Ác Mộng Của "Đêm"

Chương 14: Khi giàu có, đừng quên tôi



Dịch: Gia Cát Nô

***

Nam Canh Thần ngơ ngác nhìn Khánh Trần, mãi một lúc sau mới nói ra được: "Đại ca, em là muốn tìm công an xin trợ giúp. Giống như chú nhà là bị bắt, không thể giúp được việc này đâu."

"Vậy không còn cách nào." Khánh Trần lắc đầu, hắn hỏi thêm: "Mày gặp được chuyện gì kỳ quái lắm sao? Đến cùng là chuyện gì vậy?"

"Không có việc gì, không có việc gì." Nam Canh Thần kín miếng không để lộ ra.

Khánh Trần không nói thêm điều gì nữa.

Người ta đã không muốn nói, vậy mình cứ xem như là không biết gì đi.

Nhưng trong lòng hắn có điều suy đoán. Nam Canh Thần nói đến điểm kỳ lạ... có phải trêи tay cũng có đếm ngược hay không?

Nhưng đếm ngược, người khác sẽ không nhìn thấy. Cho nên, Khánh Trần cũng chỉ có thể đoán mà thôi.

Lần đầu tiên mình thấy đếm ngược là vào 6h tối hôm qua, và mình đã chốn buổi tự học. 12h đêm qua tiến hành xuyên việt lần đầu tiên.

Nếu như Nam Canh Thần cũng có đếm ngược, vậy cậu ta xuyên đến vị trí nào?

Khánh Trần thầm nghĩ, Nam Canh Thần nhìn gầy gò nhỏ con, xem ra có phần yếu đuối. Nếu thật sự cậu ta xuyên qua thế giới kia không biết làm sao sống sót đây.

Quan hệ hai người cũng rất được, cũng không phải tính cách hai người hợp nhau, mà bởi vì bố 2 đứa đều là dân nghiện cờ bạc, khiến cho gia đình hai đứa chẳng ra làm sao cả.

Sau một lần tình cờ trò chuyện, đã khiến hai cậu trai trẻ tìm được tiếng nói chung.

Bỗng vào lúc này, trong lớp có người đang chơi game trêи điện thoại bỗng hét lớn: "Con mẹ nó."

Thời gian vào lớp còn chưa tới, nên trong lớp 3 khối 11 chỉ có lác đác mười mấy người trong lớp học. Mọi người đều hướng ánh mắt về cậu kia: "Sao vậy?"

"Các cậu nhìn mục tìm kiếm hot, Jacob vừa mới mở một buổi họp báo. Anh ta nói mình vừa mới xuyên qua một thế giới có nền văn minh cơ giới. Top đầu tìm kiếm có video đầy đủ anh ta nói đấy." Bạn học kia sợ hãi lớn tiếng nói.

Jocob, quốc tịch Mỹ, anh ta là một tuyển thủ nổi tiếng trêи thế giới, có rất nhiều fan hâm mộ.

Mọi người trong lớp nghe được tin này, lập tức mở điện thoại của mình ra tìm kiếm, chẳng một ai biết chuyện gì đang xảy ra.

Chỉ có mình Khánh Trần sững người tại chỗ, bởi hắn biết cái thế giới văn minh cơ giới kia là gì.

Nhưng hắn không thể nào ngờ được, thì ra người nước ngoài cũng có thể xảy ra chuyện này.

Nam Canh Trần mở video ra, Khánh Trần nhìn qua.

Trong video, Jacob ngồi trước một cái bàn, đối mặt với anh ta là tất cả truyền thông anh mời tới. Nơi đây đèn flash dày đặc loé lên liên tục, để cho người xem hoa cả mắt.

Nhưng tất cả người xem video, đập vào mắt họ đầu tiên chính là cánh tay trái của Jacob, bởi vì cánh tay này đã hoàn toàn được thay thế bằng cánh tay máy móc.

Trong video, Jacob dẫn mọi người đi đến sân bóng rổ. Sau đó, ở tất cả vị trí trêи sân bóng, anh ta đều dùng cánh tay trái, nhẹ nhàng ném bóng vào rổ, mười quả liên tiếp.

"Dùng hiệu ứng đặc biệt sao?" Nam Canh Thần lẩm bẩm: "Có phải đây là quảng cáo? Dùng hiệu ứng đặc biệt."

Khánh Trần không nói gì.

Video được một người từ nước ngoài chuyển về, đặc biệt có kèm theo phụ đề tiếng Trung.

Trong video, Jacob nói với truyền thông: "Tối hôm qua, tự dưng tôi phát hiện ra trêи cánh tay mình có đếm ngược. Khi thời gian đếm ngược kết thúc, vậy mà tôi đã xuyên qua một thế giới văn minh cơ giới kỳ lạ. Nơi đó cũng giống Địa Cầu, có mặt trời mặt trăng, giống như một vũ trụ song song. Thế giới đó quá trình phát triển văn minh hoàn toàn khác xa thế giới chúng ta."

Jacob giơ cánh tay trái của mình lên: "Tôi xuyên qua đó, có được cánh tay này. Giống như tôi thay thế cuộc sống của một ai đó, thành cuộc sống của mình. Tôi cũng không rõ nguyên nhân là gì, nhưng khả năng của nó vượt qua sự tưởng tượng của tôi, mà sử dụng vô cùng dễ dàng, chuẩn xác."

"Tôi tổ chức cuộc họp báo này không phải vì để khoe khoang. Thế giới kia cũng không phải như các người nghĩ nó tốt đẹp đâu, mà thực sự quá nguy hiểm. Tôi mở cuộc họp này để phòng trường hợp mình bị đem đi nghiên cứu. Ngay tại đây, tôi xin tuyên bố, bản thân tôi không đồng ý thành đối tượng nghiên cứu. Nếu có ngày tôi bị mất tích, thì các người..."

Khánh Trần nhìn đến đây bỗng giật mình. Jacob là nhân vật của công chúng, cho nên nếu thân thể mình được thay thế bằng máy móc sẽ không thế giấu được.

Anh ta biết rõ, khoa học kỹ thuật của thế giới kia hơn xa nơi này. Cho nên rất sợ mình biến thành chuột bạch, bị mang đi nghiên cứu, nên lựa chọn phương pháp vội vàng này.

Biện pháp này chưa hẳn là tốt nhất, cũng có thể anh ta rơi vào trạng thái hoảng hốt, cho nên mới vội vàng đưa ra quyết định này.

Khánh Trần nhìn Nam Canh Thần, phát hiện đứa bạn gầy gò ốm yếu ngồi cùng bàn với mình ngây người ra.

Khánh Trần suy nghĩ. Mình không mang được rao róc xương qua bên kia, cũng không đem bàn chải trở về được nơi này. Cách duy nhất để mang thứ gì đó, chỉ còn cách duy nhất là cải tạo bản thân mình, hoặc là cho nó vào trong cơ thể?

Cũng không biết, Jacob xuyên đến nơi nào? Bên kia đại dương sao?

Lúc này, học sinh trong lớp ai nấy đều tỏ ra hoảng hốt, rơi vào trạng thái nửa tin nửa không tin. Mọi người rất khó đoán xem mục tìm kiếm hót này có phải thật không? Hay vẫn dùng biện pháp hiệu ứng thay đổi.

Nhưng không để mọi người hoàn hồn. Bên trong mục tìm kiếm hot, tiếp tục nhảy lên những tin tức về sự kiện kỳ lạ.

"Một quản lý cao cấp của công ty internet bị phát hiện chết tại nhà. Trêи thân thể ông ta cũng phát hiện ra được thay thế bằng máy móc, giống hệt như Jacob."

"Một học sinh ở một trường đại học cũng công bố, mình xuyên qua một thế giới văn minh cơ giới, không những thế còn gặp được những người siêu phàm."

"Một học sinh cấp ba tuyên bố, khi mình xuyên qua thế giới khác, đã được thức tỉnh dị năng."

Khánh Trần nhíu mày, hắn không ngờ hàng loạt tin tức truyền ra còn nhanh hơn hắn tưởng tượng. Đây không phải mưu đồ quảng cáo, mà thực sự tồn tại.

Thật sự có người xuyên qua cái thế giới tràn ngập những điểu không thể tưởng tượng nổi kia.

Với lại, người xuyên việt cũng không hề ít.

Nam Canh Thần ngồi cạnh hắn lẩm bẩm: "Người siêu phàm, văn minh cơ giới... Nếu xuyên qua, có phải có khả năng trở thành người siêu phàm?"

Có một bạn trả lời: "Tao nhìn thấy khả năng xuyên qua rất nhỏ, trong trường chúng ta có bạn học nào xuyên qua không?"

"Có lẽ có người đi học mà thân thể có bộ phận đã được thay thế bằng máy móc.."

"Tao cũng nghĩ xuyên qua..."

Trong lớp càng có nhiều bạn học đi tới, mà mỗi người thời điểm bước vào trong lớp đều đảo qua một lượt khắp phòng, nhìn xem có ai đã thay đổi cơ thể bằng máy móc hay không?

Phải biết rằng, bọn họ mới chỉ là những thiếu niên 17, 18 tuổi. Đó là độ tuổi chứa đựng rất nhiều sự tò mò, thời điểm thái độ hư vinh cao nhất. Người trưởng thành sẽ khác, họ cân nhắc giữa nguy hiểm cùng cơ hội. Nhưng thiếu niên phần lớn là sự chờ mong.

Bọn họ chờ mong giống như Hary Potter xuyên qua bức tường nhà ga tiến vào một vương quốc khác. Cũng hy vọng giống như trong tiểu thuyết được tiên nhân chỉ bảo.

Nhưng ở thế giới thực tại, ở tình huống bình thường mọi người không thể gặp được tiên nhân, mà chỉ toàn là lừa đảo.

Cho nên, khi đám người nghe thấy khi xuyên việt sẽ biến đổi thành người không bình thường, khiến cho họ bỏ qua bước xác định nguy hiểm, mà chỉ còn lại mong chờ mình nằm trong số người xuyên việt.

Thế giới nhân vật chính, nghe qua đã thấy hấp dẫn rồi.

Khánh Trần cũng không ngoại lệ.

Chỉ có chút khác biệt, Khánh Trần thực sự đã xuyên qua, với lại cũng đã gặp người siêu phàm ở trong truyền thuyết kia là Lâm Tiểu Tiếu, Lý Thúc Đồng.

Chắc hẳn Diệp Vãn cũng nằm trong số đó.

Từ đã, Khánh Trần nhìn ra tình trạng bối rối của Nam Canh Thần đang từ từ biến mất, mà thay thế vào đó là sự hưng phấn.

Khánh Trần hờ hững nói: "Mày vừa nói tới chuyện quỷ dị chính là chuyện này sao?"

Nam Canh Thần nhỏ giọng: "Hiện tại còn chưa thể nói cho mày nghe được. Nhưng mày yên tâm, nếu như tao đạt được điều gì, nhất định sẽ không quên người anh em như mày đâu."

Khánh Trần gật đầu: "Ừ được, khi giàu có, chớ quên anh em."