàng trang sức và rạp chiếu phim.

Vương Tư Kỳ đang cùng Tiểu Kha đi dạo quanh tầng hai.

Khi ở tầng một, Tiểu Kha đã mua rất nhiều đồ ăn vặt, trà sữa và đùi gà.


Đi trên đường, cậu một tay cầm trà sữa, một tay cầm đùi gà.

Đi giữa đám đông, hai người vô cùng nổi bật, một người là nữ thần có khí chất lạnh lùng, người còn lại là một bé yêu dễ thương trắng trắng mềm mềm.

Số người quay đầu lập tức bùng nổ, nam nữ già trẻ đều đổ gục.

"Này này này, nhìn cô gái xinh đẹp kia kìa, đôi chân dài miên man ấy, chậc chậc."

"Nếu tôi có thể nói chuyện với cô ấy một ngày thôi thì đời này cũng đáng giá rồi."

"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, phi!"

"Oa, thật là một đứa bé dễ thương. Thật là muốn ôm ôm, hôn hôn, bế lên cao."

"Đáng ghét, lừa người ta sinh con đúng không? Thật là muốn có một em bé thần tiên như thế này."

"A, không được, tim bà đây đang tan chảy vì sự dễ thương này rồi, gọi xe cấp cứu mau."



Tiểu Kha cảm giác được vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Mấy cô chú này đáng sợ quá đi. . 𝐍ha𝗻h 𝗻hất tại { 𝘛rUm𝘛ruy e𝗻.𝐕𝗻 }

“Chị, lát nữa chúng ta sẽ đi đâu?”

Tiểu Kha kéo bàn tay xinh đẹp của chị bảy. Nhiều người nhìn chằm chằm cậu khiến cậu cảm thấy sợ hãi.

Vương Tư Kỳ mỉm cười ấm áp, bàn tay xinh đẹp xoa đầu Tiểu Kha.

"Lát nữa đưa em đến công viên giải trí được không?"


— QUẢNG CÁO —