Ác Nữ Tôi Yêu Em

Chương 13: Sự Thật 15 Năm Trước



Tịnh Kỳ không muốn Triệu Khải thêm đau lòng một mặt muốn an ủi, mặt khác muốn ông thôi hi vọng.

- Ở Anh Quốc Mạc gia cũng có thế lực không nhỏ, con sẽ nhờ ngài ấy giúp đỡ, việc tìm người có thể hiệu quả hơn. Tuy nhiên, cha cũng đừng hi vọng quá, có khi cô ấy lại không hề biết về việc du thuyền ROSE cũng nên.

Tịnh Kỳ vừa nói vừa đem mấy tấm ảnh cất vào bên trong túi xách của mình.

- Cha hiểu, lần ở Anh Quốc Mạc gia cũng cho người tới giúp đỡ rất nhiều, còn đích thân đến thăm lúc cha ở viện, ân tình này Triệu gia chúng ta nhất định báo đáp.

Triệu Khải lời nói có phần xúc động, hướng mắt ra phía cửa sổ, trời lúc chiều muộn mang một sắc thái âm u, tĩnh lặng.

- Ngài ấy là người không câu nệ tiểu tiết, cha đừng quá mang nặng việc ơn nghĩa.

- Tiểu Kỳ! Con có hận cha không?

Ánh mắt Triệu Khải vẫn nhìn ra bên ngoài,mây đen đã bắt đầu phủ kín cả vùng trời như nhằm báo hiệu cho một cơn mưa sắp tới.

Bàn tay đang rót nước của Tịnh Kỳ chợt ngưng lại giữa khoảng không, cô vốn đứng quay lưng về phía Triệu Khải nên không biết vẻ mặt ông lúc này là biểu hiện gì. Cô tiếp tục hoàn thành nốt động tác, nhẹ nhàng đem cốc nước đặt xuống chiếc bàn ngay cạnh đầu giường của Triệu Khải, rồi từ từ ngồi xuống trả lời.

- Con vốn không có lí do để hận cha, thì làm sao có thể hận!

- Cha tất cả đều không lo được cho con, khiến con phải nương nhờ Mạc gia, chẳng lẽ con không ghét bỏ ta sao?

Triệu Khải ngồi trên giường, đầu hơi cúi xuống, có vẻ ông không đủ can đảm nhìn thẳng vào Tịnh Kỳ.

Cô cầm lấy đôi tay chai sạn, đầy vết nhăn của Triệu Khải đặt vào trong bàn tay mình.

- Năm đó cha mang một đứa bé xa lạ về, còn cho nó mang họ Triệu. Đây là điều to lớn mà cha đã làm cho con, con đến Mạc gia không phải vì hận cha không lo được cho mình, mà vì sợ nếu ở lại con sẽ khiến cha và mọi người rơi vào cảnh bất hoà.

- Vậy nên, đến cả tư cách ghét bỏ con còn không có thì làm sao có thể ghét bỏ cha!

Triệu Khải đôi mắt đã đỏ hoe, tay run run nhìn Tịnh Kỳ.

- Từ khi nào mà con đã biết..., lúc rời khỏi Triệu gia là con đã biết rồi sao? Chính là lúc đó sao?

Tịnh Kỳ khe khẽ gật đầu!

- Đứa trẻ này! Đáng lí cha phải nghi ngờ khi chưa từng thấy con hỏi về mẹ của mình mới phải, là con đã nhớ ra rồi phải không?

Triệu Khải cầm lấy tay của Tịnh Kỳ, lời nói đau thương xen lẫn sự lo lắng.

Cô lắc đầu thất vọng nói:

- Một chút cũng không, có lẽ khi ấy con còn quá nhỏ.

- Tại sao ngần ấy năm, con lại không hỏi cha về thân thế của mình?

Tịnh Kỳ nghe Triệu Khải hỏi trong lòng dấy lên sự sợ hãi, giọng nói nghe ra rất căng thẳng.

- Ngày ấy, con đã gặp phải chuyện gì?

- Chuyện mà có thể khiến con trong gần một năm phải sống với những cơn ác mộng mỗi đêm? Con đã rất muốn hỏi, nhưng lại không đủ dũng khí để đối mặt, chỉ sợ nếu biết được sự thật nó sẽ quay trở lại thêm một lần nữa.

- Vì vậy, đến cuối cùng vẫn lựa chọn là tin cha!

- Một người đem bỏ cả thanh danh của Triệu gia, bất chấp việc bị vợ con mình hiểu lầm chỉ để nhận một đứa bé xa lạ làm con ,vậy thì mục đích để làm gì? Câu trả lời chính là ....

- Bảo vệ!

Nét mặt của Tịnh Kỳ rất nhẹ nhàng mà tình cảm. Triệu Khải trong mắt ánh lên tia hoảng sợ.

- Vì là tin cha, nên vẫn hi vọng khi con đủ lớn cha sẽ tự mình nói ra tất cả.

Ánh mắt cô hiện lên sự kỳ vọng, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang hoang mang của Triệu Khải.

Triệu Khải ngượng ngùng quay mặt đi né tránh, chừng một lúc sau chậm chạp cất lời:

- Xin lỗi... ta xin lỗi con...

Có giọt nước mắt vội vã rơi xuống tay áo của ông.

Triệu Khải từ từ, chậm rãi hồi tưởng lại sự việc 15 năm trước.

- Ngày ấy, cha tiếp nhận đơn hàng cần một số loại gỗ rừng quý hiếm nên đã lặn lội đến vùng Cát Lâm, ở đây cha gặp lại người quen cũ là Chu Viễn. Chúng ta có ngồi uống rượu và trò chuyện cùng nhau, sau đó thì Chu Viễn rời đi trước, cha cũng tranh thủ đến các công xưởng xem hàng. Một tuần sau đó thì xảy ra chuyện.

Đêm trước một ngày cha định trở về.

Lúc ấy vào khoảng hai giờ sáng, cha nhận được cuộc gọi cầu cứu của Chu Viễn thì liền vội vàng đến địa điểm hẹn, tới nơi thì thấy Chu Viễn hai tay dính đầy máu bên cạnh còn có một đứa bé chính là con đang nằm co ro, quần áo khắp nơi đều dính máu.

Cha lúc đó rất kinh sợ, ban đầu cứ tưởng Chu Viễn đã giết chết đứa bé rồi. Vừa thấy cha, cậu ấy vội vàng bế đứa bé lên, giọng van nài khẩn thiết, luôn miệng cầu xin cha hãy bảo vệ lấy đứa bé. Cha có hỏi như thế nào thì Chu Viễn cũng không chịu giải thích gì, chỉ nói rằng cậu ấy bây giờ không thể mang theo đứa bé đi cùng, nên hi vọng cha ngay trong đêm phải đưa nó đi khỏi nơi này. Đợi khi nguy hiểm không còn cậu ấy sẽ quay trở lại đón nó.

Cha đã nhận lời với Chu Viễn nên đành huỷ tất cả các đơn hàng rồi vội vã đưa con lên tàu trở về đây. Tuy nhiên, cho đến bây giờ thì Chu Viễn vẫn chưa một lần liên lạc lại, cha cho người đi rất nhiều nơi, tìm kiếm mọi thông tin về Chu Viễn, nhưng hoàn toàn không mang lại kết quả gì.

Cha chỉ sợ năm đó, Chu Viễn đã gặp chuyện chẳng lành ....