7 Kiếp Nhân Duyên

Chương 39: Đại Hôn





Mộ Thanh Yên sửng sốt, lập tức nở một nụ cười ngọt ngào.

“Sự vụ bận rộn như vậy, không cần chịu khó đến chỗ này thế đâu.

”“Nhớ nàng, nghĩ tới bảo bảo của chúng ta, nhịn không được đến đây.

”Quân Bắc Hàn dắt tay Mộ Thanh Yên, đưa nàng vào trong phòng nghỉ tạm.

“Tình huống bên ngoài như thế nào?”“Đại xá thiên hạ, cả nước hân hoan, giảm thuế ba năm, nàng cảm thấy tình huống bên ngoài sẽ như thế nào?”Mộ Thanh Yên sửng sốt, khiếp sợ quay đầu nhìnQuân Bắc Hàn.

Ba điều này, bất kỳ điều gì cũng đều là đại sự chấn động toàn bộ Thanh Quốc, đều có sự tham dự của cả bách tính và triều đình.

Phạm vi rộng rãi, huy động nhân lực, có thể nói không có cái gì long trọng hơn!“Bắc Hàn, thật ra không cần phô trương lãng phí như vậy….

”Ba sự kiện này, bất luận sự kiện nào cũng không phải việc nhỏ!“Nhất định phải phô trương lãng phí như vậy, ta chỉ hận không thể cho nàng một hôn lễ long trọng hơn.

”Quân Bắc Hàn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Mộ Thanh Yên, khóe miệng chứa đựng nụ cười ngọt ngào.

“Cho người ta yêu nhất một buổi hôn lễ long trọng là chuyện hạnh phúc nhất.

”Mộ Thanh Yên cười khẽ, có những lời này, cả đời này xem như đáng giá.

“Đúng rồi, chàng có biết bây giờ Ngọc Tuyết đã không ở trong hoàng cung hay không?”“Nữ đại bất trung lưu*.

” Quân Bắc Hàn làm bộ làm tịch thở dài: “Bị bắt cóc.

”*Nữ đại bất trung lưu: con gái lớn không dùng được.

Mộ Thanh Yên nhịn không được bật cười, nàng nói: “Khi nào thì tứ hôn cho bọn họ.

”“Chờ hôn lễ qua rồi nói sau, việc của người khác không vội.

”Bỗng nhiên, Quân Bắc Hàn thu lại sắc mặt tươi cười, thần sắc vô cùng nghiêm túc.

“Thanh Yên, một tháng sau làm tân nương đẹp nhất của ta.


”“Được.

”Thời gian như nước chảy, nhoáng cái một tháng đã vội vã trôi qua.

Ngày đại hôn, cả nước chúc mừng, trên dưới toàn bộ Thanh quốc đều treo đầy đèn lồng màu đỏ, dán giấy hồng lên cửa sổ, so với lễ mừng năm mới còn náo nhiệt hơn ba phần.

Trong Ung Hòa Cung, Mộ Thanh Yên đang đứng trước bàn trang điểm, cung nữ giúp nàng thay giá y.

So với một tháng trước, bụng Mộ Thanh Yên lại lớn hơn một chút.

Nhưng trước đó giá y đã được làm rộng, che phía dưới, nhìn cũng không ra cái gì.

Giá y đỏ thẫm mặc trên người Mộ Thanh Yên, lộ ra khuôn mặt nàng càng thêm xinh đẹp quyến rũ.

“Hoàng hậu nhìn thật đẹp a!”Con thỏ đứng bên cạnh, nhìn liền ngây người.

“Chờ ngày nào đó ngươi xuất giá, ngươi cũng có cơ hội đẹp như vậy.

” Mộ Thanh Yên khẽ cười nói.

Mặt con thỏ đỏ lên, nàng lập tức lui về phía sau vài bước, thẹn thùng quay đầu đi chỗ khác.

“Ta mới không cần xuất giá đâu!”“Ngươi không lấy chồng à? Ta đây ban thưởng cho Doãn đại tướng quân một hôn sự khác?”“Không được!”Con thỏ vội vàng nhày dựng lên, đôi mắt to tròn nhìn Mộ Thanh YênMộ Thanh Yên đưa tay nắm nhẹ tay con thỏ.

“Ngọc Tuyết, nếu ngươi thật sự muốn gả cho hắn, ngươi còn một đoạn đường thật dài phải đi.

”Con thỏ sửng sốt, nụ cười vơi đi.

“Ngươi là yêu, hắn là người, giữa các ngươi còn cách một khoảng cách lớn, ngươi nhất định phải tìm ra cách loại bỏ yêu khí trên người ngươi, mới có thể không làm hắn bị thương, biết không?”Con thỏ sửng sốt một lúc lâu: “Người, làm sao người biết? Ta chưa nghe bao giờ.

”“Nghe ta không sai, ta sẽ không hại ngươi.

”Con thỏ gật đầu: “Vậy được, chờ người hạ sinh bảo bảo, ta sẽ tìm ra cách.

”Mộ Thanh Yên sờ đầu con thỏ, giống như một tỷ tỷ, vừa ôn nhu lại vừa không muốn xa rời.

“Hoàng hậu nương nương, giờ lành đã đến, người nên lên kiệu hoa.

” Tử Tô cúi đầu nói.

Mộ Thanh Yên hít sâu một hơi, gật đầu, nên lên kiệu hoa rồi.

“Đi thôi.

”Trong tiếng đàn sáo vui sướng, Mộ Thanh Yên lên kiệu hoa.

Bên trong kiệu hoa, ngón tay Mộ Thanh Yên nắm chặt, có chút khẩn trương.

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve bụng, bên dưới khăn voan nở một nụ cười.

“Bảo bảo, bảo bảo, con với mẫu hậu ở một chỗ.

”Kiệu hoa nâng một đoạn đường, cuối cùng cũng dừng lạiMành kiệu hoa bị xốc lên, tay thon dài của Quân Bắc Hàn vươn tới.

Mộ Thanh Yên đặt tay vào lòng bàn tay hắn, chậm rãi đi ra ngoài.

Mỗi một bước đi đều thong thả mà kiên định, cùng nắm tay đi.

Chỉ nghe lúc này hai bên các đại thần quỳ gối hô to: “Hoàng thượng hoàng hậu tân hôn đại hỉ, vĩnh kết đồng tâm, hoàng hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”Trong từng đợt tiếng hô to, đột nhiên, hoa tím trên trời rơi xuống.

Mộ Thanh Yên đi một bước, rơi xuống một mảnh, phủ kín toàn bộ con đường, sa hoa, khiến người kinh thán không thôi.

Hai người cứ như vậy đi thẳng đến chính điện.

Phụ hoàng mẫu hậu Quân Bắc Hàn đều đã qua đời, thái hậu cũng vừa mới bị ám sát, mà Tử Anh Thần Nữ cũng không cha không mẹ, vì vậy trên cao đường không có bất kỳ ai.

Tiếng nói của lễ quan trong đại điện trang nghiêm vang lên.

“Giờ lành đã đến, Đế Hậu bái đường!”“Nhất bái thiên địa!”Quân Bắc Hàn đỡ Mộ Thanh Yên, hướng đến phía trời đất, thắt lưng hơi cong một chút, hành lễ.

“Nhị bái cao đường!”Quân Bắc Hàn và Mộ Thanh Yên xoay người, hành lễ với ngôi vị hoàng đế Quân gia để lại.

“Phu thê giao bái!”Quân Bắc Hàn buông tay Mộ Thanh Yên, hai người mặt đối mặt, đứng vững, sau đó thắt lưng hơi cong, bái xuống.


“Kết thúc buổi lễ!”Sau tiếng kết thúc buổi lễ, Mộ Thanh Yên và Quân Bắc Hàn chân chính trở thành phu thê.

Đời này đã trải qua rất nhiều nhấp nhô, thân phận trở ngại, khảo nghiệm sinh tử, hai người cuối cùng cũng tiến tới với nhau.

Quân Bắc Hàn nhìn Mộ Thanh Yên đang trùm khăn voan, trong lòng có muôn vàn cảm khái.

Thời khắc này hắn đã chờ bốn năm rồi.

Mười hai tuổi năm đó nhìn thấy nàng, hắn không thể quên được nàng.

Thân phận cách trở, không có quyền lực, thực lực không đủ, hắn chỉ có thể đứng từ xa nhìn nàng bốn năm.

Thời gian dài đằng đẵng, hắn nắm chặt tất cả thời gian nâng cao thực lực, để mình xứng đôi với nàng, bảo vệ nàng, có được nàng.

Tất cả nhìn như dễ dàng, nhưng bên trong gian khổ thế nào, chỉ mình hắn rõ.

Nhưng may mắn, Hoàng Thiên không phụ người có tâm, hắn cuối cùng cũng cưới được nàng như ý nguyện.

Lúc này dưới khăn voan Mộ Thanh Yên cũng không biết Quân Bắc Hàn đang suy nghĩ gì, nhưng thấy hắn đứng ở đó, chậm chạp bất động, nàng liền hiểu được hắn không thong dong bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Trong lòng hắn, nhất định là sóng to gió lớn dâng trào, muôn vàn cảm khái.

Đời này, bọn họ đi được cũng không tính khúc chiết, nàng chỉ ước có thể tiếp tục như vậy, thật lâu dài.

Cuối cùng, Mộ Thanh Yên bị đưa vào trong phòng tân hôn.

Vừa mới vào động phòng, khăn voan của Mộ Thanh Yên đã bị xốc lên.

Tử Tô cùng hai cung nữ bên người nàng, giúp nàng dỡ xuống những đồ trang sức nặng nề và mũ phượng trên đầu.

Mộ Thanh Yên đang mang thai, không nên quá mệt, động phòng cũng không cần theo quy củ.

Cởi những thứ trói buộc ra, Mộ Thanh Yên nằm trên giường ngủ mất.

Từ khi mang thai tới nay, nàng càng ngày càng thích ngủ, bình thường trong chốc lát sẽ buồn ngủ.

Hôm nay kiên trì nửa ngày, nàng đã rất mệt.

Đợi Mộ Thanh Yên tỉnh lại, không ngờ sắc trời bên ngoài đã tối.

Quân Bắc Hàn đang ngồi ở bên người nàng, lẳng lặng nhìn nàng.

Nhìn dáng vẻ Quân Bắc Hàn, hẳn không uống say.

Đoán rằng cũng không ai dám rót rượu cho hắn.

“Tỉnh rồi?”“Ừ”“Có sức không? Ta đưa nàng đến một nơi?”“Được!”Quân Bắc Hàn đỡ Mộ Thanh Yên dậy, chậm rãi đi ra ngoài.

Khắp nơi trong hoàng thành náo nhiệt, bữa tiệc vui, các đại thần vẫn còn ăn uống linh đình.

Nhân lúc trăng sáng Quân Bắc Hàn đưa Mộ Thanh Yên đi trên đường nhỏ yên tĩnh.

“Chàng muốn dẫn ta đi nơi nào?”“Đừng nóng vội, rất nhanh sẽ đến.

”Hai người đi thẳng, thẳng đến hoàng cung thành lâu phía trước, dừng lại.

“Đi, ta mang nàng lên.

”Quân Bắc Hàn nắm tay Mộ Thanh Yên muốn đi lên, nhưng Mộ Thanh Yên bỗng đứng nguyên tại chỗ, không chịu tiến lên phía trước.

Quân Bắc Hàn nghi hoặc quay đầu, chỉ thấy mặt Mộ Thanh Yên đã trắng bệch.

“Sao thế?”Trong đầu Mộ Thanh Yên hiện lên tường thành loang lổ, nhuốm máu đầm đìa.

Năm đó, ở trên tường thành, Hạ Thiên Túng thả người nhảy xuống, kết thúc sinh mạng mình, thành toàn cho nàng.

Ngày đó, ánh tà dương đỏ như máu, tiếng gió than khóc rên rỉ.

Tâm Mộ Thanh Yên bỗng nhiên đau xót: “Ta không lên đâu.

”“Vì sao?”Mộ Thanh Yên nhắm hai mắt lại, lắc đầu: “Ta không muốn lên, đừng hỏi vì sao.

”Nhìn thấy thần sắc thống khổ của Mộ Thanh Yên, Quân Bắc Hàn hoảng hốt.


“Thanh Yên, trước đây đã xảy ra bất kỳ chuyện gì, về sau cũng sẽ không tái hiện, ta ở bên cạnh nàng, không còn ai dám khi dễ nàng.

”Quân Bắc Hàn thử suy đoán thăm dò sự thống khổ của Mộ Thanh Yên.

Chỉ thấy Mộ Thanh Yên hít sâu một hơi, lui lại hai bước, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Tâm Quân Bắc Hàn lộp bộp, xem ra hắn đoán đúng.

“Thanh Yên, đừng sợ, nàng không thích chúng ta sẽ không đi.

”Mộ Thanh Yên hít sâu một hơi, nỗ lực để cho mình bình tĩnh lại.

“Đi thôi, đi lên xem một chút.

”Tâm Quân Bắc Hàn tâm bỗng nhiên tê rần: “Không nên cưỡng ép mình.

”“Ta không sao, đừng lo lắng.

”Nghe được lời như vậy, Quân Bắc Hàn càng hận mình không thể ở cùng nàng khi nàng yếu ớt nhất.

“Thanh Yên, ta hận mình lúc ấy không ở bên cạnh nàng.

”Mộ Thanh Yên sững sờ, sau đó nở một nụ cười, nàng nói: “Chàng ở.

”Quân Bắc Hàn nâng phía dưới, Mộ Thanh Yên chậm rãi đi lên tường thành.

Đây là lần đầu tiên nàng đi lên sau khi Thiên Túng nhảy xuống tường thành.

Nơi đó như cũ có gió mát phất phơ, lại không lạnh thấu xương giống ngày thường.

Dưới ánh trăng, tường thành càng có vẻ lạnh lẽo.

Nàng vươn tay, khẽ vuốt lên tường thành.

Trong lòng nói: Hoàng huynh, bây giờ ta sống rất tốt, ta có thể buông xuống, cũng có thể tiêu tan, cám ơn ngươi đã thương yêu cùng thành toàn.

Tâm Mộ Thanh Yên bỗng nhiên nhẹ đi, kiếp trước đau xót cách xa nàng, nàng kiên trì cuối cùng cũng có hồi đáp.

Đời này, nàng muốn hạnh phúc.

Lúc này, chỉ nghe “Bành” một tiếng vang thật lớn, trên bầu trời nổ ra một đóa pháo hoa cực lớn.

Mộ Thanh Yên ngẩng đầu, chỉ thấy ánh sáng pháo hoa chiếu sáng mặt đất, đẹp khiến người hít thở không thông.

“Thích không?” Quân Bắc Hàn cười khẽ.

Mộ Thanh Yên sững sờ: “Đây là! ”“Cả nước cùng chúc mừng, ta để cho người ta chuẩn bị pháo hoa.

”Lúc này, lại nghe được “Bành bành bành” vài tiếng, vài đóa pháo hoa ở giữa không trung tản ra.

Đêm lóe sáng, gió thổi nhẹ, còn thổi tới xa xa bá tánh kêu lên âm thanh vui mừng.

Chưa bao giờ Mộ Thanh Yên cảm thấy pháo hoa đẹp như vậy.

“Thanh Yên, tân hôn hạnh phúc.

”Mộ Thanh Yên quay đầu, nhìn về phía Quân Bắc Hàn: “Tân hôn hạnh phúc.

”.