Âm Hôn Khó Chia Lìa

Chương 39: 39





Nghe thấy Tề Sở gấp gáp hỏi như vậy, trong lòng tôi nhảy dựng: "Ông ấy không phải đang ở trong phòng dùng bữa sáng sao?"Tề Sở thấy Mặc Dật cũng ở đây, liền bình tĩnh lại, cung kính hành lễ với y, sau đó mới nhìn tôi nói: "Cô vừa đi xong, ông ấy bảo muốn sửa sang quần áo, kêu Nhất Đức thu dọn chén bát đi ra ngoài.


Sau đó Nhất Đức quay lại tìm ông thì người đã không còn ở trong phòng nữa."Thanh Hà vừa mới giải xong cổ độc, cơ thể vẫn còn suy yếu, làm sao có thể tự mình xuống giường đi lại được?Tôi không còn rảnh để đi thu dọn chén đũa, đuổi theo Tề Sở tới phòng Thanh Hà.Nhất Đức đang hoảng loạn vô cùng, thấy tôi liền nói: "Trận pháp bảo vệ trong đạo quán vẫn chưa kích hoạt, là sư phụ tự mình rời đi."Tôi và Tề Sở nghe vậy liền thở ra một hơi, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi có chút đau xót.

Ông ấy biết tôi muốn hỏi chuyện gì, đuổi tôi ra ngoài, xong rồi lại tự mình chạy đi, rõ ràng là không muốn trả lời vấn đề của tôi.Mặc Dật đảo mắt nhìn nhìn xung quanh: "Nếu em muốn đi tìm, bổn quân có thể giúp em tìm ra ông ta."Tôi liền thấy vui vẻ, nhưng nghĩ lại thì lại thở dài bất lực.

Nếu Thanh Hà muốn trả lời tôi, vậy thì việc gì phải trốn tôi? Cho dù tìm được, chưa chắc ông đã chịu nói, vậy thì tìm chi cho thêm phiền.Nhớ lại lời Tề Sở từng nói, năm xưa "Nhất Trượng Nhị Kiếm Tam Chấp hương" đều là người nổi danh, Thanh Hà lại có xuất thân từ Thiên Sư phủ, thân phận như vậy chắc chắn được các môn phái cung kính, mà lại bởi vì mẹ tôi chạy tới nơi này ẩn cư trong một đạo quán chỉ có hai người, chỉ sợ chuyện này cũng là bất đắc dĩ.Hướng Mặc Dật cười khổ lắc lắc đầu, tôi lại quay sang nói với Tề Sở: "Nếu Thanh Hà đạo trưởng không còn gì nguy hiểm, vậy thì tôi cũng về nhà đây."Thật ra trong lòng vẫn có chút buồn bã, lúc tôi chuẩn bị rời khỏi, Nhất Đức lại gọi tôi, từ sau lưng lấy ra một thanh gậy gỗ đen bóng: "Lúc bần đạo rời khỏi phòng, sư phụ đã nói đưa gậy này cho thí chủ, một là tạ ơn thí chủ, hai là cây gậy này là của mẹ thí chủ - Vân Hương."Cây gậy gỗ kia dài không tới nửa mét, to cỡ cánh tay, toàn thân đen bóng, đặc biệt hai đầu còn bóng loáng, tôi có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới Thanh Hà còn có thứ muốn đưa tôi, mà lại là đồ của mẹ tôi, đây quả là...Tôi ngây người nhìn Nhất Đức, ông cũng không biết rõ lắm về thứ này, chỉ đưa về phía tôi: "Có lẽ sau này thí chủ sẽ cần dùng tới."Tề Sở đứng ở bên cạnh kinh ngạc một phen, sau đó chỉ thở dài: "Đúng vậy, tôi nghĩ cái này có thể dùng để cán bột, biết đâu chừng lại dùng rất tiện lợi đó, sau này cô có thể mời tôi ăn sủi cảo."Quả nhiên trong xương anh ta tiềm tàng thiên phú làm đầu bếp mà, tôi nhận chiếc gậy xong nhìn anh ta cười gượng: "Cây gậy này dùng để chế hương, là gậy giã lá."Từ nhỏ tôi đã thường thấy bà ngoại chế hương, đầu tiên là mang lá hương đi phơi khô, sau đó bỏ vào trong cối đá nghiền thật kĩ, bà ngoại cũng có một cây gậy tương tự thế này, chỉ là không phải màu đen bóng như vậy, vừa nhìn đã biết cây gậy này tuổi đời đã lâu.Gậy gỗ trong tay hơi lành lạnh, tuy tôi không biết tại sao mẹ lại đưa cho Thanh Hà một cây gậy giã lá, nhưng vẫn cúi đầu cảm ơn Nhất Đức một tiếng.Mặc Dật cũng nhìn nhìn cây gậy, trong mắt toàn là tò mò, nhìn tôi nói: "Nếu như chuyện đã xong thì trở về ngay đi."Tề Sở vốn rất nhiệt tình muốn đưa tôi về, nhưng bị một ánh mắt lạnh lùng của Mặc Dật doạ sợ, rụt rụt cổ, sửa lời bảo sẽ tiễn tôi tới ga tàu cao tốc, giúp tôi mua vé về thôi."Hừ!" Mặc Dật hừ lạnh, tôi chợt thấy một bên vai lạnh lẽo, người đã tan biến đi đâu mất.Tôi có chút muốn quay đầu lật áo nhìn bả vai, nhưng xung quanh có người nên cũng hơi ngại.Tề Sở tiễn tôi ra tới ga tàu, để lại số điện thoại và wechat của anh ta, bảo tôi rảnh rỗi hay có việc gì thì liên lạc, sau này có thời gian thì tới Long Hổ Sơn tìm anh ta đi chơi.Tôi cười một tiếng, dù gì anh ta cũng là ân nhân cứu mạng tôi, vẫn phải nói một tiếng cảm ơn đàng hoàng.


Tề Sở dòm ngó xung quanh, móc ra một chiếc chuông rỗng ruột lắc lắc xung quanh người tôi, thấy chuông không vang liền nhìn tôi hỏi: "Vị quỷ quân kia không có ở đây sao?"Nhìn biểu cảm của anh ta, chắc chắn có chuyện không muốn Mặc Dật biết, tôi sờ sờ bả vai, cảm thấy không có chuyện gì xong liền gật đầu với anh ta.Tề Sở thấy vậy cũng yên tâm, móc ra một tấm bùa ném giữa không trung, nhẹ giọng nói: "Vị quỷ quân kia không nằm trong mười vị Diêm Vương dưới Địa phủ, sợ rằng thân phận càng thêm tôn quý, cô bị hiến tế mà lại mang thai quỷ, chuyện này rất kì quái.

Còn mẹ con Lục gia kia rất có thể có âm mưu hãm hại cô, nếu được cô nhờ Vân bà bà tìm cách trốn thoát khỏi vị quỷ quân kia, sau đó đi một chuyến tới Long Hổ Sơn.


Tuy rằng pháp thuật của vị quỷ quân kia cao cường, nhưng Thiên Sư phủ cũng là truyền thừa ngàn năm, có Trương Thiên sư giúp đỡ, cho dù không xử lý được thai quỷ, cũng có thể giúp cô bảo toàn mạng sống khỏi tay quỷ quân."------*tym*----Editor: HiingCập nhật 9.9.2021.