Ai Đưa Cơn Mưa Tới

Chương 10: TIỆC MỪNG TUỔI



Từ từ bầu không khí ở tại ngôi biệt thự khu đô thị mới này cũng dần yên bình hơn. Nhã Tịnh Văn cũng cảm thấy phần nào đỡ chán ghét khi trở về ngôi nhà chung của cô và Lộ Khiết An !

Những tưởng sau thái độ nhu hòa hơn của cô thì Lộ Khiết An sẽ đeo bám cô còn nhiều hơn trước nhưng lại không ngờ...

Dạo này Lộ Khiết An thường xuyên không có ở nhà, ngược lại nàng còn như là đang lén lút làm gì đó ở bên ngoài. Nhã Tịnh Văn chỉ hơi thắc mắc một chút nhưng cũng không để tâm. Hiếm có dịp nàng ấy ít khi làm phiền đến cô thì cũng làm cô cảm thấy thoải mãi dễ chịu hơn!

Chiều hôm nay, hai người lại như mọi khi cùng nhau dùng cơm. Đang lúc dọn cơm ra thì điện thoại Lộ Khiết An bỗng vang lên liên tiếp. Nàng phải đành bắt máy, đi ra phía sau nhà để nói chuyện vì sợ làm phiền đến bữa cơm của Nhã Tịnh Văn.


Thông qua cửa kiếng trong suốt, Nhã Tịnh Văn nheo mắt nhìn gương mặt vừa nói vừa cười như hoa của Lộ Khiết An mà suy nghĩ

Điều gì có thể làm nàng ấy cười tươi như vậy nhỉ, hẳn phải là một điều rất vui!!!

Cô cũng chỉ nhìn sơ một chút rồi lại cúi đầu ăn. Từ khi hòa hoãn hơn với Lộ Khiết An hình như Nhã Tịnh Văn gần đây có chút tăng cân thì phải. Có lần cô nhìn gương mặt đầy đặn của mình trong gương đã mất đi vài phần gầy gò cùng mệt mỏi của trước đây mà thay vào đó là tăng thêm độ hồng hào và căng mọng cho da thịt, khiến cô ngày càng trẻ hơn so với tuổi thật rất nhiều.

Cô mỉm cười suy nghĩ... Tròn lên cũng đúng, lúc trước cô tuy ở tại Nhã gia nhưng vẫn luôn luôn sống trong tự lập, ba cô vẫn còn là chủ tịch công ty nên luôn vùi đầu vào công việc, còn mẹ cô thì rãnh rỗi lại tự tìm thú vui cho riêng mình.... như đi khiêu vũ hay mua sắm cùng hội bạn già của bà, ít khi nào để ý mà chăm sóc cô. Không phải bà không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ mà do một phần bà muốn cô tự lập khi còn nhỏ nên bà không dám quá gần gũi với cô chỉ lâu lâu mới hỏi han cô vài câu vì vậy, dần dà cũng tạo thành một thói quen trong bà khi cô đã lớn, một phần nữa cũng do bà quá ỷ y ở nhà đã có người hầu nên cũng không cần bận tâm tới cô nữa.


Có đôi khi cô cũng có cùng suy nghĩ như Lộ Khiết An.... thèm muốn một gia đình hạnh phúc, sum vầy như nhiều gia đình khác, nhưng rồi cô cũng tự suy nghĩ lại. Cuộc sống mà... được này thì mất cái kia, được tiền tài bù lại thiếu đi 1 phần hạnh phúc thôi. Vì vậy cô luôn tự ăn uống, tự chăm sóc bản thân mình nhưng dù sao cô cũng là 1 người yêu công việc hơn bản thân nên lẽ dĩ nhiên cũng sẽ quên luôn cách tự chăm sóc! Mỗi khi quá bận thậm chí cô chỉ biết uống sữa cho qua chứ cũng không buồn ăn uống gì.

Cho đến khi kết hôn với Lộ Khiết An và được nàng tận tình chăm sóc, nuông chiều... Từ từ cũng tạo thành cho cô một thói quen ỷ lại vào nàng mà cô chẳng hề hay biết...

Sáng khi vừa thức dậy, 1 bữa sáng ngon lành đã hiển thị trước mắt, chiều sau khi tan làm lại là 1 bữa cơm phong phú, thịnh soạn. Tối ngẫu nhiên khi cô làm việc quá khuya cũng sẽ có ngay 1 ly sữa ấm áp đặt ở trên bàn.


Ban đầu cô còn nói nàng không cần phải làm vậy... vì cô cũng không quen có bất kì sự chăm sóc nào đến từ nàng. Nhưng với tính kiên trì và 1 ít bướng bỉnh của nàng, dần dần cô cũng phải chấp nhận sự quan tâm ấy! Cho đến hiện tại khi đã quen, cô lại nghĩ rằng...không yêu thì cũng có thể xem như tỷ muội vậy cũng đâu có gì sai, miễn là cô biết giữ 1 khoảng cách chừng mực với nàng là được !

Mấy ngày gần đây, mặc dù nàng cũng thường xuyên ra ngoài nhưng đúng giờ vẫn sẽ có đầy đủ 1 mâm thức ăn ngon lành! Nếu nói cô không hề cảm động là nói dối, trong lòng cô ít nhiều cũng có thiện cảm hơn với nàng.

-Văn à, chị ăn trước đi đừng chờ em, em có xíu chuyện cần phải ra ngoài 1 lúc!!

-Ừm...

Nhã Tịnh Văn cũng không muốn hỏi nàng... đã tối rồi còn đi đâu vì cô luôn muốn tôn trọng quyền riêng tư cá nhân của nhau, ngay cả khi hai người có yêu nhau đi chăng nữa, cô vẫn tin là trong lòng mỗi người ai cũng sẽ cất giấu bí mật cho riêng mình!
.

.

.

9h30p tối, Nhã Tịnh Văn vươn vai sau 1 lúc làm việc mệt mỏi. Cô đứng dậy rót cho mình 1 ly nước lọc đi lại cửa sổ để thư giản 1 chút trước khi quay trở lại công việc. Chợt có 1 chuyện gì đó thu hút tầm mắt cô.

Lộ Khiết An cùng 1 người phụ nữ cao gầy đang đứng trước cửa nhà, hai người nói gì đó rồi cùng cười rất vui. Do người kia đưa lưng về phía cô nên cô không thấy được mặt, chẳng lẽ là Triệu Lệ Minh..???

Không cô ta đang ở Hàn làm sao lại ở đây được, với lại vóc dáng này cao hơn Triệu Lệ Minh 1 chút chắc cũng ngang với cô.

Cô nheo mắt nhìn cử chỉ thân mật của hai người, đáy lòng lại dâng lên 1 nỗi chán ghét đối với Lộ Khiết An

Miệng thì lúc nào cũng nói yêu cô nhưng thật ra lại bay bướm thế kia... Cô chán ghét nhất loại người nói 1 đường làm 1 nẻo. Ngay cả trong chuyện làm ăn, nếu gặp phải loại người như vậy cô sẽ không do dự mà chấm dứt hợp đồng ngay!
Mà thôi...Mặc kệ nàng ta, cô cũng hy vọng nàng ta nhanh chóng có được đối tượng mới để cô có thể quang minh chính đại thoát khỏi nơi đây, càng nhanh càng tốt!!!

Cô quay về ghế ngồi lại bắt đầu làm việc, khoảng chừng 10p sau liền nghe thấy tiếng gõ cửa, đi kèm theo đó là bóng dáng Lộ Khiết An đang bưng sữa tươi tiến vào phòng. Nàng tươi cười bước đến gần cô

-Văn dừng tay uống chút sữa đi!!

-Ừm cứ để đó!

Lộ Khiết An không hiểu sao Nhã Tịnh Văn lại nộ khí. Mặc dù chị ta không biểu hiện ra ngoài nhưng ở chung với chị ấy đã mấy tháng nay cộng với tình yêu mà nàng dành cho chị ấy suốt mấy năm qua cũng rõ tính cách và con người thật của Nhã Tịnh Văn. Hiển nhiên, cũng sẽ hiểu chị ấy là đang tức giận chuyện gì đó thông qua lời nói và cử chỉ của chị ta.

-Vậy...em không phiền chị nữa, nhớ nghỉ ngơi sớm!!!
Nàng quay đi nhưng chưa kịp ra khỏi phòng đã nghe tiếng Nhã Tịnh Văn vang lên

-Thứ tư tuần sau là ngày mừng tuổi mẹ tôi, tới lúc đó cùng tôi về nhà! Dù sao cô cũng là con dâu...

Lộ Khiết An vui vẻ, tươi cười đáp:

-Vâng, em biết rồi! Em nhớ mà chưa dám hỏi chị thôi!!

-Nhớ ??? Cô biết ngày sinh của mẹ tôi??

-Vâng, ngay cả ngày của ba chị em cũng nhớ!!!

-Vì sao??

-Vì em muốn biết hết tất cả những gì thuộc về chị, và chị yêu ai em cũng sẽ quý trọng người đó!!!

Nhã Tịnh Văn có hơi ngẩn người nhưng rất nhanh liền lấy lại dáng vẻ lạnh lùng ngày thường

-Ừm... Cô ra ngoài đi!

-Vâng, chị nhớ nghỉ sớm! Ngủ ngon!!!

.

.

.

.

.

.

.

.

..........................

Lộ Khiết An có hơi lo sợ ngồi trên xe, nắm chặt món quà trong tay. Nhã Tịnh Văn nhìn cô qua gương chiếu hậu nói:

-Đừng lo lắng chỉ là ăn 1 bữa cơm thôi!
-Vâng! Mẹ chị sẽ thích món quà này chứ?

-Tôi không biết nhưng chắc không đến nổi từ chối

-Vâng!!

Xe chạy tới cửa Nhã gia cũng đã 7h tối! Hai người xuống xe bước vào trong, điều khiến cả hai cùng dừng bước sững sờ chính là sự hiện diện của thêm một người.....

"Trịnh tuấn?!!"

Bà Nhã thấy vẽ mặt như bị tạt sơn của Lộ Khiết An thì vui vẻ lên tiếng:

-Lại đây đi Văn nhi, a.Tuấn nó chờ con nãy giờ...!!

Ông Nhã cũng thêm vô:

-An An cũng nhanh vào đi!!!

-Vâng, ba...!

Lộ Khiết An cúi đầu, gương mặt hơi tối sầm nhẹ bước vô. Nàng sao lại ngốc đến mức không hiểu do đâu mà Nhã Tịnh Văn lại cho nàng cùng về, thì ra là vì nguyên nhân này! Chị ấy cũng thật vô tình... Nếu không thích nàng cũng đâu cần làm đến mức như vậy ?!

Nhã Tịnh Văn theo bản năng quay sang nhìn Lộ Khiết An, cô thừa biết Lộ Khiết An đang nghĩ gì, chắc chắn nàng ta sẽ nghĩ cô cố tình làm điều này!! Cô không hiểu sao rất muốn giải thích nhưng đành kiềm chế lại, dù gì đi nữa cũng không phải do cô làm, cần gì phải giải thích! Con người cô là vạy người thật việc thật không hồ thẹn thì không cần phải dài dòng!
Cô bước nhanh vào mỉm cười chào hỏi Trịnh Tuấn

-Anh đến lâu rồi sao?

-Ừ! Vừa nhận điện thoại anh lập tức sắp xếp đến ngay!! Anh cũng vừa về nước sau em mấy ngày!

Trịnh Tuấn nói vậy càng là khơi gợi lại hình ảnh kia trong đầu Lộ Khiết An khiến nàng càng thêm trầm mặt. Bà Nhã giống như chưa thấy dân tình đại loạn thì chưa vui nên cũng thêm vào:

-Tuấn nó rất có hiếu, biết mẹ thích gì nhất vội vàng mua đến đây! Nó còn nhớ cả size giầy khiêu vũ mà mẹ hay mang, còn hơn cả con đấy Văn à!!

Lộ Khiết An siết chặt món quà, lòng như có vết dao đâm, nàng đứng im không nói gì cho đến khi ông Nhã lên tiếng:

-Hình như An nhi cũng có quà biếu mẹ vợ phải không? Mau đến tặng mẹ đi con!

Bà Nhã quay sang lườm ông 1 cái nhưng cũng giả bộ tươi cười, Lộ Khiết An từ từ đi đến ngồi xuống bên cạnh bà Nhã trong ánh nhìn chằm chằm của tất cả mọi người nhất là Trịnh Tuấn... Nàng lí nhí nói:
-Mẹ...con có món quà nhỏ tặng mẹ, hy vọng mẹ sẽ thích!

-Cô Lộ, khách sáo rồi!!

-Không có gì đâu mẹ !! Chỉ là 1 món quà nhỏ thôi!!

Bà Nhã đưa tay nhận lấy chiếc hộp mà Lộ Khiết An đưa đến rồi mở ra.... Bên trong là 1 mẫu dây chuyền kim cương thời thượng nhất bây giờ. Bà Nhã chỉ cười khẩy rồi đưa cho người giúp việc cất đi.

-Món quà có đắt cách mấy cũng không bằng tấm lòng cả, ta vẫn thích món qùa từ đáy lòng của con hơn đó a.Tuấn. Haizzzz.....Có 1 số người trên ghế gian này nghĩ... Bất cứ chuyện gì cũng có thể dùng tiền để mua lấy sao? Thật nực cười, với ta, ta lại rất khinh bỉ những loại người đó!!

-Bác gái.... Cám ơn bác đã thích món quà của con!! Hình như đồ ăn đã dọn xong rồi hay chúng ta vào dùng tiệc nha!!!

Trịnh Tuấn nói xong nở nụ cười không rõ tư vị là đang mỉa mai hay chán ghét Lộ Khiết An, hắn nhanh chóng dìu Nhã phu nhân vào phòng ăn. Nhã Tịnh Văn liếc nhìn Lộ Khiết An một chút rồi cũng muốn tiến đến an ủi nàng. Dù sao mẹ cô cũng có phần hơi quá lời, nhưng chưa kịp nói gì, ông Nhã đã bước tới vỗ lên vai nàng, cười trìu mến
-An An, con đừng buồn, tính tình bà ấy vốn cố chấp như vậy nhưng trong lòng cũng không đến nỗi xấu xa đâu, ta thay mặt bà ấy xin lỗi con!!

-Dạ không sao!! Con không dám nhận!!!

Nhã Tịnh Văn thấy dù sao cũng đã có người an ủi nàng nên cô cũng bước theo vào chỉ còn một mình Lộ Khiết An vẫn còn cay đắng mà ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Nhã Tịnh Văn

"Văn, chị có biết không...mọi ủy khuất đối với em chỉ cần 1 câu nói của chị thôi, chỉ là 1 câu của chị thôi.... em cũng sẽ xóa sạch mọi nỗi buồn!! Nhưng mà chị lại...."

Trên bàn ăn, lâu lâu Trịnh Tuấn sẽ kể 1 vài câu chuyện cười khiến bà Nhã cười đến tít mắt. Ông Nhã cùng Nhã Tịnh Văn thì ngồi nói về công việc chỉ có Lộ Khiết An thì cứ như người đến từ 1 thế giới khác, 1 thế giới mà ở nơi đây nàng không hề được chào đón!!
Nàng cũng đành cúi đầu cố gượng diễn cho xong nhiệm vụ của mình, nàng cũng chỉ ăn 1 chút qua loa thậm chí còn không buồn ăn chỉ âm thầm uống rượu! Cho đến khi 1 giọng nói vang lên phá tan sự ủ rủ của nàng

-Văn nhi à, cũng đã lâu không gặp a.Tuấn chắc các con có rất nhiều lời để nói, hay là con dẫn a.Tuấn đi dạo sau vườn đi!

Lộ Khiết An siết chặt nắm tay! Nàng đã cố nhẫn nhịn, cho dù bị nói nặng lời ra sao, nhưng chuyện này tuyệt đối nàng không thể nhịn... Nàng ngước mắt lên nhìn thẳng Nhã phu nhân

-Thưa mẹ, chuyện gì con cũng có thể im lặng nhưng chuyện này thì không!! Văn là vợ chính thức của con ở trên giấy tờ mà ở trong thực tế cũng vậy! Mẹ lại kêu chị ấy ở riêng cùng 1 người đàn ông khác sau lưng con chẳng khác nào mẹ đang xúi giục con của mẹ là vợ của con đi nɠɵạı ŧìиɦ!!!
-CÔ...CÔ...

Bà Nhã tức giận đến ôm ngực hét lên, Trịnh Tuấn vội đỡ bã nói:

-Cô Lộ, cô cần gì nặng lời với bác gái như vậy!!! Cho dù cô có là đương kim tiểu thư gia thế nhưng đây vẫn là mẹ vợ cô...

-Còn anh nữa, tôi chưa nói tới anh! Anh biết Văn bây giờ đang là vợ tôi vậy mà anh vẫn cố tình im lặng đánh đồng với mẹ vợ tôi khi mẹ vợ tôi đưa ra yêu cầu vô lý như vậy, anh cũng có gì tốt hơn tôi mà nói... Anh thậm chí....

Chát_

1 bạt tai in hằn lên má Lộ Khiết An khiến nàng ôm mặt sững sờ nhìn Nhã Tịnh Văn đang vô cùng tức giận đứng ở bên cạnh.

-Văn nhi...

Ông Nhã vội lên tiếng nhưng Nhã Tịnh Văn đã nói trước

-Cô đủ rồi....!!! Càng nói càng quá đáng! Nếu cô không dùng kế sách bẩn thỉu của cô bắt tôi cưới cô thì mẹ tôi cũng không cần phải làm thái độ như vậy với cô và cô cũng không có tư cách gì mà nói đến a.Tuấn... Cô thừa biết hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, chẳng những không làm bà vui còn chọc cho bà giận như vậy, cô...
-Đúng!!! em chẳng làm được tích sự gì! Em không có tư cách, ít nhất trong mắt chị e không bao giờ có tư cách!!!

-An An...

Ông Nhã gọi theo Lộ Khiết An đang cầm túi xách 1 đường bỏ ra ngoài, ông quay sang nhìn cả ba người, sẵn giọng nói

-Các người cũng hơi quá đáng rồi! Ba người đi ức hiếp 1 cô gái yếu đuối như vậy.... Haizzz các người tự suy nghĩ lại hành động của mình đi, nhất là bà....

-Ông có ý gì, tôi làm gì sai chứ???

-Câm miệng, chưa đủ rắc rối sao!!!

Bà Nhã giật mình im bặt, chưa bao giờ bà thấy ông Nhã tức giận đến vậy! Cũng đúng thôi, ông ta tức giận vì sự hợp tác giữa hai bên gia đình vẫn còn.... Nếu như Lộ Khiết An đi nói lại với Lộ lão gia thì không phải công ty của ông sẽ lại gặp rắc rối sao!!??

-Ba, mẹ con về trước!! Mẹ đừng tức giận nữa, cô ấy vẫn còn trẻ con chưa hiểu chuyện!!!
Nhã Tịnh Văn cũng gật đầu chào Trịnh Tuấn rồi nhanh chóng bỏ ra ngoài, Trịnh Tuấn nhíu mày... từ khi nào trong ánh mắt Nhã Tịnh Văn, đã không còn bóng dáng của hắn ?

Lòng Nhã Tịnh Văn rối bời nhưng nhiều hơn vẫn là hối hận... Rõ ràng Lộ Khiết An có sai nhưng dù sao cũng vì từ đầu cô không chịu giải thích với nàng về sự có mặt của Trịnh Tuấn, cộng thêm việc bị mẹ cô đã kích như vậy cho dù nàng cố nhẫn nhịn thế nào đi nữa cũng sẽ bùng phát thôi!! Cô lại không kiềm được mà bạt tai nàng!! Cô không sợ Lộ gia rút cổ phần về mà thật sự là cô đang rất áy náy ở trong lòng ....  nhưng cô đã tìm quanh khắp vườn cũng không hề thấy bóng dáng nàng ấy đâu, chẳng lẽ... Nàng ấy đã bỏ về?? Bây giờ đã 9h30 tối 1 thân con gái đi ngoài đường thế kia sao mà được chứ... Đồ đầu heo này...
Nhã Tịnh Văn nhanh chóng lái xe đi tìm khắp hai bên đường nhưng tận khi về đến nhà vẫn không thấy nàng. Lần này nàng ấy thật sự giận đến vậy sao? Bình thường dù cô có đối xử tồi tệ với nàng sao nữa nhưng nàng vẫn là im lặng chịu đựng. Cô để ý mỗi lần có chuyện liên quan đến Trịnh Tuấn nàng đều sẽ tức giận như vậy. Không lẽ nàng ta căm ghét Trịnh Tuấn đến thế ???... nhưng người lẽ ra bị ghét phải là nàng mới phải vì nàng mới là người cướp cô đi từ tay của Trịnh Tuấn mà...!!

Cô đi tới đi lui trong nhà .... nàng ấy có thể đi đâu được ?? Ban nãy cô đã đảo xe tận 3 vòng mà vẫn không thấy bóng dáng nàng ấy, không biết nàng ấy có giận quá bỏ về lộ gia không hay là nàng ấy thật sự gặp phải chuyện gì.... nghĩ vậy, Nhã Tịnh Văn lại nhanh chóng lên xe đi tìm lộ Khiết An...
Nhã Tịnh Văn đi được một đoạn cũng hơi giật mình, nếu là trước đây, có bao giờ cô cảm thấy lo cho nàng ấy như vậy đâu, sao hôm nay lại... Chắc là do trong chuyện này, cô thật sự thấy bản thân hơi quá đáng nên mới cản thấy có lỗi ở trong lòng, vã lại người đưa nàng đi là cô thì đương nhiên cô cũng có nhiệm vụ đưa nàng về nhà an toàn!

Lại nói đến Lộ Khiết An, khi nàng đang ngồi trên xích đu ở công viên gần nhà mà khóc thì lại bất ngờ nhìn đến người đang đưa khăn tay cho nàng ở trước mặt. Nàng ngạc nhiên lau đi nước mắt, lên tiếng hỏi:

-Chị...chị làm gì ở đây???